thể gặp một lần để nói chuyện,lại càng không phải giả vờ làm thục nữ với hắn.
Sau một hồi suy nghĩ, thế giới nho nhỏ của Bạch Nhạc Ninh tỏa sáng, hớn hở kéo tay bố bước đến gần Bạc Cạnh rồi tự giới thiệu: “Em tên là Bạch Nhạc Ninh, Bạch là màu trắng, Nhạc có nghĩa là vui vẻ, Ninh có nghĩa là yên tĩnh, bố em nói, đặt tên này vì bố muốn sau này em sẽ luôn luôn vui vẻ, khỏe mạnh lớn lên!” Nói xong, cô dần dần bỏ đi sự rụt rè ban đầu, nở nụ cười khả ái với Bạc Cạnh, ngọt ngào đến nỗi muốn đâm ánh mắt hắn bị thương: “Anh cứ gọi em Ninh Ninh là được, còn anh?”
Bạc Cạnh bối rối chôn chân tại chỗ , lúng túng phun được hai chữ: “Bạc Cạnh.”
Bạch Nhạc Ninh nghe câu trả lời lập tức nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu hắn nói gì.
Bạc Cạnh đột nhiên nhớ tới lời chú Bạch từng nói, con gái chú mới sáu tuổi, sức khoẻ không tốt, từ nhỏ đã ở trong nhà dưỡng bệnh, sợ cô ra ngoài bị cảm lạnh, hoặc là bị lây bệnh linh tinh từ người khác.
Rồi hắn cảm thấy mình vừa rồi không nên trả lời ngắn gọn như vậy. Nhưng mà, tại sao chú Bạch không nói cho hắn biết, hình dáng và tính cách Ninh Ninh thế này rất dễ khiến người ta không chịu nổi muốn yêu thương, chăm sóc cho cô.
Bạch Nhạc Ninh bé nhỏ không quan tâm tên hắn viết như thế nào,ngây thơ cho rằng đó là ‘kẹo bạc hà’ ,chính kẹo bạc hà đã dấy lên sự hứng thú trong cô: “Thật sự là kẹo bạc hà? Em rất thích, rất thích.” Nói xong, cô buông tay bố ra, hưng phấn vừa nhảy cẫng lên vừa vỗ tay nói: “Bạc ca ca, Bạc ca ca,có thật từ nay về sau anh sẽ luôn ở đây với em như lời bố nói không?”
Bạc Cạnh nhất thời nghẹn họng. “Luôn luôn” được không nhỉ? Hắn rất muốn bố mẹ có thể ở bên mình cả đời , giờ nghĩ lại cuộc sống trước kia lại thấy chán nản.
Nhìn cảm xúc của hắn, Bạch Ninh Ninh nhỏ tuổi chưa hiểu được thế nào là sinh ly tử biệt nên hiểu lầm. Cô ủ rũ cúi đầu , mếu máo như sắp khóc đến nơi: “Không được à? Ninh Ninh chưa từng có anh trai, Ninh Ninh xem ti vi rất thích anh trai yêu thương em gái, Ninh Ninh cũng muốn được như trong ti vi, anh thật sự không thể làm anh của Ninh Ninh sao? Ninh Ninh chỉ có một nguyện vọng nhỏ như vậy cũng không thể thực hiện được à?”
Bạc Cạnh liên tiếp bị tập kích, không thể không tạm thời ngừng nghĩ đến cha mẹ, nhìn gương mặt be bé của Bạch Nhạc Ninh đầy nước mắt liền lúng túng, Bạc Cạnh im lặng nhìn trời, trong lòng thở dài không thôi. Nói thật ra, trong nhà thân là con trai độc nhất, hắn chưa từng có kinh nghiệm dỗ dành em gái, ngay cả cô gái bình thường cũng chưa chắc đã ứng phó được, chứ đừng nói Ninh Ninh được chú Bạch cưng chiều thành quen, sinh ra tính làm nũng.
Lại nói Bạch Nhạc Ninh kém hắn chính tuổi , chuyện gì cũng không hiểu là hắn bắt đầu thấy nhức nhức huyệt thái dương rồi, chẳng biết nên nói như thế nào để cô hiểu hắn không biết có thể làm một người anh trai cưng chiều em gái được không. Dù sao hắn với cô không chung huyết thống, nếu cứ ỷ lại sẽ thành thói quen, sau này hai người quá mức gần gũi chỉ sợ bị người khác chê cười thôi.
Chỉ là nhìn dáng vẻ sụt sùi của Bạch Nhạc Ninh, sợ rằng nếu hắn tiếp tục im lặng, căn nhà này chắc chắn bị lụt nặng.
“Anh đâu nói là không thể….”
Lần đầu tiên , Bạc Cạnh biết luống cuống chân tay là gì, theo bản năng nhìn về phía ông Bạch, hy vọng ông có cách dỗ Bạch Nhạc Ninh nín khóc.
Ai ngờ, ông Bạch hứng thú quan sát hai đứa nhỏ, làm như không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của Bạc Cạnh, quay sang hướng khác ngắm nhìn cảnh đẹp đất trời.
Lạ nha, trong suốt quãng đường đi về đây nó hoàn toàn giữ được bình tĩnh, vậy mà bây giờ lại rối tung rối mù không biết làm gì. Con gái, cố lên nào! Hãy làm cho nó quên đi mất mát vừa trải qua nhé.
Nghĩ đến đây, lão Bạch vô tình cố ý quay đầu, nhìn Bạc Cạnh ý như cổ vũ, giúp hắn có thêm dũng khí, con trai, đã đến nhà ta rồi thì chỉ có một con đường duy nhất, đó là bằng mọi cách phải chinh phục được tiểu nha đầu của ta.
Bạc Cạnh lâm vào tình huống không biết nên khóc hay nên cười.
Ngay từ đầu, chú Bạch đã từng nói ông là nhà kinh doanh, bởi vì muốn báo đáp ân nhân nên ông sẽ hết lòng nuôi dưỡng hắn, giúp hắn hoàn thành việc học tập. Nhưng nếu xét về phương diện khác cũng không phải là hoàn toàn không ràng buộc.
Hắn nhớ rõ chú Bạch lúc ấy đã từng nói hãy tha thứ cho ông ấy bởi vì ông cũng là một con người ích kỷ, ông chỉ có đứa con gái này là bảo bối nên không thể không tính trước, nếu như sau này con gái ông không muốn thừa kế gia nghiệp, lại lấy phải người đểu giả, còn ông thân làm cha cũng không thể chăm sóc cô bé cả đời, nếu như hắn thật sự có lòng, ông nguyện đem Bạch thị do một tay ông sáng lập giao cho hắn, sau này Ninh Ninh ít nhiều cũng sẽ không gặp phải khó khăn trong cuộc sống, ông mới an tâm nhắm mắt được.
Bạc Cạnh đồng ý, hắn không phải là người ngu ngốc, chuyện có lợi như vậy ai lại cự tuyệt chứ?
Mà bây giờ, nhìn chú Bạch mỉm cười nhìn mình, lại nhìn cô bé con giả khóc bên cạnh không chấp nhận bất kỳ giải thích gì, Bạc Cạnh không khỏi sinh ra ảo giác, có phải có ai đó vừa rơi vào bẫy hay không, aizzz, trốn không thoát rồi.
Thật vất vả dỗ cô nhóc nín khóc, hắn vừa u oán liếc ông Bạch, vừa nắm tay tiểu yêu tinh dắt vào phòng.
Hắn thật sự không nỡ dùng lời lẽ nghiêm khắc để cự tuyệt hay kháng cự yêu cầu của cô nhóc này, nhất là khi cô bé cứ nhìn hắn bằng tròng mắt rưng rưng kia, cứ như chỉ cần hắn làm điều gì không nên làm là giọt nước kia lập tức rơi xuống, sau này làm gì với cô nhóc cũng phải suy xét cẩn thận thôi.
Về phần ông Bạch, bị con gái bỏ quên thật là không cam lòng,liền thêm mắm dặm muối: “Ninh Ninh thật là bất công, vừa mới có anh trai đã muốn bỏ quên bố nha.”
Chỉ nghe giọng nói vạn phần nũng nịu của cô con gái bất hiếu vang lên: “Người ta không có mà, là do bố yêu của con suy nghĩ nhiều quá! Anh trai từ nay về sau sẽ chơi với Ninh Ninh, chăm sóc Ninh Ninh, như vậy bố có thể yên tâm đi công tác rồi!”
Bố Bạch nghe xong càng ấm ức hơn, nhịn không được mở miệng: “Còn nói không bất công, chưa gì đã muốn cha đi công tác, không sợ cha bị mệt ư?” Bạch Nhạc Ninh lại lên tiếng dập tắt ghen tuông của ông. Hai cha con cứ thế nói qua rồi nói lại.
Bởi vì tầng hai chưa kịp sửa sang lại, cho nên Bạc Cạnh được sắp xếp ở phòng thứ hai tầng 1, bên cạnh là phòng của Bạch Nhạc Ninh, đối diện là phòng ngủ của ông Bạch. Do bố Bạch trước đó đã nói qua với dì Lý về Bạc Cạnh nên bà đã dọn dẹp sẵn phòng chỉ còn chờ chủ nhân đến ở, dù sao hắn cũng chỉ mang thêm một số đồ dùng riêng cần thiết.
Buổi chiều, xe vận chuyển hành lý đến cổng nhà, dưới sự giúp đỡ của dì Lý và tài xế, Bạc Cạnh khiêng hết số hành lý ít ỏi vào nhà, sau đó ngồi trên sofa ủ rũ buồn bã, có lẽ hắn sẽ ở đây trong một thời gian dài.
Chỉ chốc lát sau, hắn chợt nghe ngoài cửa truyền đến một trận ồn ào, sau đó là khuôn mặt quen thuộc hiện ra dáo dác như đang tìm kiếm gì đó, toàn thân không ngừng phát ra tín hiệu: “Nhìn ta, nhìn ta đi, ta đang ở đây này, mau mau nhìn ta.”
Bạc Cạnh không tránh khỏi buồn cười nhưng vẫn biết nên làm gì: “Ninh Ninh phải không? Mau vào đây!”
Hắn rất thích cô em gái đáng yêu này, sau này hắn sẽ yêu thương, đối xử tốt với cô, nghe nói cô nhóc rất sợ người lạ, nhưng thực tế nhìn qua có lẽ không phải như vậy. Trong nhà bỗng nhiên có người xa lạ, cô lại càng làm nũng hơn, ban đầu có chút sợ hãi, nhưng không bao lâu sau liền thả lỏng, tự nhiên như bình thường á.
Bạch Nhạc Ninh nghe Bạc Cạnh gọi mình, lập tức cong khoé môi cười thật tươi nhào vào lòng hắn, miệng liến thoắng hỏi: “Bạc ca ca, anh thu dọn đồ đạc, Ninh Ninh sẽ giúp anh, có được không nào?”
Cô nhóc bé tí tẹo này thì có thể giúp được gì cho hắn? Tuy nghĩ như vậy nhưng vẫn phải nói cho cô vui: “Ninh Ninh có thể giúp anh gì đây? Sách vở hay là quần áo? Nói xong, hắn mở ra ba cái thùng giấy khá lớn, bên trong toàn bộ là sách vở dày cộp.
Bạch Nhạc Ninh chỉ mới liếc mắt một cái, thấy một đống sách vở liền bắt đầu ảo não: “A! Nhiều thế này cơ à….” Tuy nhiên cô rất nhanh chuyển ánh mắt từ ão não sang sùng bái: “Anh đọc được hết đống sách này ư? Thật là lợi hại nha! Bố nói đọc sách nhiều sẽ rất thông minh.”
Bạc Cạnh nghe vậy bật cười, rốt cuộc chú Bạch giáo dục cô nhóc này bằng phương pháp gì nhỉ???
Rồi lại nghe Bạch Nhạc Ninh tiếp tục hưng phấn líu ríu: “Về sau khi em đi học cũng sẽ đọc thật nhiều sách, nhất định sẽ biến thành thông minh giống Bạc ca ca!”
Nhận được sự ngưỡng mộ của cô quả thật làm hắn có cảm giác lâng lâng, hắn vui vẻ vỗ nhẹ nhẹ đầu Bạch Nhạc Ninh: “Ninh Ninh muốn đi học?”
“Bố nói, chờ thêm một năm nữa khi sức khoẻ của Ninh Ninh tốt hơn sẽ cho Ninh Ninh đến trường. Đến lúc đó Bạc ca ca cũng đến trường sao?” Ánh mắt cô mở to vụt sáng, tràn ngập sự chờ mong.
Bạc Cạnh cười khẽ: “Đương nhiên rồi! Nhưng mà lúc đó anh đã học trung học, còn Ninh Ninh phải học tiểu học.”
Bạch Nhạc Ninh mất hứng: “Trung học với tiểu học rất xa nhau à? Không thể đi học chung được ư?”
Bạc Cạnh nhíu mày, cùng đi học chung? Được rồi, không khó để có thể hiểu được, bởi vì tiểu nha đầu chưa từng đi nhà trẻ, cũng chưa từng có bạn bè, nếu so với những đứa trẻ khác đúng là có chút cô đơn rồi. Chỉ có điều, chú Bạch chăm sóc con gái kỹ càng thế này cũng hơi quá, gián tiếp làm cho con gái mất đi cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài, aizzz….nên làm sao mới tốt đây?
Bạc Cạnh cẩn thận suy nghĩ: “Nếu Ninh Ninh đã muốn như vậy, trước tiên nói chú Bạch tìm cho Ninh Ninh một trường tiểu học, sau đó anh sẽ tìm một trường trung học ở gần đó, như vậy chắc chắn là có thể đi học chung rồi.”
Hai mắt Bạch Nhạc Ninh sáng lên vui mừng: “Bạc ca ca thật tốt! Em thích Bạc ca ca nhất!” Hưng phấn đến cực điểm, cô đã quên người con trai trước mắt này chỉ mới gặp mình chưa đến một ngày, liền lập tức ôm hôn một cái thật kêu trên má hắn, rồi bất thình lình chạy ra khỏi phòng, vừa đi vừa la to, chạy đi tìm cha thể hiện niềm vui của mình.
Bạc Cạnh sờ lên má chỗ Ninh Ninh vừa hôn vào, trong mắt mỉm cười, tiểu nha đầu này đến như gió mà đi cũng như gió, quả nhiên tính cách rất giống chú Bạch. Nhưng mà, không phải ai đó nói sẽ giúp hắn dọn dẹp phòng sao? Tại sao trong nháy mắt liền không thấy người đâu?
Lắc lắc đầu cười, Bạc Cạnh đứng dậy nhìn ra ngoài cửa sổ, quyết định tiếp tục dọn phòng, thu xếp được một ít liền xuống tầng ăn bữa cơm chiều.
Không thể phủ nhận, hình ảnh ban đầu của chú Bạch đối với Bạc Cạnh không sâu sắc lắm, chỉ nhớ trong tang lễ mặt ông hiện rõ vẻ đau thương, nhìn không giống người đang giả vờ, sau đó trong lúc vô ý ông đã phát hiện ra hoàn cảnh khó khăn của hắn, không ngờ ông lại tỏ ý giúp đỡ, khi đó trong lòng hắn có không ít băn khoăn nghi ngờ, bởi vì từng nhìn thấy người thân tranh cãi, tranh giành tài sản, cho dù bản thân ngu ngốc cũng hiểu được thế nào là nhân tình thế thái, lòng người dễ thay đổi.
Hắn không phải trời sinh tính lạnh nhạt, chỉ là gia đình nhiều biến cố làm hắn thay đổi thôi, sau khi cùng chú Bạch nói chuyện, ông tỏ ra rất thân thiết, cách nói chuyện thẳng thắn khiến Bạc Cạnh vạn phần khâm phục, không những thế bây giờ hắn còn được sống cùng với rất nhiều người tốt bụng, có thể trêu chọc Ninh Ninh, chú tài xế nhiệt tình, Lý quản gia hiền lành dễ mến….
Điều đó làm Bạc Cạnh cảm thấy ở Bạch gia thật thoải mái, không giống khi còn ở bên An