h sững sờ, lập tức tươi cười hỏi có ý lấy lòng: “Đúng vậy, xin hỏi, tên cô là gì vậy?”, rồi quay đầu lại nhìn cô gái ở bên cạnh: “Xem ra em quả thật nổi tiếng ở nước ngoài rồi”. Ánh mắt ông rất dịu dàng, câu nói đầy vẻ cưng chiều.
Ngoài miệng cô gái tỏ ra khiêm nhường, song chân mày khoé mắt lại không giấu được sự đắc ý, Nguỵ Hoa Tịnh được dịp nói: “Đương nhiên, cô Mễ từng là nhân vật có tiếng của đoàn XX, hiển nhiên xa gần đều biết tiếng”.
Nhờ sống cùng với Lý Bối Bối một thời gian, Vệ Tử biết được Đoàn XX là đoàn múa ba lê hàng đầu ở trong nước, song đoàn XX có “diễn viên” nào thì cô không hề hay biết. Nhìn ánh mắt ranh mãnh của Nguỵ Hoa Tịnh, mặt Vệ Tử đỏ bừng, cô mỉm cười gật đầu, không dám nói ra lý do mà cô đoán cô gái kia là diễn viên múa ba lê, chỉ thấy kiểu vấn tóc của cô ta, hai chân xếp hình chữ “bát”[2] điển hình.
[2] Chữ “bát”: 八
“Ngài Hình, số tiền này đều là do tôi vừa thắng được ở ông, người ta thường nói, không phải của mình thì không thương tiếc, ông chắc chắn muốn đem thứ quý giá cuối cùng là tính mạng của bản thân để đánh bạc với tôi chứ?” Nguỵ Hoa Tịnh nói chỉ đủ cho bốn người nghe thấy.
Lời nói tuy nhẹ nhàng, nhưng làm cho ông Hình lập tức ỉu xìu giống như quả bóng cao su bị chọc thủng, thớ thịt trên khuôn mặt co giật, ông ta cười gượng: “Nếu không chơi thì anh có thể trả lại tôi số tiền mà anh đã thắng tôi không?”.
Nguỵ Hoa Tịnh mỉm cười từ chối.
“Đã không có tiền, bọn họ chắc sẽ không bỏ qua cho tôi, kết quả vẫn chẳng khác gì!” Nói xong, vẻ mặt ông ta trở nên phóng khoáng, không sợ cái chết.
“Chỉ có điều”, giọng nói của Nguỵ Hoa Tịnh một lần nữa thu hút sự chú ý của mọi người, “Vận may của ông tối nay quả thật không tốt, còn vận may của tôi tối nay lại quá tốt, mặc dù đã đổi sòng bạc, cũng không hẳn có thể đổi vận ngay lập tức, nếu tiếp tục chơi thì không công bằng với ông lắm”.
Thấy mọi người đều ngơ ngác, Nguỵ Hoa Tịnh liền đưa ra một đề nghị rất bất ngờ: “Cho nên tôi đề nghị cô ấy sẽ chơi thay tôi”.
Thấy Nguỵ Hoa Tịnh chỉ về phía mình, Vệ Tử không nhịn được bèn trừng mắt lườm hắn một cái rất không thuỳ mị. Cho dù anh ta có nhiều tiền, cho dù mọi người chơi không lớn, anh ta cũng không thể coi chuyện này như trò đùa trẻ con thế được! Không thấy người ta - cái ngài Hình kia - cực kỳ chú ý đến số tiền ít ỏi cuối cùng sao? Nếu chơi thua thì lộ phí quay về nhà của người ta cũng ở lại đây! Lẽ nào anh ta muốn mở lòng từ bi, mượn tay cô để trả số tiền thắng bạc cho người ta? Vệ Tử suy nghĩ đến khả năng lương thiện như thế của Nguỵ Hoa Tịnh.
“Tôi quả thực hoàn toàn không biết chơi.” Vệ Tử trịnh trọng tuyên bố, ngay cả mọi người ở bàn này đang chơi cái gì cô cũng không biết, nhưng cô có thể nhận ra trò mọi người chơi không phải là mạt chược mà cô mới học từ hồi đại học.
Không ngờ đề nghị điên khùng này vẫn được tiếp nhận, ông Hình cúi đầu suy nghĩ một hồi lâu, rồi nhìn sang cô Mễ ở bên cạnh với ánh mắt cầu khẩn, gật đầu nói: “Hôm nay vận may của tôi rất kém, vậy để vị hôn thê của tôi chơi thay, trò chơi này cô ấy cũng vừa mới biết chơi chưa lâu”.
Cô Mễ rõ ràng phải hiểu hơn Vệ Tử, chỉ nghe thấy cô ta cố nén giọng kêu lên: “Anh bị điên à, chỗ này đến mấy triệu đô la đấy! Anh muốn chơi tới mức chúng ta không đi được sao? Chúng ta đến nước khác, bọn họ chưa chắc tìm thấy chúng ta!”. Nói đến câu cuối, giọng cô ta nghẹn ngào.
Ông Hình ủ rũ, im lặng hồi lâu không nói gì, vẫn là Nguỵ Hoa Tịnh mở miệng giải thích: “Cô Mễ nói sai rồi, mấy triệu đô la của ngài Hình giờ đều nằm trong tay tôi, còn thẻ đánh bạc của ngài Hình giờ đây gần như đều là tín dụng của tiền dự chi”. Còn về khi đến kỳ hạn ông ta có thể hoàn trả được số tiền đó không thì chẳng cần nói cũng biết được.
Lần này cô Mễ không kiềm chế nữa, rít lên một tiếng rồi ngồi phịch xuống sàn nhà khóc toáng lên.
Nhân viên phục vụ của sòng bạc lập tức đi tới hỏi xem xảy ra chuyện gì, một số khách chơi bạc nghe thấy thế cũng kéo đến, còn có người xì xầm bàn luận, đại ý là trong khu chơi bạc lớn chưa từng chứng kiến cảnh tượng nào như thế này.
Khu chơi bạc lớn, thì ra nơi đây là khu chơi bạc lớn, vậy thì có nghĩa là Nguỵ Hoa Tịnh quả thực đã thắng của người khác mấy triệu đô la! Trời đất! Vệ Tử từ từ ngẩng đầu lên nhìn Nguỵ Hoa Tịnh, đáp lại cô là vẻ mặt tươi cười dường như không nén được của hắn.