ng vật kỳ lạ, họ thường mạo hiểm vì một số nguyên nhân không sao nói rõ được, chứ không lựa chọn con đường tắt, tình hình của Nguỵ Hoa Tịnh gần đây khiến Bối Bối cảm giác có sự nguy hiểm đang đến gần.
Vệ Tử mặt đỏ bừng: “Tôi ngốc lắm, càng không thể đối chọi với anh ấy được”.
Lý Bối Bối mỉm cười: “Cô không cần đối chọi với anh ấy, anh ấy sẽ không đề phòng cô đâu, chỉ cần cô bám sát theo anh ấy là được rồi”. Nguỵ Hoa Tịnh lại chẳng vui mừng quá vì chuyện đó, như thế thì tốt cho anh ta quá rồi còn gì. Nếu không phải vì Nguỵ Hoa Tịnh thực sự có những biểu hiện bất thường thì Lý Bối Bối này thực sự không muốn Vệ Tử quan hệ sâu sắc với anh ta.
“Nhưng mà cô cần chú ý, nhất thiết không được để mình yêu anh ấy.” Đây là lời cảnh cáo khi sắp rời đi của Lý Bối Bối, anh họ nhà mình không xấu, Vệ Tử cũng không phải dạng mê trai, cho nên xác suất để xảy ra việc đó không thể xem là quá cao.
Vệ Tử ngán đến cực độ, Lý Bối Bối đã nói gì vậy, Nguỵ Hoa Tịnh sẽ không đề phòng cô, hắn quả thực sẽ không như thế, bởi vì không cần thiết phải như vậy, vì cô vừa tiến đến, người ta đã lập tức phát hiện ra rồi.
Mặc dù Lý Bối Bối đánh giá sai về chỉ số thông minh của Vệ Tử, nhưng cô nàng đã không chọn nhầm người.
Nhìn Vệ Tử đi cùng mình đến thăm bạn học rồi lại cùng đi ra, Nguỵ Hoa Tịnh thấy khó xử, Vệ Tử cũng ngượng ngùng: “Em với người ta không thân không quen làm sao mà ở nhà người ta được, hơn nữa em cũng không phải trẻ con, càng không phải nhân vật quan trọng cần bảo vệ, Bối Bối chẳng phải cũng ở một mình đó sao?”
“Nó khác em, Bối Bối sống ở đây rất nhiều năm rồi, cũng đã quen cuộc sống một mình.” Nguỵ Hoa Tịnh đành chịu thua: “Ở bên này tình hình an ninh trật tự khá tốt, em muốn ở một mình chỉ cần cẩn thận một chút là được”.
“Thế còn anh?”, Vệ Tử mở miệng gặng hỏi.
“Anh bây giờ phải đi có việc trong mấy ngày.”
“Đi đâu? Có thể đưa em đi cùng không?” Vệ Tử nghĩ một lúc rồi nói tiếp: “Sau khi sang đây em vẫn chưa kịp đi đâu cả”.
Nếu là bình thường, Nguỵ Hoa Tịnh rất sẵn lòng đưa Vệ Tử đi chơi, ngày nào đi chơi cũng được, nhưng lúc này, quả thực không phải lúc.
Song khi đối mặt với mỹ nữ, lời từ chối không phải là dễ nói ra, khi đứng trước một mỹ nữ như Vệ Tử đây, thì cho dù mở miệng nói ra rồi cũng không có tác dụng gì.
Trước đây mỗi lần vô tình gặp Vệ Tử, Nguỵ Hoa Tịnh đều cảm thấy rất phấn chấn, bây giờ Vệ Tử thường xuyên ở bên cạnh không rời nửa bước, Nguỵ Hoa Tịnh trái lại không còn cảm thấy phấn chấn như trước nữa.
Cùng Nguỵ Hoa Tịnh về đến nhà, nhìn hắn thay quần áo, thu dọn đồ đạc, đến cả đi vệ sinh cô cũng đứng trông ở bên ngoài. Đợi khi Nguỵ Hoa Tịnh sắp ra khỏi cửa, Vệ Tử liền xách một cái ba lô to không biết đã sắp sẵn từ lúc nào, hỏi với vẻ mặt tỉnh bơ: “Chúng ta sắp ra ngoài đúng không, đi đâu thế?”.
Nguỵ Hoa Tịnh tuyên bố đầu hàng, nhưng trước khi đi, hắn giao hẹn với cô ba điều: “Lần này anh ra ngoài là làm việc, đưa em đi cùng, em nhất định phải nghe theo sự sắp xếp của anh”.
Sau một giây suy nghĩ Vệ Tử liền gật đầu: “Được ạ, nhưng anh không được tìm cách bỏ mặc em”. Cô không phải là người thích mạo hiểm, nếu như không phải vì đã hứa với Lý Bối Bối, cô thực sự không muốn rời khỏi nơi vừa mới quen này. Ở nơi đất khách quê người không quen biết ai, cộng thêm trở ngại về ngôn ngữ, nếu Nguỵ Hoa Tịnh bỏ mặc cô ở một nơi xa lạ, là người nhút nhát, nghe hắn nói câu này cô không khỏi cảm thấy tủi thân.
Chiếc ba lô to đùng càng khiến dáng hình Vệ Tử trở nên yếu ớt, ánh mắt chứa đựng vẻ cầu khẩn khiến cho đôi mắt to đẹp của Vệ Tử lộ rõ vẻ đáng thương, nhưng nắng chiều hắt lên mặt cô lại làm lộ dần vẻ cứng cỏi. Đầu của Nguỵ Hoa Tịnh bỗng chốc trở nên trống rỗng.
Mà thôi, đành đánh mất lý trí một lần vậy, thuận theo tình cảm của mình, hắn sẽ đưa cô đi cùng, đưa cô đi cùng, cho dù là tới chân trời hay góc biển.