“Vệ Tử, tại sao cháu lại ở đây?” Phía sau người phục vụ đẩy cửa đi ra có một người, rõ ràng người này bị thu hút bởi tiếng kêu của Vệ Tử.
Khi Vệ Tử nhận ra người kia là ai, cô hận không thể cắt lưỡi mình làm người câm - kêu lên cái gì chứ, bây giờ thì xảy ra chuyện rồi!
“Chủ... chủ nhiệm Cát.” Vệ Tử dù sao cũng không phải người câm, vẫn cần phải mở miệng chào hỏi, mồ hôi toát đầy cái đầu đang cúi xuống của cô: “Cháu đến đây chơi với bạn.”
“Thế à, thế thì thật đúng lúc, bạn của cháu đâu?” Giọng điệu của Cát Minh Thăng vẫn bình thường, làm cho nỗi bất an của Vệ Tử giảm bớt đi phần nào: Đúng vậy, sợ cái gì chứ! Chẳng phải tại ông ấy đổi vị trí công tác, đưa cô sang chỗ quái đản này, cô mới phải cùng Cao Đình Đình ra ngoài để “mở mang kiến thức” sao? Ai mà muốn vào buổi tối ngồi “mở mang kiến thức” ở bàn mạt chược, suýt nữa còn bị tiêu đời.
Nghĩ đến những việc đó, Vệ Tử thấy khỏe hơn nhiều: “Bạn của cháu ở phòng bên cạnh, chú đang bận việc công ở đây nên cháu không làm phiền nữa.” Nói xong, cô quyết định vẫn nên gọi điện thoại cho Cao Đình Đình.
“Tiểu Cát, ai ở ngoài vây? Gặp người quen thì mời vào nói chuyện đi, dù sao đều không phải người ngoài.” Giọng nói của một người đàn ông trung niên ngày một rõ hơn, ông ta đã ra đến ngoài cửa: “Cô gái này là con nhà ai vậy?”. Giọng điệu từ khách sáo vừa nãy chuyển sang ngạc nhiên mừng rỡ.
Cát Minh Thăng vội nói: “Chủ nhiệm Mã xin đừng hiểu lầm, đây là đồng chí mà cơ quan em mới tuyển năm nay, làm phiên dịch tiếng nước ngoài, em vô tình gặp ngoài cửa thôi.”
“Học ngoại ngữ à, ha ha, tốt, tốt!” Người đàn ông ấy vóc người trung bình, khuôn mặt đỏ hồng, dung mạo rất bình thường, nhưng ngực vươn rất cao, nhìn trông rất phong độ, hai mắt sắc bén đánh giá từ trên xuống dưới.
Vệ Tử thấy khi đối diện với chủ nhiệm Mã, Cát Minh Thăng hơi cúi thấp người, biết người này không thể đắc tội, nhưng quả thực cô không thích ánh mắt chủ nhiệm Mã nhìn mình. Vệ Tử vội cúi đầu hành lễ nói: “Các vị lãnh đạo đang bận việc cứ từ từ làm ạ, cháu xin phép không làm phiền”, nói xong, định dời bước.
“Ha ha, cô gái này nói rất hay, ‘bận’ còn phải ‘từ từ’, không hổ danh là học ngoại ngữ. Tiếng Trung sắp quên không biết nói thế nào rồi.” Sau khi trêu đùa xong, chủ nhiệm Mã tiếp tục cười nói: “Tiểu Cát anh ra oai cái gì vậy, bắt nạt đồng chí mới nhà người ta ư? Mau mời cô bé cùng vào đi.”
Cát Minh Thăng hơi lưỡng lự: “Lão Mã không biết đấy thôi, cô gái này gan bé, chưa gặp lãnh đạo có cấp bậc như anh bao giờ, chỉ sợ luống cuống lại nói ra những lời không hay.” Nói xong Cát Minh Thăng đổi vị trí đứng, ông đứng ở chỗ mà chủ nhiệm Mã không nhìn thấy rồi nháy mắt ra hiệu với Vệ Tử.
Ban đầu Vệ Tử sững sờ, nhưng lập tức trở nên sáng dạ khác thường, hiểu rất nhanh ý của Cát Minh Thăng, không cần suy nghĩ nguyên do gì, chỉ lập tức ý thức được cần nhanh chóng rời khỏi nơi này, cô vội vàng nói: “Đúng ạ, cháu rất không biết ăn nói, mấy bạn ở bên kia vẫn đang đợi cháu, cháu phải đi ngay đây ạ!”.Nói xong, Vệ Tử liền quay người định đi.
“Cát Minh Thăng anh làm cái gì thế!” Chủ nhiệm Mã đột nhiên cao giọng làm hai người sợ gần chết. “Lẽ nào mắt ông ta nhìn thấu được”, đây là suy nghĩ chung của cả Vệ Tử và Cát Minh Thăng trong giây phút đó, nhưng lời nói tiếp theo của chủ nhiệm Mã đã đánh tan lo ngại của hai người.
“Anh nói thế nghĩa là tôi hống hách quá rồi! Chẳng phải tôi đã nói với mọi người từ lâu rằng, ‘thà lúc già chịu thiệt, chứ đừng để lúc trẻ nghèo hèn’. Cô gái này tôi thấy rất được đấy, biết đâu sau này còn làm quan to hơn anh ấy chứ!” Chủ nhiệm Mã giáo huấn Cát Minh Thăng, Cát Minh Thăng gật đầu lia lịa.
Vệ Tử lúc này ngoài lo lắng sợ hãi ra, trong đầu cô còn có nghi hoặc và tò mò, cách gọi “chủ nhiệm” rốt cuộc chia làm mấy loại? Hoặc là rốt cuộc chia làm mấy cấp? Dương Kiệt là chủ nhiệm của phòng Phiên dịch, nhưng so với chủ nhiệm Chính trị Cát Minh Thăng thì kém hơn ba cấp, bây giờ chủ nhiệm Cát vốn trong mắt của mọi người có địa vị cao ngất ngưởng lại bị dạy dỗ như đứa trẻ lên ba trước mặt chủ nhiệm Mã, cổ nhân đã nói “Quan to hơn một cấp ép chết người”, lẽ nào lúc này vẫn như thế?
“Vệ Tử cháu xem như số tốt, được chủ nhiệm Mã khen ngợi như thế, mau tới cảm ơn ông ấy đi.” Cát Minh Thăng trước hết ra lệnh cho Vệ Tử, tiếp đó lại nói đùa với cô: “Chỉ có điều đợi đến khi cháu làm quan to hơn tôi, tôi nhất định sẽ biết điều nghỉ hưu sớm, đỡ phải bị những người trẻ tuổi như các cô cậu dạy dỗ!”
Câu nói đó vừa phát ra, bầu không khí lập tức nhẹ nhõm hẳn đi, chủ nhiệm Mã cũng cười ha ha: “Cát Minh Thăng à, câu nào cần nói thì anh đã nói ra hết rồi còn gì.”
Vệ Tử không còn cách nào khác đành phải đi vào phòng cùng Cát Minh Thăng, sau khi vào trong mới phát hiện trong phòng còn có năm, sáu người khác nữa, mọi người ngồi ăn cơm nói chuyện với nhau, trong đó còn có hai cô gái trẻ ăn mặc rất mốt.
Chủ nhiệm Mã ngồi ở vị trí trung tâm, Cát Minh Thăng lại ngồi ở vị trí gần ngoài nhất, cũng là vị trí cuối cùng. Vệ Tử nhìn qua, muốn ngồi bên cạnh Cát Minh Thăng, Cát Minh Thăng cũng ra hiệu cho người phục vụ lấy thêm một cái ghế.
Ai ngờ lúc đó chủ nhiệm Mã đột nhiên mở miệng: “Trời ạ, mấy hôm trước tôi đến Mỹ để khảo sát, vào một cửa hàng miễn thuế lại mua nhầm đồ, bị thiệt chính là vì không biết tiếng Anh. Tiểu Cát hãy để cô bé học ngoại ngữ kia qua ngồi đây dạy tôi mấy câu tiếng Anh.”
Hai cô gái trẻ tuổi kia vốn ngồi ở hai bên trái phải của chủ nhiệm Mã, nghe thấy ông ta nói thế liền ngồi sang bên cạnh để trống một chỗ cho Vệ Tử.
Vệ Tử thấy Cát Minh Thăng không tỏ rõ ý kiến, lại không nhịn được vội nói: “Cháu không phải học ngoại ngữ, hiện tại dịch các thứ đều chưa đạt yêu cầu, cháu vẫn đang trong giai đoạn học tập thôi ạ!”
Chủ nhiệm Mã nghe thấy thế liền ngẩn ra sững sờ, ngay sau đó lại cười: “Không học ngoại ngữ còn có thể làm phiên dịch, đồng chí này thật lợi hại! Em yên tâm, đến chữ cái tiếng Anh, anh cũng không biết hết, không phải bảo em dạy bổ sung cho anh, chỉ là muốn thỉnh giáo em mấy từ tiếng Anh dùng trong thực tế thôi.”
Vệ Tử không nghĩ ra lời phản bác, lại không dám thất lễ trước các “lãnh đạo” xem ra có chức vụ cao hơn của Cát Minh Thăng, đành phải từ từ ngồi xuống.
Vệ Tử không biết trước khi cô vào mọi người đang bàn bạc chuyện gì, nhưng từ lúc cô ngồi xuống, chủ nhiệm Mã không ngừng nói chuyện với cô. Vệ Tử cứ gặp người lạ là rất dễ căng thẳng, lúc này còn cần phải tập trung tinh thần để đáp lại, thần kinh của cô vì thế căng ra như dây đàn.
“Chủ nhiệm Mã, anh xem cái hạng mục mà Bộ chúng ta cần chỉnh đốn…”, Cát Minh Thăng nói chen vào đúng lúc.
“Chuyện đó Ủy ban còn đang nghiên cứu, vấn đề không lớn, trong báo cáo các anh chỉ cần trình bày kỹ một chút.” Chủ nhiệm Mã nói, giọng vang như tiếng chuông, “Ngụy Tử, em nói tên em là Ngụy Tử? Một cái tên rất đẹp, là nữ hoàng của các loài hoa đấy.”
Vệ Tử vốn muốn giải thích mình họ “Vệ” chứ không phải họ “Ngụy”[1], chỉ sợ càng nói càng sai, hoặc tạo thêm ra nhiều chủ đề hơn, đành phải gật đầu không nói gì, có điều nụ cười trên môi cô bắt đầu trở nên cứng đờ.
[1] Trong tiếng Trung Quốc, hai từ “Vệ” và “Ngụy” cùng có cách phát âm giống nhau là wèi.
Chủ nhiệm Mã đưa tay ra cầm lấy chai rượu, rót đầy vào cốc của Vệ Tử, khiến Vệ Tử nhìn thấy sợ hãi đến mức vội đứng phắt dậy: “Không dám làm phiền chú ạ, cháu không biết uống rượu!”.
Ai ngờ chủ nhiệm Mã bỗng nhiên nghiêm mặt lại: “Em nói anh già? Anh rất già sao?”. Nói rồi chủ nhiệm Mã đưa tay ra tự vuốt hai má của mình.
Vệ Tử sợ đến nỗi mặt đỏ rực lên: “Cháu không có ý đó!”.
“Tiểu Cát nói em không biết nói chuyện, lúc này anh mới tin, được rồi, anh cũng không tranh luận với các cô gái bọn em nữa, em uống hết ly rượu này coi như chuộc tội!”
Đúng lúc này Cát Minh Thăng nói chen vào: “Chủ nhiệm Mã, Vệ Tử quả thực không biết uống rượu.”
Chủ nhiệm Mã kiên quyết: “Anh biết cô ấy không biết uống rượu, có nghĩa là anh từng nhìn thấy cô ấy uống rượu, như thế là không được. Tại sao chủ nhiệm Cát mời rượu em lại uống, mà đến chỗ bọn anh lại không nể mặt gì cả?”. Nửa câu sau cùng là nói với Vệ Tử.
Vệ Tử vốn thề rằng cả đời này sẽ không động đến rượu nữa, đặc biệt là rượu trắng, nhưng chủ nhiệm Mã này cứ ép uống, Cát Minh Thăng ở bên cạnh khuyên nhủ: “Nếu không Vệ Tử, cháu uống một chút vậy, đừng có uống nhiều nhé?”
Nhìn thấy ly rượu chỉ bằng khoảng một nửa ly lần trước, trong lòng Vệ Tử tính toán, uống một chút xíu chắc không vấn đề gì?
Thấy Vệ Tử do dự, một người ngồi trong phòng liền nói: “Tôi biết một chút về xem tướng, cô Vệ đây vừa nhìn đã biết là nữ anh hùng của tửu quốc rồi, nói không biết uống, chẳng qua là không hay uống mà thôi, chỉ cần bồi dưỡng một chút sẽ khiến mọi người ngạc nhiên ngay!”.
“Đúng vậy, Tiểu Vương, Tiểu Lý. Hai cô cũng rót một ly đi!”
Hai cô gái cười vui vẻ tự rót một ly rượu cho mình, cụng ly với Vệ Tử rồi đưa lên uống một hơi cạn hết. Vệ Tử không còn cách nào, đành phải đưa ly rượu lên môi, từ từ uống hết.
Song lúc này Vệ Tử rất nhanh trí, cô không tỏ ra như không có chuyện gì giống lần trước nữa, mà lấy tay che miệng lại ho dữ dội, vừa ho vừa lắc đầu, nước mắt rơi lã chã.
Việc làm đó không phải hoàn toàn là giả dối, vị rượu cay xè thực sự kích thích tuyến lệ của con người, cộng thêm tâm trạng hối hận và lo lắng vì đã vào nhầm chỗ này, khiến Vệ Tử không chịu được chỉ muốn khóc.
“Ai da, xem ra cô quả thực không thể uống được rượu, tôi sai rồi tôi sai rồi.” Chủ nhiệm Mã vừa dịu giọng an ủi Vệ Tử, vừa vỗ nhẹ vào sau lưng cô, Vệ Tử hoảng sợ, đang định bỏ tay che miệng xuống rời đi thì đột nhiên cảm thấy trên đùi tê rần, một bàn tay nóng hừng hực đặt lên đùi cô, còn vuốt nhẹ từ trên xuống dưới.
Hôm nay Vệ Tử mặc váy, uống rượu xong da dẻ cô rất nhạy cảm, lúc này lại càng như vậy, máu trong toàn bộ cơ thể của cô lập tức dồn hết lên mặt, thêm vào đó là sự kích thích của men rượu, làm cho đầu óc cô bỗng chốc trở nên trống rỗng.
Hoàn toàn theo bản năng, Vệ Tử không chút nghĩ ngợi vung tay tát vào cái má đang ửng hồng của chủ nhiệm Mã “bốp” một cái.