Người bạn cùng phòng này đúng là kỳ quặc, Vệ Tử nghĩ thầm, rồi lắc đầu không muốn nghĩ nhiều về chuyện đó, ngày mai là ngày đi làm đầu tiên của cô, nhất định cô phải tới cơ quan với một tinh thần dồi dào phấn chấn nhất.
Sáng hôm sau, Vệ Tử dậy từ sớm, thu dọn xong bèn xuống dưới lầu mua đồ ăn sáng, tiện thể mua thêm cho cả Cao Đình Đình. Lúc ăn, hai người cùng nói chuyện: “Hai chúng ta đều là người của cục Chính trị, như vậy có nghĩa là thường xuyên gặp chủ nhiệm Cát rồi nhỉ?”.Nghĩ tới vị chủ nhiệm vừa biết hát vừa biết khiêu vũ này, Vệ Tử thấy nổi cả da gà, chuyện say rượu lần trước thật sự không muốn nhớ lại.
Cao Đình Đình nhìn cô một cái: “Sao mà như thế được? Chủ nhiệm Cát phụ trách cả cục Chính trị, những người ở văn phòng thì còn có thể tiếp xúc nhiều với ông ấy, còn các cô ở phòng Phiên dịch, bọn tôi ở phòng Tạp chí, đều là những nơi xó xỉnh, tép riu, trừ những khi hội họp, còn nếu không khó mà gặp được ông ấy.”
Thế thì tốt rồi, Vệ Tử cảm thấy nhẹ hẳn đi, nuốt miếng bánh trong miệng.
“Như phòng chúng tôi, chỉ khi nào có các hoạt động như phỏng vấn thì mới có cơ hội gặp được mọi người, tôi mới vào nên bọn họ bắt nạt ma mới, toàn phân cho tôi những việc như hiệu đính, dàn trang, toàn mấy việc mà những người khác không muốn làm.” Vì khác vị trí công tác nên Cao Đình Đình cảm thấy có ca cẩm than phiền với Vệ Tử về những điều này thì cô cũng không hiểu, có điều kể khổ với người khác, nhất là người không có xung đột về lợi ích cũng cảm thấy đỡ ấm ức đi rất nhiều.
Vệ Tử vừa cắn bánh vừa nghe Cao Đình Đình kể lể, trong lòng nghĩ, không tiếp xúc với người khác là chuyện tốt chứ sao, nhưng lại sợ Cao Đình Đình cười mình là đồ nhát gan nên cũng gật đầu theo, không nói thêm câu.
“Các cô mà muốn vươn lên thì phải rèn luyện khả năng dịch nói tốt, như vậy khi có khách nước ngoài đến sẽ có khả năng được trọng dụng, mà tiếp đón khách nước ngoài nhất định phải là những lãnh đạo các cấp, nếu biểu hiện tốt, cơ hội cũng sẽ đến.” Cao Đình Đình nói với Vệ Tử vẻ lên lớp.
“Gì cơ?” Suýt nữa thì Vệ Tử bị nghẹn, vậy thì cô sẽ cố gắng rèn luyện để có một khả năng dịch viết tốt.
Ngày đầu tiên đi làm, Vệ Tử không cảm thấy xúc động như trong tưởng tượng, vì cô đã bỏ lỡ buổi tiếp đón những người mới vào, sau khi hoàn tất mọi thủ tục, thì được trưởng phòng Phiên dịch Dương Kiệt đích thân đưa đi.
Dương Kiệt đưa cô tới giới thiệu với từng người trong phòng, sau khi nhắc đi nhắc lại nhiều lần mấy lời tự giới thiệu, Vệ Tử cũng về được đến chỗ làm việc của mình.
“Tổ tiếng Anh là tổ lớn nhất, phòng làm việc cũng rộng nhất, từ nay về sau cô sẽ làm việc ở đây.” Nói xong, Dương Kiệt đưa Vệ Tử tới trước mặt một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi: “A Phan, xin giao cho cô đồng chí mới này, cô hãy nhanh chóng giúp đỡ cô ấy, cũng là để giảm bớt áp lực công việc cho mọi người. Vệ Tử, từ nay về sau Phan Tuệ là sư phụ của cô, hãy gọi cô ấy là chị Phan.”
Vệ Tử mỉm cười, rồi chào một câu: “Chào chị Phan.” Mẹ cô cũng đã dạy, biết lễ nghĩa thì người ta không trách vào đâu được. Quả nhiên, Phan Tuệ cũng mỉm cười với cô, sau đó giúp cô sắp xếp bàn làm việc, rồi đi lĩnh văn phòng phẩm.
Vệ Tử nghe Dương Kiệt nói mình phải nhanh chóng làm quen với công việc để giảm bớt áp lực cho tổ tiếng Anh, vì thế cực kỳ chú ý, chốc chốc lại hỏi mình nên làm gì, nhưng cả ngày trôi qua, tổ trưởng và chị Phan ngoài việc bảo cô làm quen với quy định thì không sai cô làm việc nào khác nữa, nhìn vẻ không có gì là vội của mọi người, cô không khỏi cảm thấy lạ lùng.
Vì không có việc gì để làm nên Vệ Tử giành làm hết các việc xách nước, lau bàn, nhìn bộ dạng bận rộn của cô mọi người không khỏi buồn cười, có người còn trêu: “Tiểu Vệ, ở nhà cô cũng chăm chỉ như thế à?”.
Lần đầu tiên nghe mọi người gọi là “Tiểu Vệ”, Vệ Tử thấy không quen, nên một hồi lâu sau mới mỉm cười vẻ xấu hổ: “Không ạ, vì mẹ em rất đảm đang.” Mẹ cô là người nóng tính, nhìn điệu bộ vụng về, chậm chạp của cô, nhiều lúc bà thấy chướng mắt lại giành việc để làm.
“Tôi thấy cũng đúng, trẻ con bây giờ đều là con một, ở nhà làm gì biết những việc đó.” Một người khác cười khì khì, “A Phan, cô may mắn đấy, lâu rồi tổ chúng ta không có người mới.”
Phan Tuệ nãy giờ chỉ cười mà không nói gì, nghe câu này mới lên tiếng: “Mấy bà già này ghen với người ta chứ gì? Cô bé Vệ Tử rất được đấy.”
Có điều, nói gì bây giờ cũng còn sớm, mọi người cười rồi tản ra, ai lại bận việc của người ấy.
Mấy ngày liền Vệ Tử vẫn không tiếp xúc được với nội dung phiên dịch cụ thể, công việc hằng ngày ngoài quét dọn, vệ sinh thì là chạy đi chạy lại đưa và nhận công văn, lúc đầu Vệ Tử cũng rất sốt ruột, nhân thời gian nghỉ trưa bèn tìm gặp Phan Tuệ, hỏi: “Chị Phan, lúc nào thì để em bắt đầu công việc?”.
Phan Tuệ ngạc nhiên đáp: “Chẳng phải em vẫn làm việc đấy sao?”. Những người trong phòng đều đánh cược lòng nhiệt tình của cô nhiều nhất cũng chỉ được ba ngày, không ngờ một tuần trôi qua, cô vẫn hết lòng với công việc, khiến cho một số người bắt đầu thay đổi cách nhìn về cô.
“Không phải vậy.” Vệ Tử cân nhắc tìm từ để diễn đạt, nghĩ một lúc mới nói: “Chẳng phải trưởng phòng Dương nói là mọi người đều rất bận hay sao, đến lúc nào em mới giúp đỡ được?”.
“Chuyện này, vì em mới tới nên có thể chưa biết, công việc phiên dịch của chúng ta ở đây không phải theo giờ theo việc, có lúc rất bận, bận tới mức có gấp đôi người cũng làm không hết, nhưng có lúc lại rất rảnh, rảnh tới mức chẳng có việc gì để làm. Hiện tại, đang ở thời kỳ như vậy.” Phan Tuệ nhìn dáng vẻ hơi thất vọng của Vệ Tử, nói thêm một câu: “Nhưng yêu cầu của chúng ta đối với việc phiên dịch rất cao, trong thời gian này em cũng không phải là không có việc để làm đâu, mấy ngày nữa tổ trưởng có thời gian sẽ sắp xếp để bồi dưỡng về nghiệp vụ cho em.”
“Thật thế ạ?” Vệ Tử nghe nói thế rất mừng, qua tìm hiểu về các đồng sự sau mấy ngày làm việc, cô thấy ai cũng có những điểm mạnh khiến cô ngưỡng mộ, việc này làm cho một người cực kỳ không tự tin vào bản thân như cô càng cảm thấy mình bé nhỏ, có cơ hội để được bồi dưỡng về nghiệp vụ thì tốt quá rồi!
Phan Tuệ nhìn thấy phản ứng ấy của Vệ Tử, không nén được lắc đầu cười: “Đừng để người khác nhìn thấy vẻ vui mừng như thế khi được bồi dưỡng, kẻo không người ta lại bảo em lập dị đấy.”
Cô bé Vệ Tử ngoan ngoãn, phát huy truyền thống vẻ vang không biết thì hỏi: “Vì sao? Vậy những khi không có việc thì mọi người làm gì?”.
“Làm gì cũng được”, Phan Tuệ kiên nhẫn giải thích: “Những lúc rảnh rỗi, các phòng ban khác lại đến xin người, mấy người được cử ra ngoài không những có thời gian tiếp xúc với người khác mà còn có thể hiểu được cảm giác khi làm những công việc khác nhau, dù thế nào cũng còn hơn là phải ngồi lỳ trong phòng và tra từ điển.” Có lẽ vì cô bé này mới ra khỏi trường nên không cảm thấy việc học tập là một công việc khổ sai. Đúng là mỗi thế hệ một khác, Phan Tuệ thầm nghĩ.
Tuy công việc và cuộc sống lạ lẫm, nhưng tiếp xúc nhiều, dần dần Vệ Tử cũng thấy thích nghi, chính những thứ ngoài công việc mới là chuyện khó giải quyết.
Ví dụ như món nợ của Nhiệm Nam Hoa.
Ngày cuối của tuần đầu đi làm, Vệ Tử liền cầm đám tiền vay được của bạn bè, hẹn gặp Nhiệm Nam Hoa.
“Cô làm gì thế?” Nhiệm Nam Hoa cau mày nhăn mặt nhìn xấp tiền trong tay Vệ Tử, sự giận dữ ánh lên trong đôi mắt.
“Trả tiền chứ làm gì!” Vệ Tử thấy ngạc nhiên trước bệnh hay quên của Nhiệm Nam Hoa, nếu biết trước thế này, không biết cô có nên trốn nợ không nhỉ? “Bây giờ tôi phải đi làm, không có thời gian đến để giúp việc trừ nợ, nên tính thành tiền trả luôn cho anh.” Nghĩ đến chuyện Nhiệm Nam Hoa cũng từng giúp mình mấy lần, Vệ Tử lại không thể vong ân bội nghĩa, nên mới mở miệng đề cập.
Liếc nhìn nhanh độ dày của xấp tiền, Nhiệm Nam Hoa nhếch mép cười: “Cô cũng coi trọng mình gớm, tiền công giúp việc của cô đáng nhiều đến thế sao?”
Vệ Tử há hốc miệng, anh chàng Nhiệm Nam Hoa này có vấn đề chắc? Hạ thấp giá trị của cô cũng chẳng có lợi gì cho anh ta, tiền công giúp việc của cô không đáng mấy, có nghĩa là cô chỉ phải trả anh ta ít thôi? Có cách mặc cả như thế này sao?
Trong lúc Vệ Tử đang nghĩ xem có nên rút bớt mấy tờ để làm tiền tiêu vặt không, thì một giọng nói rất rành rọt vang lên: “A Tử, sao cô lại đưa tiền cho người khác thế?”. Chủ nhân của giọng nói đó lập tức đi tới, ngồi vào chỗ bên cạnh hai người.
Liếc xéo sang nhìn người khách không mời mà đến, Nhiệm Nam Hoa nhíu chặt mày: “Sao anh lại tới đây?”.
Ngụy Hoa Tịnh nhìn xung quanh, rồi nở nụ cười rạng rỡ với Nhiệm Nam Hoa: “Nơi này có cách đây cả chục năm rồi, chính anh đưa cậu đến đây lần đầu, sao bây giờ lại chán ghét anh thế?”.
Vệ Tử chưa gặp Ngụy Hoa Tịnh nhiều, nên ấn tượng cũng không có gì sâu sắc, không thể nói là ghét hay thích, chỉ cảm thấy đây là một người ham chơi ham vui, điệu bộ lúc nào cũng cười cợt.
Nhưng lần này điệu cười của đối phương khác hẳn, tuy miệng thì cười, đến giọng nói cũng xen cả tiếng cười, nhưng không hiểu tại sao lại khiến cho người ta có một cảm giác rất lạ.
Xem ra, tâm trạng của anh ta lúc này rất không vui, Vệ Tử bỗng nhiên có cảm giác như vậy.
“Chúng ta đã nói trước với nhau rồi.” Nhiệm Nam Hoa nhìn Ngụy Hoa Tịnh, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
“Anh biết, hôm nay anh đến không phải để tranh giành gì với cậu, mà chỉ vì anh thấy buồn chán.” Ngụy Hoa Tịnh xòe bàn tay ra, nói xong bèn thôi cười.
Anh chàng này thật là kỳ quặc, Vệ Tử không nén được bắt đầu để ý quan sát, thấy khi đối phương không cười trông rất nghiêm nghị, đó là vẻ mặt dù không tỏ thái độ nhưng vẫn toát lên sự uy phong, so với lúc cười cứ như là hai người khác nhau.
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?” Nhiệm Nam Hoa cũng cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhìn dáng vẻ của anh họ thì không phải đến đây vì Vệ Tử, mà chuyện có thể khiến cho Ngụy Hoa Tịnh buồn còn hiếm hơn cả chuyện trời đổ mưa hồng.
“Không có gì”, Ngụy Hoa Tịnh lắc đầu, định nở nụ cười lần nữa, nhưng không thành, trước khi quay người định bước đi, hắn ngoái cổ lại nhìn về phía hai người: “Tám giờ sáng thứ Bảy tuần sau, là lễ truy điệu của ông nội anh, thông báo sẽ đăng trên báo cuối tuần, đến lúc đó nhớ đến.”
Cụ Ngụy đã qua đời - đó là phản ứng của Nhiệm Nam Hoa.
Chắc hẳn ông nội rất quý Ngụy Hoa Tịnh - đó là phản ứng đầu tiên của Vệ Tử, mặc dù Ngụy Hoa Tịnh không khóc, cũng không nói mình đau buồn, nhưng Vệ Tử vẫn cảm nhận thấy rõ nỗi đau buồn đang đè nặng trong lòng hắn. Vệ Tử rất tin vào cảm nhận đó của mình, mặc dù cô thường phán đoán sai các sự việc, nhưng lại có cảm nhận cực kỳ chuẩn xác trước tâm trạng của người khác.
Nhưng Vệ Tử thấy hơi do dự: “Tôi không quen ông của anh ta, cũng không quen những người trong nhà anh ta, tới dự lễ truy điệu ông liệu có thích hợp không?” Không phải cô không kính trọng người chết, mà chỉ là không có ai lại mời người không liên quan đến dự lễ truy điệu của người thân mình.
Nhiệm Nam Hoa nhìn cô một cái: “Cụ Ngụy là người ai cũng kính trọng, anh ấy đã mời cô tới, nếu không có việc gì thì cô nên đến.” Nói rồi, anh ta