Vết thương của Vệ Tử hầu hết là ngoài da, thêm vào đó vì cô còn trẻ nên khả năng hồi phục rất nhanh, mấy ngày sau đó bác sĩ cho cô biết, cô có thể xuất viện, hơn nữa phòng bệnh đơn hiện giờ đang rất thiếu. Mặc dù Kỷ Vân - mẹ của Đinh Dật khuyên cô ở lại bệnh viện điều trị thêm một thời gian nữa, rằng bà có thể nói giúp cho cô, nhưng Vệ Tử nghĩ đến chuyện kỳ nghỉ dài nhân dịp Quốc khánh sắp hết, những người vào cùng đợt này đều đã đến cơ quan, không thể nào ở lại thêm được nữa, vì thế nhất quyết đòi ra viện.
Ngày cô ra viện, cả hai nhà họ Đinh và họ Thẩm, từ lớn đến bé đều có mặt, mở tiệc mời cơm hai mẹ con Vệ Tử, coi như cảm ơn một lần nữa. Gần chục con người ngồi kín cả một phòng, thêm ngôi sao bảo bối xinh đẹp - cậu bé Thẩm Tuấn, khiến cho không khí rộn ràng như đón Tết.
Đã gần năm mươi tuổi nên Hà Linh Tố biết thế nào là điều hơn lẽ thiệt, lúc trước tuy cũng xót con gái vì thương tích đầy mình, nhưng tới lúc này, trước sự chân thành của đối phương, bà không khỏi cảm động. Nhìn cảnh tượng cả nhà họ mấy thế hệ quây quần vui vẻ, trong lòng bà chợt thấy buồn.
Kỷ Vân ngồi gần Hà Linh Tố, nhìn thấy hết vẻ mặt của bà, tuy không biết rõ nguyên nhân nhưng thấy chỉ có hai mẹ con họ ở Bắc Kinh và tuyệt nhiên không hề nhắc gì đến bố của Vệ Tử nên cũng đoán được phần nào. Vì thế, vừa gắp thức ăn cho Hà Linh Tố, bà vừa cười, hỏi: “Nghe nói, chúng ta cùng nghề, tuy chuyên môn không giống nhau nhưng mức độ bận rộn chắc cũng chẳng kém, thế mà sao bà lại có thời gian nuôi dạy được một người con gái vừa ngoan ngoãn, vừa rất dịu dàng ít nói, hiểu chuyện, còn tôi thì lại đẻ ra một con khỉ đanh đá, làm mẹ rồi mà vẫn đoảng như vậy.”
Hà Linh Tố nghe thấy Kỷ Vân nói thế, vội đáp một cách lịch sự: “Hiểu chuyện gì đâu, cháu vẫn còn ngốc nghếch lắm.”
…
Nói đến chuyện con gái, câu chuyện cũng trở nên rôm rả hơn. Ở đầu này, Đinh Dật đưa con cho chồng, rồi cứ quấn lấy Vệ Tử nói chuyện, nhanh chóng tìm hiểu tình hình về cô.
Vệ Tử thấy bọn họ một mực coi cô là ân nhân, trong lòng không tránh khỏi cảm giác ngượng ngùng, bèn nói với Đinh Dật: “Thật ra tôi có giúp được gì đâu, cuối cùng suýt để người ta mang cháu bé đi mất, may mà chị tới kịp, chị giỏi thật đấy”. Cảnh tượng Đinh Dật đá cho mỗi người một cú ngã lăn ra đất, đến bây giờ Vệ Tử vẫn còn nhớ như in, lúc đó cô cảm thấy như trong cảnh quay của một bộ phim võ thuật nào đấy, cô không sao hình dung nổi cơ thể mảnh mai của Đinh Dật lại chứa đựng một sức mạnh lớn đến thế.
Đinh Dật cười hì hì: “Cho dù tôi có đánh giỏi cũng không bằng việc cô giữ chân bọn chúng lại trước đó, nếu không con tôi đã sớm bị mang đi rồi. Có điều, phải hỏi lại, cô thật sự thấy tôi rất lợi hại à?”.
Vệ Tử gật đầu cái rụp, Dương Sương là người lợi hại nhất mà cô từng gặp, nhưng cũng chỉ là giỏi võ mồm, những khi xảy ra xung đột với Vũ Di, đều bị Vũ Di đè xuống không động đậy được, cảnh tượng đó mới thê thảm làm sao.
Còn chị Đinh này, không những nói như bắn súng liên thanh, mà võ nghệ cũng không tầm thường chút nào.
Là một người không biết ăn nói, chân tay lại không nhanh nhẹn, Vệ Tử từ trước đến nay rất kính nể những người mạnh mẽ như vậy, câu chuyện tiếp tục đến đoạn tố chất tiềm ẩn của mỗi người.
“Vậy, cô có muốn học mấy chiêu võ phòng thân của tôi không?” Đinh Dật nhớ đến đề nghị hôm trước của Ngụy Hoa Tịnh, hỏi Vệ Tử với vẻ rất phấn chấn.
Thẩm Trường Đông đang cho con ăn, nghe thấy vợ có ý định đổi nghề làm giáo viên, bèn chau mày nói: “Chỉ có em mới rỗi rãi như thế, chứ người ta lấy đâu ra thời gian để học trò vớ vẩn của em?”.
“Thế nào là vớ vẩn? Anh không thấy Vệ Tử xinh đẹp như thế này, học võ để phòng thân là điều cần thiết sao?” Đinh Dật đưa mắt lườm chồng, chẳng phải vẫn đang chiến tranh lạnh với người ta sao, bây giờ lại còn chen vào nói?!
Thẩm Trường Đông đáp, vẻ mặt không thay đổi: “Em định làm sư phụ người ta, như vậy có nghĩa là tự cho mình rất giỏi võ, vậy sao lại để mất con? Phải nhờ đến một người chẳng biết chút võ nghệ nào như Vệ Tử mới tìm được con về?”.
Đinh Dật đỏ bừng mặt, anh giỏi lắm, sao anh lại nói ra những chuyện không cần anh nói thế! Bất giác cô nàng cười gằn: “Được thôi, nếu anh cảm thấy tôi vô dụng, thì từ nay về sau con để cho anh đấy! Nửa đêm anh dậy mà cho con bú!”, để xem anh có thể biến thành ông bố cho con bú được không?
“Chỉ được cái rắc rối!” Trước khi Đinh Dật nổi giận, Thẩm Trường Đông ấn đứa bé vào lòng cô ấy, Đinh Dật đón lấy con theo bản năng, không ngờ Thẩm Trường Đông theo đà ghé sát vào tai cô nàng nói một câu: “Ngụy Hoa Tịnh có thể ở lại trong nước mấy ngày? Không nhẽ em định hại ân nhân cứu mạng con trai mình à?”.
Đinh Dật phản đối theo quán tính: “Anh tưởng rằng tôi nhất định phải dựa vào anh ta sao? Một mình tôi cũng có thể dạy cô ấy được!” Nhưng ngẩng mặt lên nhìn thấy ánh mắt không tán thành của Thẩm Trường Đông, trong lòng chợt lóe lên một ý nghĩa, Đinh Dật lúc đó mới hiểu ra.
“Có điều, học cái này cũng không nhất thiết phải gấp rút trong một thời gian, A Tử vừa tốt nghiệp xong, cần lấy công việc làm trọng, chờ đến khi nào cô rỗi thì chúng ta sẽ cùng nhau rèn luyện sức khỏe, như vậy cũng tiện.” Đinh Dật thay đổi ý định, ngoài Thẩm Trường Đông ra, không ai hiểu cô ấy đang nói gì.
Còn đối với Vệ Tử, việc Đinh Dật muốn dạy võ cho cô hoàn toàn là điều cô không nghĩ tới, mặc dù cô rất phục bản lĩnh của cô ấy, nhưng nghĩ mình ngốc như thế này, chắc chắn không thể nào học được. Đến lúc đó, mình vất vả chỉ là chuyện nhỏ, lãng phí thời gian của người ta mới là chuyện lớn, nhưng thấy vẻ chân thành, nhiệt tình của đối phương lại không tiện từ chối, bây giờ nghe thấy Đinh Dật thay đổi ý định, cô thấy nhẹ cả người.
Mặc dù từ bỏ ý định làm sư phụ của Vệ Tử, nhưng Đinh Dật vẫn rất thích nói chuyện với cô, biết làm sao được, vì cô nàng thích những phụ nữ xinh đẹp, nhất là một người đẹp mà tính tình dễ chịu như Vệ Tử.
“A Tử, cô đã có bạn trai chưa?” Đinh Dật bắt đầu hỏi dò, lúc trước vì Vệ Tử bị thương nằm trên giường bệnh không tiện hỏi, bây giờ dù sao cũng quen hơn rồi, bản năng tò mò của phụ nữ bắt đầu phát huy tác dụng.
Thẩm Trường Đông lắc đầu, quyết định bế con ra ngoài cho thoáng, kẻo lại phải tiếp xúc với mặt đen tối trong con người quá sớm.
Vệ Tử lập tức đỏ bừng mặt: “Chưa có”, Đinh Dật đặt câu hỏi đúng là rất thẳng thắn!
“Hì hì”, có lẽ cũng cảm thấy hành động của mình có phần đi quá giới hạn tình cảm hiện có giữa hai người, nhưng Đinh Dật không sao kìm được sự tò mò, nhất là khi nhìn thấy khuôn mặt đỏ bừng cực kỳ đáng yêu của Vệ Tử, thế là cô nàng bèn trêu Vệ Tử: “Cô thích kiểu đàn ông như thế nào?”.
Mặt Vệ Tử càng đỏ lựng, đang do dự không biết nên nói thế nào, Đinh Dật bèn bổ sung một câu: “Là kiểu người như Ngụy Hoa Tịnh phải không?”. Nếu đúng là vậy, thật sự cô nàng muốn thở dài, đó chẳng phải là một sự kết hợp giữa thỏ trắng và sói xám sao!
“À”, sau khi nghe rõ câu hỏi của Đinh Dật, cô lắc đầu quầy quậy, “Không phải vậy, tôi thích kiểu người nhã nhặn điềm đạm, nhất là kiểu người có văn hóa và lịch sự.” Lớn rồi nên cô không dám tùy tiện nói với người khác về “Thiên sứ luận” của mình, chủ yếu vì khả năng lý giải về cùng một danh từ của cô so với người khác kém hơn hẳn, hơn nữa, cô cũng không giỏi giải thích kỹ càng.
Khóe môi Đinh Dật khẽ nhếch lên vẻ nghi ngờ, cười khan mấy tiếng, rồi nói: “Thực ra, có những lúc, sự việc không như vẻ bề ngoài, kiểu người có giáo dục cũng có những điểm hạn chế của họ.”
Nhìn thấy vẻ chăm chú lắng nghe của Vệ Tử, Đinh Dật định nói tiếp thì bị tiếng kêu của Thẩm Trường Đông từ bên ngoài cắt ngang: “Mau mang bỉm ra đây!”.
Trời, cái thằng của nợ này, nó không nhịn được à, sao lại cứ tiểu tiện, đại tiện bừa bãi như thế?! Đinh Dật tức giận, nhưng không thể không làm theo, vội cầm chiếc bỉm chạy ra ngoài.
Câu chuyện của hai người cứ bị cắt ngang như vậy, đến tận khi Vệ Tử được đưa về cơ quan, cô cũng không biết Đinh Dật định nói gì tiếp sau đó, nhưng thôi, để hôm nào gặp sẽ hỏi kỹ hơn vậy.
Những người có văn hóa, giáo dục thì có hạn chế gì nhỉ? Vệ Tử không xua đuổi được ý nghĩ ấy, lên cầu thang rồi đến lúc mở cửa phòng, cô vẫn nghĩ về điều đó.
Cảnh tượng sau khi mở cửa phòng khiến cho mọi suy nghĩ trong đầu cô biến sạch - Cao Đình Đình và một người con trai đang đứng dựa bên cửa sổ, ánh nắng chiều xuyên qua rèm cửa rọi vào phòng, khiến bóng hai người tay trong tay, bốn mắt nhìn nhau trông như một tấm áp phích quảng cáo cho một bộ phim tình yêu.
Vệ Tử một tay cầm túi, một tay cầm chìa khóa đứng ngây ra đó, đến lúc hai người nghe thấy có tiếng động quay đầu lại càng khiến cho cô luống cuống, tới mức không cầm nổi túi nữa, người con trai kia chính là Lý Lỗi. Mà cô được biết, trước khi Cao Đình Đình vào cơ quan cô ta đã có bạn trai rồi, người ấy có thể là bất cứ một người nào khác chứ nhất định không phải Lý Lỗi.
Hễ cuống lên là Vệ Tử không nói được câu gì, cô vội quay đầu đi ra ngoài, nhưng lập tức bị Cao Đình Đình gọi lại: “A Tử về rồi à, sao không nói gì thế, cứ cho là không muốn tôi đi đón thì cũng để tôi dọn phòng cho gọn gàng hơn, kỳ nghỉ cô đi vắng nên tôi hơi bày bừa, xin lỗi nhé.” Nói xong, Cao Đình Đình bắt đầu thu dọn phòng, còn gọi Lý Lỗi đứng bên giúp một tay.
Nhìn dáng vẻ của hai người rất tự nhiên, Vệ Tử tất nhiên chẳng còn lý do để ra ngoài nữa, nhưng vẻ khó xử của cô vẫn in hằn trên mặt mà không chịu mất đi. Lúc ngẩng lên nhìn, bắt gặp ánh mắt của Lý Lỗi thì thấy anh ta cứ cúi đầu xuống tránh, vì vậy Vệ Tử lại càng mất tự nhiên.
“Sao thế? Mới mấy ngày không gặp đã không nhận ra nhau nữa à? Hai người có cần tôi phải giới thiệu lại không đấy?” Cao Đình Đình để ý đến ánh mắt của Vệ Tử và Lý Lỗi, nheo mắt lại, cười nói.
“Đùa gì vậy”, Lý Lỗi cũng cười, “Vệ Tử, vết thương của cô khỏi chưa? Bây giờ học viên cùng khóa chúng ta đều đang truyền tai nhau về chuyện cô dũng cảm đánh nhau với bọn bắt cóc trẻ em, cô dũng cảm thật đấy!”.
Vệ Tử có vẻ xấu hổ: “Mọi người cứ nói quá lên, chứ ngoài việc bị người ta đánh ra, tôi có giúp được gì đâu.” Nếu chỉ vì chuyện này mà trở thành người nổi tiếng trong cơ quan thì đúng là điều cô không thể nào nghĩ tới.
“Ha ha, chỉ cần người không làm sao là tốt rồi, còn những thứ khác thì dễ thôi.” Cao Đình Đình nói với vẻ rất hiểu tâm trạng người khác, đón lấy cái túi trong tay Vệ Tử, thu dọn đồ đạc giúp cô: “Thời gian vừa rồi cô đi vắng, tôi không kịp nói với cô, tôi…”, vừa nói cô ta vừa đưa mắt nhìn sang Lý Lỗi với vẻ thẹn thùng, Lý Lỗi cũng cười hì hì, Cao Đình Đình nói tiếp: “Tôi và Lý Lỗi, hai chúng tôi đã quyết định ở bên nhau.”
Vệ Tử nghe nói vậy chỉ còn biết đưa mắt lần lượt nhìn hai người, dù cô là người chậm hiểu nhưng cũng nhận thấy tình cảm ngọt ngào giữa hai người dành cho nhau. Mặc dù có chút thắc mắc về chuyện tình cảm của Cao Đình Đình trước đây, nhưng Vệ Tử cũng biết trong hoàn cảnh này không thể nói năng linh tinh được, nên vội cười nói: “Thật thế à? Thế thì xin chúc mừng hai người!” Hai người bọn họ, người thì đẹp trai, người thì xinh gái, đúng là một cặp xứng đôi.