Vệ Tử nhìn khuôn mặt quen thuộc trước mặt, không nén được trợn trừng mắt lên: “Nhiệm Nam Hoa, sao anh lại ở đây?”. Đây là trung tâm huấn luyện nội bộ, người ngoài như anh ta sao có thể vào được?
“Chuyện này đợi khi có thời gian sẽ giải thích rõ ràng với cô. Bây giờ tôi hỏi cô, liệu có thể mời cô một điệu nhảy được không?” Xem ra sự kiên nhẫn của công tử mặt lạnh rất có giới hạn. Thế mà còn giả vờ lịch lãm! Thấy chưa, mới chỉ nói vài câu thôi đã lộ nguyên hình rồi, có điều so với việc giẫm lên chân chủ nhiệm Cát thì Vệ Tử thích giẫm lên chân Nhiệm Nam Hoa hơn, trước tiên hãy luyện tay cùng anh ta đã, à không, là luyện chân, cũng thú vị đấy chứ.
Vệ Tử gật đầu, rồi học theo những người khác, cô chìa tay ra, Nhiệm Nam Hoa nắm lấy rồi dìu cô ra sàn nhảy.
Trừ Trác Bằng Phi, chưa khi nào Vệ Tử ở gần một người con trai như thế, chỉ cần hơi ngẩng mặt lên là có thể nhìn thấy ánh mắt chăm chú của anh ta và cả bàn tay đang đỡ lấy eo của cô nữa, tuy rất đúng cách, nhưng Vệ Tử vẫn cảm thấy ngượng. “Cái điệu ballroom dancing này rõ ràng là thứ phát minh ra để đàn ông được công khai sàm sỡ phụ nữ”, không biết Vệ Tử đã nghe thấy câu nói này ở đâu, rồi lại nhớ đến lời tuyên bố sẽ theo đuổi mình của Nhiệm Nam Hoa tối hôm ấy, cô cảm thấy rất căng thẳng, không lâu sau đã vã cả mồ hôi.
Vệ Tử vốn không thuộc các bước nhảy nên dồn mọi chú ý vào bước chân, nhưng chân cô cứ bước loạn cả lên, hoàn toàn chẳng theo nhịp, vì vậy chỉ một lúc sau đã giẫm lên chân của Nhiệm Nam Hoa. Tuy nhiên, cô vẫn là một đứa bé ngoan, mặc dù trong lòng tức giận, đã nhủ thầm sẽ giẫm vào chân anh ta, nhưng đến khi sự việc thực sự xảy ra lại rất áy náy.
Không dám ngẩng đầu lên nhìn vẻ mặt của Nhiệm Nam Hoa, Vệ Tử nói trong khi mắt vẫn dán vào chiếc khuy cổ trên sơ mi của anh ta: “Hay là thôi vậy, tôi không biết nhảy đâu.”
“Thế thì càng hay, để tôi dạy cô.” Nhiệm Nam Hoa vừa dứt lời, lập tức lại bị giẫm thêm một cái đau điếng, anh ta nhăn mặt, nói: “Cô cứ xoay theo tay tôi là được, đừng có cấu tôi mãi như vậy, được không?”
Nhưng vẫn thấy Nhiệm Nam Hoa không hề có ý định buông tay ra, Vệ Tử cũng không tiện vùng ra một cách dứt khoát, vì thế đành tiếp tục nhảy, trong bụng thấy hối hận vì đã thay đôi giày cao gót ra, nếu không nhất định phải giẫm cho anh ta kêu bố kêu mẹ không dám khoe tài mới thôi.
Một khi từ bỏ ý định chạy trốn, tiếp tục an phận nhảy, Vệ Tử càng chuyên tâm hơn, cho đến khi bản nhạc kết thúc, cô gần như theo được bước chân của bạn nhảy.
Cuối cùng cũng đến lúc kết thúc ra về, Vệ Tử định vùng ra khỏi bàn tay của Nhiệm Nam Hoa nhưng không được mà sau đó còn bị đưa đến trước mặt chủ nhiệm Cát. “Chú Cát, cảm ơn chú đã đưa cháu đến đây, ở đây quả nhiên vừa náo nhiệt lại còn rất vui.”
Chủ nhiệm chính trị Cát Minh Thăng mỉm cười, gật đầu: “Thì ra cháu quen với đồng chí nhỏ này của chúng tôi à?”
Nhiệm Nam Hoa gật đầu: “Chúng cháu là bạn đại học.”
Cát Minh Thăng cười khà khà, nói: “Thế thì may rồi, chú đang lo cháu sẽ cảm thấy cô đơn khi ở đây, chờ lát nữa mời cô ấy đi ăn cơm cùng chúng ta.”
Nghe nói vậy, nhưng mãi cho tới khi dạ tiệc bắt đầu, Vệ Tử mới hiểu rõ ý tứ trong câu nói đó.
Các nhân viên trong nhà ăn sắp xếp các bàn rất gọn gàng, phía trên bàn phủ khăn trải bàn trắng, để những bộ đồ ăn rất sạch sẽ cùng với đủ loại nước ngọt và hoa quả, xem ra họ đã bỏ khá nhiều công sức cho đêm Trung thu. Sau khi kết thúc vũ hội, các học viên tốp năm tốp ba tìm chỗ, ngồi xuống trong nhà ăn, Vệ Tử nhìn thấy Cao Đình Đình, cô đang định đi về phía đó thì bị Nhiệm Nam Hoa kéo lại: “Không nghe lãnh đạo của cô nói à? Chúng ta ngồi bên trong.”
Ngồi bên trong là ý gì? Đó là ý nghĩa trên mặt chữ, còn thực ra đó là căn phòng dành riêng cho khách quý.
Cát Minh Thăng ngồi ở giữa, Nhiệm Nam Hoa được xếp ngồi bên trái, còn Vệ Tử thì bị kéo xuống ngồi cạnh Nhiệm Nam Hoa, phía bên kia là một người nào đó được Lưu Bân giới thiệu là lãnh đạo X, còn Lưu Bân ngồi ở chỗ gần cửa nhất để tiện gọi phục vụ.
Cảm giác thấy ánh mắt Lưu Bân thỉnh thoảng liếc qua với vẻ thăm dò, Vệ Tử càng cảm thấy như ngồi trên đống lửa, trong bụng thầm chửi Nhiệm Nam Hoa tới cả trăm lần, anh ta cô đơn, liệu có cô đơn bằng cô không? Cả bàn trừ Lưu Bân nhìn cô mà thấy chướng mắt, thì bên cạnh có cả một đụn cát, còn lại là người hay quỷ, cô không thể nào biết được. Không biết cô đã gây ra tội gì? Dù có nói rằng cô không tới để ăn tối thì ông trời cũng không nên sắp đặt cho cô vào một hoàn cảnh mà không thể nuốt trôi như thế này chứ - lãng phí đồ ăn là một tội lớn.
Điều duy nhất Vệ Tử có thể làm là ngồi ngây người ra, nhìn thẳng về phía trước.
“Vệ Tử, đúng không nhỉ, có uống được thứ này không? Thế thì không cần phải bảo phục vụ mang rượu vang lên nữa nhé.” Vị lãnh đạo X ngồi bên trái đột nhiên lên tiếng, khiến Vệ Tử giật nảy mình, nhận ra rằng từ nãy đến giờ thứ mà cô đang ngây người quan sát đó chính là loại rượu Mao Đài năm mươi sáu độ.
“Dạ, không…” Vệ Tử mở miệng đang định giải thích thì chiếc cốc trước mặt đã được rót đầy rượu, vị lãnh đạo ấy cười ha hả, nói: “Tuổi trẻ thì phải rèn luyện nhiều hơn, rèn luyện với loại màu trắng thì sau này sẽ không sợ loại có màu nữa.”
Vệ Tử ngẩng đầu lên không biết phải làm gì, nhìn thấy Lưu Bân đang đưa mắt ra hiệu, đành đau khổ nhìn vào chiếc cốc thủy tinh đang tỏa ra mùi rượu thơm nồng trước mặt mà không dám nhiều lời.
Lén đưa mắt sang nhìn Nhiệm Nam Hoa thì thấy anh ta ung dung gọi người phục vụ đến, rồi mở một chai nước hoa quả rót đầy vào cốc mình, giải thích: “Cháu lái xe, không được uống rượu.”
Hai mắt Vệ Tử sáng bừng lên: Như thế cũng được ư? Liệu cô có thể nói rằng mình cũng lái xe không nhỉ? Nghĩ xong, cô thầm cho mình một cái tát - phòng ở của cô ở ngay sau nhà ăn, lái xe đi đâu chứ?
Tiếp sau lời mở đầu của Cát Minh Thăng thì đến thủ tục chúc rượu, mọi người đều nâng cốc chúc Trung thu. Khi Vệ Tử đứng lên theo mới phát hiện ra trong tay mình đang cầm chiếc cốc đựng nước hoa quả, còn chiếc cốc đựng đầy rượu trắng đã được đẩy sang bên từ lúc nào.
Nhìn thấy mọi người đang chăm chú nghe Cát Minh Thăng nói, không ai để ý đến mình, Vệ Tử mừng thầm quyết định bớt chửi rủa Nhiệm Nam Hoa đi mấy lần.
Dạ tiệc đêm Trung thu rất thịnh soạn, chỉ nhìn không thôi cũng đủ khiến người ta thèm nhỏ rãi, chờ đến khi mọi người cầm đũa lên, Vệ Tử mới thận trọng gắp cho mình một chút thức ăn từ đĩa bên cạnh. Khi đưa thức ăn lên miệng, Vệ Tử mới cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút, trời, có lẽ đây là tài nghệ của đầu bếp nhà ăn! Còn những món ăn mà cô và mọi người ăn ngày thường không lẽ là tác phẩm của người đang học việc?
Hơn nữa, những chuyện bọn họ nói với nhau cô có nghe cũng không hiểu, vì vậy Vệ Tử cố làm cho sự tồn tại của mình ở mức thấp nhất, cúi đầu chăm chú vào việc thưởng thức các món ăn.
Nhưng ông trời không chiều lòng người, vì cô ngồi cạnh Nhiệm Nam Hoa - một người mà cảm giác về sự tồn tại không thể nào hạ thấp đi được.
“Tiểu Nhiệm hiện đang là luật sư, chuyên xử lý các vụ án kinh tế, tuy tuổi còn trẻ nhưng rất có tiếng tăm trong nghề.” Cát Minh Thăng giới thiệu với mọi người, “Nếu nói tướng môn hổ tử[1] thì có vẻ không hợp lắm, vì nó theo đuổi một ngành mà chẳng có chút liên quan nào đến truyền thống của gia tộc.”
[1] Tướng môn hổ tử: Thành ngữ ý chỉ bố mẹ có tài năng thì con cháu cũng vượt trội tài giỏi.
Thế là lập tức rộ lên những tiếng tấm tắc khen ngợi, Nhiệm Nam Hoa bỗng chốc trở thành nhân vật anh hùng duy nhất ở đó. Vệ Tử vẫn tiếp tục cúi đầu, trong lòng thầm nghĩ: Không biết mấy chiếc xe nhìn bóng lộn của anh ta phải xử mấy trăm vụ kiện mới mua được. Cô không cho rằng Nhiệm Nam Hoa có thể bình tĩnh từ tốn thảo luận về chuyện kiện tụng với người khác, mà khi không tranh luận được với người khác, chưa biết chừng sẽ trợn mắt quát tháo khiến người ta phải sợ, hoặc sai người đánh cho người ta một trận để uy hiếp không cho họ tranh cãi với mình cũng nên, đúng rồi, nhất định là như thế! Vệ Tử gật đầu khẳng định cho suy nghĩ của mình, nghe xem Cát Minh Thăng gọi anh ta như thế nào: “Tiểu Nhiệm” đọc chệch thì thành “tiểu nhân”[2]! Nghĩ đến đây, cô chợt cảm thấy trong lòng rất khoái trí, bất giác khóe môi nhếch lên.
[2] Từ “Nhiệm” và từ “nhân” đồng âm là rén.
“Đồng chí Vệ Tử của chúng ta là bạn học cùng trường với Tiểu Nhiệm, chắc hẳn biết cậu ấy xuất sắc như thế nào, cô hãy nói cho chúng tôi biết, để tiện cho chúng tôi lấy đó làm tấm gương dạy bảo con cháu.” Một người trung niên đầu trọc lốc cười, nói, vì vừa rồi ông ta nhìn thấy Vệ Tử mỉm cười, gật đầu, nên nghĩ rằng hẳn cô rất quen với Nhiệm Nam Hoa.
“Sao ạ?” Vệ Tử lúc này như sực tỉnh trở về với hiện thực, nhìn thấy người đàn ông trung niên kia đang nhìn mình bằng ánh mắt chờ đợi, luống cuống không biết nên phản ứng như thế nào, nhưng rồi cô nhanh chóng hiểu ra rằng mọi người đang hỏi cô về “sự nghiệp vẻ vang” của Nhiệm Nam Hoa.
Cúi đầu khẽ ho một tiếng rồi Vệ Tử mới chậm rãi nói: “Vâng, anh ấy rất lợi hại, không chỉ các bạn học sợ anh ấy mà đến cả thầy giáo cũng sợ, thậm chí là…”
Vệ Tử nhìn thấy Nhiệm Nam Hoa đưa tay ra với lấy cốc nước hoa quả trước mặt mình, đổi bằng cốc rượu trắng bèn cuống lên, vội đổi nửa câu phía sau thành: “thậm chí là con gái của hiệu trưởng… cũng thích anh ấy!” Nói rồi cô đưa tay ra giữ chặt lấy cốc nước hoa quả không chịu buông ra.
Tất cả mọi người có mặt ở đó đều không hiểu những lời chẳng đâu vào đâu của Vệ Tử là có ý gì, một lát sau, người có vẻ nhanh hiểu nhất mỉm cười giải thích: “Xem ra không chỉ học hành xuất sắc mà con người cũng rất tuyệt, đến cả thiên kim tiểu thư của hiệu trưởng cũng phải mê, ha ha…” Nghe nói vậy, những người khác cũng cười phụ họa theo, rồi người thì nói: “Có triển vọng”, người thì bảo: “Tuổi trẻ tài cao”, người thì cho rằng: “Đúng là rường cột của đất nước”.
Còn người được khen là “rường cột của đất nước” cũng không hề khách khí, đến cả một lời nói cho có vẻ khiêm tốn cũng không có, mà thản nhiên đón nhận tất cả những lời tâng bốc đó, trong đấy có cả những lời mà Vệ Tử nghe xong phải đỏ mặt thay anh ta.
Để tránh cho những lời đối thoại phía sau càng khiến người ta lãng phí thức ăn hơn, Vệ Tử quyết định tranh thủ thời gian làm no cái bụng. Đúng lúc cô đang nhìn vào món bào ngư mà người phục vụ vừa mang tới, chưa biết cách ăn như thế nào thì chợt nghe thấy ai đó nói một câu: “Trai tài, gái sắc”, khiến cho cô mất hết cả hứng thú với món đó.
Cô ngẩng phắt đầu lên, nhìn về phía người vừa ba hoa câu đó, ánh mắt của Vệ Tử hẳn là rất dữ dội, dữ dội tới mức người bị cô nhìn cũng cảm thấy lúng túng bèn cười ha hả, định tìm lời khác để lấp đi. Nhiệm Nam Hoa đột nhiên đứng dậy, trước tiên là cầm giấy ăn lau vệt thức ăn ở khóe miệng của Vệ Tử, sau đó cầm cốc lên, nói: “Không nghe thấy thầy Lưu giới thiệu lúc trước à? Đây là đàn anh của em đấy, cũng tốt nghiệp khoa tiếng Anh đại học Ngoại ngữ, không mau chúc một cốc đi, để sau này người ta còn giúp đỡ chứ.”
Vì động tác của Nhiệm Nam Hoa quá đột ngột, Vệ Tử bất ngờ được anh ta lau khóe miệng giúp, thậm chí cô vẫn còn cảm thấy ngón tay thô ráp của anh ta chạm vào