“Tôi thực lòng muốn mời cơm mọi người, coi như đó là lời xin lỗi.” Cuối cùng thì Trác Bằng Phi cũng có được cơ hội để thể hiện quyết tâm của mình.
“Muộn mất rồi!” Sau khi vấn đề thanh toán bữa ăn đã được giải quyết, Dương Sương có vẻ lấy lại đầy đủ sức mạnh, “A Tử của chúng tôi vừa xinh đẹp, lương thiện, chăm chỉ, giỏi giang, lại còn biết tiết kiệm và quản lý gia đình. Một cô gái như vậy kiếm đâu ra bây giờ? Nhưng đáng tiếc, có những người đã không biết quý trọng”.
Vũ Di gật đầu cái rụp, ngắt lời Dương Sương theo cách như trong các bộ phim tình cảm mà cô nàng đã xem: “Đã từng có một tình yêu chân thành bày ra trước mặt mình, nhưng mình không biết quý trọng, cho đến khi mất đi rồi mới thấy hối hận nhưng không kịp, ôi darling, xin hãy thứ lỗi cho tôi!”.
Dương Sương cũng nói bằng giọng điệu đà, rồi đưa tay theo kiểu Hoa lan chỉ[1] hướng về phía Vũ Di: “Cậu, cậu đã làm tổn thương tới người ta, thế mà chỉ định cười cho xong chuyện à, muốn được người ta tha thứ, hãy mau làm thịt hồ ly tinh ấy để nhắm rượu đi!”.
[1] Hoa lan chỉ: là động tác đầu ngón cái và ngón giữa chạm vào nhau, ba ngón còn lại tương tự như hình hoa lan, tựa như thế tay của Quan Âm.
“Đồ ngốc, hồ ly tinh là người à? Con người thì phải có liêm sỉ, nếu không có liêm sỉ thì không thể là con người, con người do bố mẹ đẻ ra, còn yêu quái thì do bố mẹ của yêu quái sinh ra…”
Vệ Tử không thể nhịn cười được trước màn biểu diễn kẻ tung người hứng của các bạn, quên mất sắc mặt của người đứng quan sát bên cạnh.