" anh tôi muốn tôi chọn ngày đến gặp tiên sinh sau đó bàn bạc…. " cúi đầu, hai gò má đỏ ửng, ngượng ngùng không dứt nói " bàn bạc hôn lễ của chúng ta. "
Hôn lễ !? động tác ăn của cô bỗng dưng ngừng lại.
" tiểu thư Yamada, có lẽ cô đã hiểu lầm, bất luận anh trai cô đã nói gì với cô, tôi đều không rõ, cô tốt nhất nên tìm hiểu trước từ chỗ anh cô. " Cát Vô Ưu mặt không đổi sắc, giọng nói càng thêm lạnh nhạt.
Yamada Xuân Tử vội vã ngẩng đầu lên.
" Cát tiên sinh, anh …không hài lòng về tôi sao?”
" tôi không biết tiểu thư, vì vậy không có gì là hài lòng hay không, anh cô có lẽ là hiểu lầm một số chuyện dẫn đến ý tứ nhắn nhủ sai lầm, tiểu thư xin đừng để việc này trong lòng. " thật đáng ghét mà, chẳng lẽ anh không có từ chối, liền cố ý tìm phiền toái cho anh sao ?
Yamada Xuân Tử liếc mắt về phía Mạnh Xuân Diễm, sau đó lại nhìn về phía Cát Vô Ưu.
" anh tôi nói… anh ở Đài Loan có một người yêu, cho nên mới không muốn cùng tôi định ra hôn kỳ, không sao cả, tôi có thể tiếp nhận cô ấy, nhưng cũng xin anh hãy tiếp nhận tôi. " Yamada Xuân Tử đi đến trước mặt anh " từ 2 năm trước ở Nhật Bản trong một lần dạ tiệc của thương giới nhìn thấy anh, tôi liền yêu thích anh, cũng cố gắng để bản thân tài giỏi hơn, hy vọng có thể xứng với anh, có thể trở thành người vợ hiền của anh, ít nhất hãy cho tôi một cơ hội, để chứng minh tôi không thua kém bất kỳ cô gái nào. "
Lời của cô ấy thật làm Mạnh Xuân Diễm mở rộng tầm mắt.
Bây giờ là thế kỷ 21, nam nữ bình đẳng đi ? thế nào còn có người phụ nữ có thể chấp nhận người đàn ông của mình có người phụ nữ khác ?
Có lẽ tình yêu chính là không có đạo lý như vậy, làm cho người yêu nhau giống như bị trúng độc vậy, hoàn toàn mặc kệ được mất, chỉ cần có thể có được, cho dù là một phần nhỏ cũng được.
Nhưng mà đơn phương như vậy cũng quá vô lý đi ?
" hoang đường ! " Sắc mặt Cát Vô Ưu trầm xuống, trực tiếp hạ lệnh trục khách " tiểu thư Yamada, tôi nghĩ chúng ta không cần thiết phải bàn bạc gì cả, mời cô rời khỏi phòng làm việc của tôi. "
Yamada Xuân Tử vừa nghe, mặt trở nên trắng bệch.
" Cát tiên sinh… " hốc mắt ngân ngấn nước mắt.
" lập tức rời đi. " Cát Vô Ưu hoàn toàn bất vi sở động.
" tôi… không thể đi " cô lắc đầu.
Cát Vô Ưu lạnh lùng nhìn cô ta.
Yamada Xuân Tử không có can đảm nhìn thẳng ánh mắt rét lạnh của anh, chỉ có thể vội vã chạy đến trước mặt Mạnh Xuân Diễm.
" xin cô để cho tôi ở lại, tôi sẽ không tranh giành tình cảm cùng cô, chỉ cần Cát tiên sinh tiếp nhận tôi, tôi cái gì cũng đều không so đo, xin cô hãy giúp tôi, để cho tôi ở lại, cầu xin cô, tôi cầu xin cô. "
" tiểu thư Yamada, mời cô lập tức rời đi. " Cát Vô Ưu giận thật.
Mạnh Xuân Diễm nhìn cô ta, lại quay lại nhìn anh, nhìn lại nhìn, sau đó cười chống cằm hỏi " tiểu thư Yamada, cô thích anh ấy ở điểm nào ? "
" tôi thích tài năng của anh ấy, thích anh ấy xử lý công việc gọn gàng lưu loát. " Yamada Xuân Tử hồi tưởng lại cảm giác lần đầu tiên nhìn thấy Cát Vô Ưu " ở Nhật Bản, có rất nhiều người đàn ông đều trăng hoa, nhưng mà anh ấy sẽ không, cho dù có nhiều người phụ nữ có điều kiện hơn nữa chủ động quyến rũ anh ấy, anh ấy cũng làm như không thấy, hoàn toàn bất vi sở động. Tôi thưởng thức chí khí, khí tiết của anh ấy, cho nên mới nhờ cậy anh tôi hỏi thăm ý tứ của chủ tịch Đằng Nguyên, sau đó lão phu nhân không phản đối, cũng vui vẻ nếu sự tình thuận lợi, vì vậy tôi tới Đài Loan…"
Quả nhiên là Ngự giở trò quỷ ! Cát Vô Ưu nghiến răng nghiến lợi ở trong lòng.
" nhưng là anh ấy không thích cô, cô ở cạnh anh ấy sẽ không hạnh phúc. " có một người phụ nữ khác hiểu rõ ưu điểm của anh như vậy, trong lòng Mạnh Xuân Diễm không rõ là cảm giác gì.
" không sao cả, ai cũng có tình cảm, chỉ cần chung sống lâu, anh ấy sẽ thích tôi, tôi không quan tâm phải đợi bao lâu. " Yamada Xuân Tử thật đúng là….lạc quan có thừa a !
" vạn nhất anh ấy vẫn không thích cô ? "
" tôi có thể chờ, cũng nguyện ý cố gắng. " Yamada Xuân Tử mỉm cười trả lời " Cát tiên sinh là một người đàn ông ưu tú như vậy, đáng giá để phụ nữ dụng tâm tranh thủ, mà tôi không muốn bỏ lỡ anh ấy, nên tôi nguyện ý bỏ ra, nguyện ý chờ đợi, bao lâu cũng được. "
Thật là một ý định vĩ đại ! nhưng mà, ủy khuất như vậy để cầu toàn, lấy thối lui để cầu xin, cũng chỉ để cho một người đàn ông không thương cô ấy tiếp nhận cô ấy, như vậy đáng không ?
Một người phụ nữ anh không yêu thương, chịu vì anh bỏ ra như vậy mà so sánh với cô, một người phụ nữ anh yêu thích, tựa hồ không hiểu được bỏ ra, lại không hiểu được phải quý trọng anh.
Như vậy anh thích cô tuyệt không miễn cưỡng, tuyệt không ủy khuất sao ?
" Xuân Diễm ! " vừa nhìn nét mặt cô, anh liền biết có cái gì đó không đúng, lập tức cường ngạnh nói " không cho em lùi bước, cũng không cho em đáp ứng. "
Anh tình nguyện vẻ mặt cô không thay đổi giống xem kịch vui như khi nãy, cũng không muốn trên mặt cô xuất hiện vẻ hoài nghi !
Mạnh Xuân Diễm cười, ngẩng đầu lên nhìn anh
" cô ấy là vấn đề của anh, em sẽ không thay anh quyết định bất cứ điều gì, chính anh tự giải quyết đi. " nói xong, cô cầm lấy ví da, rất nhanh rời khỏi phòng làm việc, Cát Vô Ưu lập tức muốn đuổi theo.
" Cát tiên sinh " Yamada Xuân Tử kéo cánh tay anh, nhón chân đưa môi tới.
Cát Vô Ưu không để cho cô ta đụng vào đôi môi đã dành riêng cho Mạnh Xuân Diễm, vẻ mặt ghét bỏ đẩy cô ta ra.
" tiểu thư Yamada, xin tự trọng. "
Tu dưỡng quá tốt, khiến anh không nói ra được mấy ngôn từ thô bỉ để mắng cô ta, chẳng qua là, khi anh một đường từ phòng làm việc đuổi đến cửa công ty cũng không nhìn thấy bóng dáng Mạnh Xuân Diễm, anh không nhịn được khẽ nguyền rủa ---