Lúc Ninh Tiêu Nhã trở lại khách sạn, La Hạo còn đang làm việc, trên bàn đầy những giấy tờ và bản thiết kế, anh bận rộn như thể không hề ra khỏi cửa vậy. Có lẽ anh vừa tắm xong, mấy lọn tóc xòa xuống trán còn ướt, ánh mắt thâm trầm nhìn chăm chú vào bản vẽ, anh nhẹ giọng nói: “Không phải đã bảo em về trước sao, lại đi đâu đấy?”
Ninh Tiêu Nhã cắn môi, ngồi đối diện nhìn anh còn đang chẳng buồn ngẩng đầu, như thể chỉ đang nói chuyện với trang giấy. Cô bi ai nghĩ, cô còn chẳng bằng mấy tờ giấy, như vậy thì còn có ý nghĩa gì nữa, cô thì luôn vội vàng còn người ta thì lại hờ hững. Cô phải hy sinh nhiều thứ như vậy để đổi lấy cái gì? Anh đi uống cà phê với bạn gái cũ hàn huyên ôn chuyện, còn nói với bạn gái đương nhiệm là cô một câu: Em về trước đi.
Bỗng nhiên cô cảm thấy thật buồn cười, cũng hiểu được mình đáng thương đến nhường nào. Cô vốn không cần phải như thế, nhưng cô lại quá yêu người đàn ông đang bận rộn trước mắt, yêu đến đau đớn cả tâm can, yêu đến tan nát cả cõi lòng. Ngồi ở ghế cách vách với anh, cô nghe thấy anh nói với cô gái kia: “Chẳng lẽ em không biết là anh yêu em vất vả lắm sao?” Thật ra lúc ấy cô lại thấy là lạ, thì ra anh cũng nói được những lời thế này. Nhưng câu này chẳng phải lẽ ra là cô nói với anh sao?
Nghĩ như vậy, Ninh Tiêu Nhã lại càng thấy tim mình đau như dao cắt. La Hạo chưa từng nói câu “anh yêu em” với cô, càng nghĩ càng đau đớn. Nỗi đau dai dẳng không giống như đau trong nhất thời, một kiểu thì như khi người ta bị đâm một nhát gọn gàng dứt khoát, còn một kiểu thì như có hàng ngàn mũi tên âm ỉ xuyên qua. Cô là một cô gái kiêu kỳ, nhưng từ trước đến nay, trước mặt La Hạo cô luôn ăn nói khép nép, thậm chí còn nén giận. Còn anh thì sao? Nghĩ vậy, Ninh Tiêu Nhã liền muốn hỏi, nhưng giọng nói của cô lại thật nghẹn ngào, khiến khí thế của cô chẳng còn, “La Hạo, em hy sinh cho anh nhiều như vậy, hôm nay anh nói cho em xem, anh có cảm động không?”
Dường như La Hạo không nghe thấy cô nói gì, vẫn tập trung vào công việc. Vào lúc cô cảm thấy đau đớn như tim mình đang rạn ra thì La Hạo dừng việc trong tay lại, đan tay vào mái tóc, mãi sau mới ngẩng mặt lên nhìn cô.
Ninh Tiêu Nhã rất thích ánh mắt của La Hạo, ánh mắt đó rất sâu, hun hút như hồ nước rộng, tựa như có ngàn vì sao trên trời hạ xuống hồ nước đó. Nhưng ánh mắt đang nhìn cô lại khiến cô tan nát cõi lòng, cô biết mặt mình đã nhòa nước mắt, vừa khóc thút thít vừa nói: “La Hạo, em rất yêu anh, cũng rất vui khi anh đính hôn với em. Cũng như anh nói đấy, bây giờ em hối hận rồi, em muốn từ hôn. Chúng ta, chúng ta chia tay đi.”
Dường như La Hạo không có phản ứng gì với lời nói của cô, “Tiêu Nhã, có chuyện gì thì em nói thẳng ra có được không?”
Ninh Tiêu Nhã đứng phắt dậy, tiếng nói vang lên cùng với tiếng khóc, “Tôi nói muốn chia tay với anh! Tôi chịu đựng đủ rồi!”
Ninh Tiêu Nhã đóng sầm cửa lại, La Hạo cũng không đuổi theo. Anh chậm rãi dựa vào sofa, chỉ cảm thấy cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi.
Mãi cho đến tối khuya, Ninh Tiêu Nhã vẫn không quay lại. Cuối cùng anh không chịu được, đành phải gọi điện thoại cho cô thì mới biết rằng Ninh Tiêu Nhã đã tự trở về Bắc Kinh.
Mỗi người đều có những nỗi buồn bực riêng, mà ai cũng chỉ mong chìm trong cơn say mãi không tỉnh. Nhiều người thích uống rượu khi có nỗi phiền muộn, bởi khi tỉnh khiến họ rất đau khổ, cũng có nhiều người dùng cách này để trốn tránh chính mình, nhưng không ai có thể trốn được, giống như Ninh Tiêu Nhã. Liên tục trong mấy ngày liền cô đều uống say đến bất tỉnh nhân sự, nhưng càng say thì thần trí cô lại càng tỉnh. Hôm nay, còn chưa đến bảy giờ tối thì cô đã say khướt rồi. Bạn cô dìu cô đi ra từ một phòng vip, vừa đi vừa nghe cô mắng La Hạo vô tình vô nghĩa. Mấy ngày cô trở về, La Hạo chỉ gọi cho cô đúng một lần vào đêm hôm ấy, như thể để mặc cho cô làm loạn, chia tay hay không thì anh cũng không quan tâm, điều này càng khiến cô ấm ức hơn. Một người đàn ông lún vào tình yêu sẽ ra cái dạng gì? Cô nhớ đến lời Phan Đông Minh từng nói, La Hạo là một người vô tình.
Lảo đảo đi như múa ương ca* ra đến đại sảnh, nhóm người gặp được một hội khác. Dù là hoa mắt nhưng cô vẫn nhìn thấy Phan Đông Minh đang hớn hở mặt mày. Cô nghĩ thầm, sao lại khéo thế này. Không biết người bên cạnh nói gì mà hắn có vẻ rất đắc ý. Cô nhìn vẻ tươi cười kia mà thấy thật chói mắt, bèn đẩy người đang đỡ mình ra rồi lảo đảo xông lên phía trước.
* Một loại hình múa của Trung Quốc.
Cô còn chưa tóm được Phan Đông Minh thì đã có người chặn phía trước hắn, người đó nói: “Ấy, đây không phải là Ninh tiểu thư sao, sao lại uống say thế này? La Hạo đâu mà không quản thế?”
Ninh Tiêu Nhã ngẩng đầu nhìn kỹ, hình như là Dương Quần. Cô cười, định đẩy anh ra, “La Hạo cái gì, không liên quan, đừng nhắc đến tên anh ta với tôi, tôi với anh ta, từ nay về sau không có quan hệ gì cả, hết rồi.”
Dương Quần “Á” một tiếng rồi châm chọc, “Hết? Cô bỏ được sao?” Cô nhướn cổ qua Dương Quần nhìn Phan Đông Minh, lầm bầm: “Anh Phan hả? Em để cho hai người bọn họ ở lại với nhau, em để cho con bé đó có cơ hội đấy. Con bé đó đúng là động vật máu lạnh, với anh, trời sinh một cặp ha ha.”
Mặc dù không hiểu cô đang lảm nhảm cái gì nhưng Phan Đông Minh vẫn cười nói: “Tiểu Tứ, uống say hả? Đây là bạn em? Hay để anh bảo tài xế đưa em về nhé.”
Ninh Tiêu Nhã chỉ vào Phan Đông Minh và bắt đầu cười, cô không khống chế được mình, cười đến chảy nước mắt. Dương Quần không nhịn được liền chỉ vào cô, “Con nhỏ ngốc nghếch này, này, uống say thì về nhà đi, nhanh, đừng ở đây làm La Hạo mất mặt.”
Ninh Tiêu Nhã lại không để ý đến anh mà than thở, “Đồ ngu, đồ ngu, cuối cùng thì mày cũng có ngày hôm nay, ha ha. Tạ Kiều cùng người mày yêu đang tình chàng ý thiếp, mày còn ở đây lảm nhảm…Hai chúng ta đều là đồ ngu ha ha.”
Phan Đông Minh vừa nghe thấy hai chữ “Tạ Kiều” thì nụ cười bên môi dần thu lại. Hắn nhìn chằm chằm vào Ninh Tiêu Nhã còn đang nói cười luyên thuyên, lại đẩy bạn cô ra, kéo cô lại nhưng bị cô đẩy ra. Dương Quần hơi nóng nảy, càu nhàu nói: “Ninh Tiêu Nhã, cô điên khùng cái gì đấy, vừa nói hươu nói vượn gì vậy. Mấy người còn không mau đưa cô ta đi đi, nhanh lên.”
Bạn Ninh Tiêu Nhã vừa định kéo cô đi thì cô lại khóc, vừa giãy giụa vừa nói: “Tôi không nói bậy, đừng kéo tôi, để tôi nói. Tạ Kiều biết tất cả đấy…nhưng cô ta trốn tránh không muốn gặp anh…người ta không thích anh đâu…cô ta chỉ yêu La Hạo thôi. Tôi chấm dứt với La Hạo, cô ta được hưởng chỗ rồi, chúng tôi chúc phúc cho họ đấy, à, đến đầu bạc răng long…” Ninh Tiêu Nhã không đấu lại sức của mấy người bạn nên tuồi người xuống đất, ai nhấc cũng không dậy, vừa nói vừa khóc và chỉ vào Phan Đông Minh: “Đồ ngu, chúng ta đều là đồ ngu.”
Vẻ mặt Phan Đông Minh hơi xám lại, hắn mím chặt miệng. Người của hội quán vừa nhìn thấy thế liền chạy đến xin lỗi Phan Đông Minh, lại nói với Ninh Tiêu Nhã: “Thưa quý khách, mau dậy đi, như thế này khó coi lắm, nhanh…Đỡ cô ấy dậy rồi sang bên kia uống chén trà ấm giải rượu đi.”
Bạn Phan Đông Minh đứng bên cạnh nói: “Đông Tử, hay là đổi chỗ khác…”
Phan Đông Minh xua tay, nói với quản lý: “Không sao, chúng tôi quen nhau…Tiểu Tứ, đứng lên đã, đi với anh ra kia rửa mặt, nhiều người nhìn thế này, em cũng không phải trẻ con, làm ầm lên cái gì chứ?” Nói xong hắn liền tự tay nâng Ninh Tiêu Nhã dậy, lại nói với đám bạn: “Các cậu đi trước đi, mình cho Tiểu Tứ giải rượu đã rồi sẽ đưa con bé về, giờ mà về kiểu gì cũng bị ăn mắng.”
Hắn cũng không quan tâm việc bạn Ninh Tiêu Nhã còn đang do dự đã tóm tay Ninh Tiêu Nhã kéo vào bên trong. Ninh Tiêu Nhã còn đang khóc ầm ĩ đã bị Phan Đông Minh không chút thương tiếc mà lôi đi rồi.
Vào phòng vip, Phan Đông Minh không còn tử tế như thế nữa. Hắn dùng sức lẳng Ninh Tiêu Nhã xuống sofa, cô lại nằm trên sofa khóc nức nở. Đám người vào theo vừa thấy Ninh Tiêu Nhã đã cau mày nói với Phan Đông Minh: “Cậu làm gì vậy? Không phải đến đây để thư giãn sao?”
Phan Đông Minh khẽ bặm môi, “Làm cho con bé tỉnh rượu.”
Nói xong hắn liền ra ngoài hỏi mượn một cái chậu nhỏ, lúc vào, chậu đã đầy nước. Dương Quần vừa thấy liền chỉ vào Phan Đông Minh, “Này…anh…” Anh còn chưa nói xong, Phan Đông Minh đã hắt cả chậu nước vào Ninh Tiêu Nhã. Cả người Ninh Tiêu Nhã ướt sũng, cô hét lên rồi ngồi bật dậy, vừa lau mặt vừa ho.
Bạn của Phan Đông Minh cười, có người vỗ vai hắn và nói: “Cậu thật là, cô gái xinh đẹp thế này mà cậu chẳng biết thương hoa tiếc ngọc gì cả.”
Dương Quần cũng bật cười, che miệng nhỏ giọng nói với Phan Đông Minh: “Anh bạn, chuyện này mà để ông cả nhà họ Ninh nhìn thấy thì chắc chắn sẽ liều mạng với anh. Nhìn đi, anh biến em gái người ta thành cái dạng gì thế này.” Phan Đông Minh làu bàu, “Các cậu ra ngoài trước đi, mình muốn nói chuyện với Tiểu Tứ.”
Chờ người khác đi hết, Phan Đông Minh mới thản nhiên ngồi xuống, nhìn Ninh Tiêu Nhã và nói: “Em gái, tỉnh rượu chưa?”
Ninh Tiêu Nhã không say cũng không nổi điên nữa, lấy tay lau chỗ nước trên mặt, tức giận nhìn Phan Đông Minh và gào lên, “Anh dám đối xử với tôi như vậy à!”
Phan Đông Minh cười, dựa vào sofa, tao nhã vắt chân, cười nói: “Còn có cái hay hơn cơ, nếu em còn chưa tỉnh tượu thì anh sẽ cho em xem.”
“Anh…” Dưới mông cũng đều là nước, Ninh Tiêu Nhã ngồi dịch sang một chỗ khô ráo, cười lạnh, “Anh ra uy gì với tôi chứ, làm thế này với một cô gái thật chẳng phong độ chút nào, chẳng trách Tạ Kiều muốn trốn tránh anh, tôi mà là cô ta thì cũng lẩn xa, anh đúng là đồ điên.”
Đây vốn là vết thương đã khô của Phan Đông Minh, nay lại bị Ninh Tiêu Nhã vạch ra. Vẻ tao nhã của hắn lập tức biến mất như con cá nhỏ bị cá mập nuốt chửng, hắn chau mày, khối lửa giận bùng lên trong lồng ngực dần dần lan ra ánh mắt phóng đến Ninh Tiêu Nhã còn đang ướt sũng. Ngọn lửa giận bùng ra như muốn thiêu hủy tất cả, khuôn mặt điển trai của hắn dần đỏ lên.
Phan Đông Minh không thèm nói lại, điều này khiến Ninh Tiêu Nhã lấy làm lạ. Cô chỉ liếc nhìn hắn một cái đã thấy được biểu hiện khác lạ của hắn. Đây không phải lần đầu tiên cô nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Phan Đông Minh, thật ra thứ cô sợ nhất không phải là vẻ mặt của hắn mà là ánh mắt hắn. Nếu nói ánh mắt tức giận của La Hạo là thâm trầm sâu xa thì của Phan Đông Minh là mưa rền gió dữ, nồng đậm vẻ ngạo ngễ của hắn. Cô lại nức nở: “Vốn là thế này mà, các anh đều là đồ khốn, không coi phụ nữ ra gì hết. Tôi vì La Hạo mà mất nhiều thứ như vậy, anh ta không cảm động mà còn nói yêu người khác thật vất vả. Có ai bắt nạt người khác như các anh không? Tạ Kiều kia dù có ý chí sắt đá nhưng sớm muộn gì cũng bị anh ta ức hiếp, không tin thì chờ xem, có lúc sẽ bị anh ta làm cho thiệt thòi.”
Phan Đông Minh không nhẫn nại được nữa, đứng phắt dậy rồi tóm lấy Ninh Tiêu Nhã khiến cô hoảng sợ vô cùng. Hơi thở của hắn phả lên mặt cô, Ninh Tiêu Nhã kinh hãi hét lên một tiếng, cuống quýt giãy giụa, hoảng hốt nói: “Anh làm gì đấy, buông ra.”
Phan Đông Minh tóm chặt hai cổ tay Ninh Tiêu Nhã như thể muốn vặn gãy tay cô, hai câu nói như được chui qua từ kẽ răng hắn: “Cô biết Tạ Kiều ở đâu? Có phải cô ấy ở cùng La Hạo không?”
Ninh Tiêu Nhã như bị đẩy đến bên bờ vực, nước mắt nước mũi tèm lem, cô lớn tiếng la lên: “Khốn nạn! Buông ra, các người đều là đồ khốn, buông ra.”
Dương Quần đứng ngoài, vừa nghe thấy tiếng động trong phòng liền vội vàn