Thời gian xum vầy ngắn ngủi qua đi, Tống Mộ Thanh bắt đầu bận rộn. Không phải là bị trợ lý Nhậm mang một đống tài liệu đến cho cô, buộc cô học tập làm như thế nào để trở thành người quản lý và đưa ra quyết sách ưu tú, thì chính là bị cô thư ký nhỏ thúc giục gặp mặt với tổng giám đốc một công ty nhỏ gặp mặt, rồi lại đến gặp một tiểu minh tinh quan hệ không nhỏ với tổng giám đốc một công ty lớn.
Không rảnh rỗi giống Tống Mộ Thanh còn có cha cô Tống Bình. Kể từ sau khi ông ta được bác sĩ phụ trách chứng thực sau khi ông ta tỉnh lại tư duy rõ ràng, nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n đầu óc không có bị di chứng gì, mỗi ngày đều không ngừng có các loại tài liệu từ công ty đưa đến bệnh viện cho ông ta xem qua.
Vốn dĩ ông ta còn lo lắng Tống Mộ Thanh sẽ mượn cơ hội này cho ông ta đi tàu bay giấy, nhưng hiện tại thấy mọi chuyện cô đều muốn ông ta làm chủ nên đã yên lòng. Nghĩ lại, mặc dù cô có mấy phần khôn vặt, nhưng cũng chỉ là con nhóc đầu hai mươi cái gì cũng không hiểu thôi. Muốn thấu hiểu đạo làm ăn trong giới, cô còn non lắm.
Con người chính là như vậy, một khi đã cho rằng cô không có khả năng kia, yên tâm buông phòng bị, thấy chuyện gì cũng cảm thấy là bình thường.
Những ngày này, lúc đầu trợ lý Nhậm mang tài liệu tới ông con chưa yên tâm, cẩn thận xem, chỉ sợ sơ sẩy một chút là xảy ra sai lầm. Thân thể lại đang trong thời kỳ dưỡng bệnh, muốn mọi chuyện tự thân tự lực cũng không có nhiều tinh lực như vậy, thường thường dựa vào ngồi một lát đã cảm thấy mệt mỏi. Mà hơn mười ngày nay, trong công việc không thấy Tống Mộ Thanh làm việc sơ sẩy, ông ta liền dần dần thả tay, nếu không phải là tài liệu quá quan trọng khi mệt mỏi thì khoát khoát tay với trợ lý Nhậm.
“Những chuyện nhỏ nhặt này, anh để cho nó làm chủ là được.”
Ánh mắt trợ lý Nhậm lóe lên một cái. Lật tới trang giấy cần ký tên đưa tới trước mặt ông ta: “Mặc dù chuyện không lớn, nhưng mà để cho ông nhìn qua một lần chúng tôi cũng yên tâm hơn một chút. Huống chi mặc kệ việc lớn hay nhỏ, vẫn là muốn ông ký tên mới được.”
Tống Bình nghe lời này trong lòng vô cùng sảng khoái, trên mặt lộ ra nụ cười mấy phần hả hê. Nhận lấy bút của Tô Thanh, vung tay lên.
Đợi cho đến khi ông ta viết xong nét cuối cùng, thu tay, trợ lý Nhậm lập tức khép tài liệu lại, tay xuôi ở bên người. Đứng ở bên giường bệnh giống như cung kính nói: “Nếu ông không có chuyện gì khác muốn giao phó, vậy tôi về công ty trước.”
Tống Bình há miệng muốn nói gì đó, nhưng nghĩ lại, sắc mặt hơi biến, chậm rãi gật đầu một cái.
Thấy trợ lý Nhậm vừa rời đi, ông ta lập tức lộ vẻ mặt ấm ức. Tô Thanh lập tức tiến lên, lo lắng hỏi: “Ngồi đã lâu, có phải ông cần nằm một lát đúng không? Ông vừa mới khỏe lên một chút, không thể hao tổn tâm trí, như vậy bác sĩ lát nữa tới kiểm tra lại cằn nhằn một phen cho xem. Vậy ông có muốn ăn chút gì không, ngày hôm qua Thanh Thanh mang cháo tới ông cảm thấy thế nào?”
Vừa nhắc đến Tống Mộ Thanh mang cháo tới lập tức đầy một bụng tức. Chỉ cần Tống Mộ Thanh không có chuyện gì quan trọng làn mỗi lúc tám giờ tối, đúng hạn đến bệnh viện. Mấy ngày trước mặc dù không có sắc mặt tốt giống như trước đây, nhưng cũng là không chủ động đáp lời với ông. Có lúc tinh thần ông khá hơn một chút, hỏi chuyện công ty, cô cũng là tâm tình tốt thì lời ít mà ý nhiều nói đôi câu, tâm tình không tốt coi như cái gì cũng không nghe được.Nhưng tối ngày hôm qua đột nhiên mang theo đồ ăn khuya, còn tưởng rằng những ngày qua cô trải qua vài chuyện, thái độ đối với ông cũng thay đổi tốt hơn, nhưng ai biết đó lại là cố ý chọc giận ông.
Biết rõ hiện tại ông phải đặc chú ý tới ăn uống, lại còn cùng Tô Thanh ăn thịt cá trước mặt ông.
Hiện tại Tô Thanh nhắc tới, ông càng cảm thấy hai mẹ con bọn họ liên hiệp lại cố ý chọc giận ông. Hừ một tiếng, không nhịn được đẩy tay đang kéo chăn của Tô Thanh ra.
“Tôi ngủ một lát.”
Tô Thanh ngượng ngùng thu tay lại, còn duy trì tư thế khom người, khom người cứng ngắc. Thấy Tống Bình đã nhắm nghiền hai mắt, nếu không phải trên cổ ông ta còn băng ca cố định khẳng định đã quay đầu, lười phải nhìn bà. Hồi lâu, bà thở dài một cái, nhưng khó chịu trong lòng lại không hề giảm bớt chút nào.
Trong lúc vô tình liếc thấy ngoài cửa có một đỉnh đầu đen bóng đang ngó dáu dác. Cặp mắt quyến rũ nhìn bà tràn đầy khinh thường và khiêu khích.
Ánh mắt như vậy không xa lạ gì. Kể từ khi Tống Bình tỉnh lại, cô ta chỉ ngày ngày lắc lư ngoài cửa, rồi lại canh chừng Tống Mộ Thanh thì lánh đi.
Tô Thanh tính tình nhu hòa có chút mềm yếu, nhưng cũng không phải chuyện gì cũng sẽ vô điều kiện thối lui. Nếu chỉ là suy tính riêng của bà, bà chỉ muốn ly hôn với Tống Bình, đừng nháo đến trước mặt mẹ bà khiến lão nhân gia người đau lòng là dược, quản khỉ gió việc ông ta dính chuyện gì ở bên ngoài, tóm lại là muốn về nhà. Nhưng bà còn con gái, cũng không thể khiến đồ vốn dĩ của mình lại tiện nghi cho người khác.
Nghĩ đến Tống Mộ Thanh, giống như bà được ăn định tâm hoàn. Dáng vẻ làm bộ như không chú ý đến động tĩnh bên ngoài, đi tới ghế đối diện với cửa, đoan trang ngồi xuống. Nhưng bà không có thói quen làm bộ làm tịch, ánh mắt mơ hồ kia tiết lộ lo lắng trong lòng bà.
Người bên ngoài càng không từ bỏ ý định, thấy Tô Thanh chẳng những không rời đi còn ngồi nghiêm chỉnh, ánh mắt càng thêm phẫn hận. Vừa nhìn thấy Tống Bình ở trên giường khẽ giật giật, suy tính thoáng lướt qua lập tức cố ý ho khan hai tiếng.
Tô Thanh sốt ruột, nhưng lại không thể làm gì. Nếu bà đuổi cô ta đi, nhất định sẽ gây ra động tĩnh lớn hơn, đến lúc đó chẳng những kinh động tới Tống Bình, chỉ sợ người nọ còn có thể nói xằng nói bậy thêm thắt ít chuyện. Vốn dĩ chỉ cần bà hạ quyết tâm canh giữ ở chỗ này, một phút cũng không rời, nhất định người nọ sẽ thức thời rời đi. Nhưng ai biết đến cũng có người có, có người không có …. Da mặt dày.
Bà đang ngồi lo lắng, suy nghĩ bất định Tống Bình lại nghe thấy động tĩnh . Cẩn thận vểnh tai lên nghe, cúi đầu lặng lẽ suy nghĩ.
“Tôi có chút đói bụng, bà đi xuống tầng dưới mua cho tôi cái gì đó để ăn.” Ông ta phân phó cho Tô Thanh.
Mới vừa nói đến ăn mắt giống như phóng hỏa, sau năm phút đồng hồ lại đói bụng đến luống cuống.
Mấy chục năm vợ chồng, Tô Thanh sao không biết hiện tại ông ta muốn làm gì. Thường ngày bà đều vô cùng dịu ngoan, ông ta muốn bà đi hướng đông bà tuyệt sẽ không đi tây. Cứ như vậy cái gì cũng nghe theo ông ta, ông ta còn không đặt bà ở trong lòng, tâm tâm niệm niệm đều là người đàn bà khác. Thà rằng nuôi đứa con của người khác cũng không đau lòng con gái mình.
Oán khí trong lòng dâng lên, cố tình không làm theo ông ta nói.
“Chốc nữa Thanh Thanh lại đến, tôi gọi điện để cho nó mang tới.” Bà làm bộ muốn gọi cho Tống Mộ Thanh.
“Lúc này mới là lúc nào, đợi nó tới làm lúc nào rồi? Gần đây công ty nhiều chuyện, còn không biết nó có rảnh rỗi hay không.” nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n Tống Bình thô giọng rống lên, bộ dạng kia giống như giùng giằng muốn ngồi từ trên giường đứng lên vậy.
Tô Thanh há miệng, trong lòng gấp đến độ không được, nhưng không tìm ra cách phản bác lời của ông ta được. Liếc thấy người nọ ngoài cửa hả hê cười với bà, trong lòng khó chịu, lại hối hận muốn chết. Bà đây chính là tự bê đá đập vào chân mình. Ban đầu mềm lòng trách nhiệm gì cũng ôm vào người, không nói không có nhân cơ hội đuổi người đàn bà kia đi, lại còn ngốc đến độ an bài ở cùng một bệnh viện.
“Còn không mau đi!” Tống Bình lại rống lên.
Hộ lý không biết lười nhắc ở nơi nào, lúc này chỉ có một mình bà, Tô Thanh cảm thấy biện pháp gì cũng không có. Uất ức lại càng không can tâm đi ra ngoài. Mở cửa đối diện với cô gái trẻ bên ngoài, bà chỉ có thể coi như không thấy.
Nhắm mắt làm ngơ. Bà đi xuống tầng dưới, nghĩ thầm, ông muốn ăn tôi liền mua cho ông ăn, đến lúc đó cũng đừng nói mấy câu ngại này ngại nọ không ăn được.
Mang theo oán khí, Tô Thanh mua một bát cháo trắng cho Tống Bình, ngồi ở vườn hoa tầng dưới của bệnh viện. Từ từ lắng xuống, mới phát hiện ra qua nhiều năm như vậy đây lại chính là lần đầu tiên bà đối nghịch với ông ta. Nhất thời không biết là vui mừng hay khó chịu, không có điềm báo trước lại cảm thấy không giải thích được, nước mắt lại rơi xuống.
Bên kia Tam Tử vừa mới vui vẻ xuống xe, đi vào trong bệnh viện.
Từ khi biết chuyện Tống Mộ Thanh và Lận Khiêm cả người cậu ỉu xìu, giống như con cóc một chân nhảy như thế nào cũng không đứng lên được, mẹ cậu thấy dạng nửa sống nửa chết này của cậu thì đau lòng, nhưng không biết phái làm sao. Nghĩ tới trước kia chỉ có con cả và cô bé nhà họ Tống kia có thể trị cậu, nhưng con cả nhà bọn họ lại bận rộn không gặp người, chỉ có thể nói ở bên tia cậu: “Trong nhà này vắng ngắt, đã lâu không nhìn thấy Thanh Thanh rồi, con chừng nào thì bảo nó và Mặc Mặc tới ăn cơm vậy.”
Đây không phải là không mở chai không ai biết trong chai có gì, rắc thêm muối lên trên vết thương của cậu hay sao? Nhưng cố tình cậu lại không thể nói rõ: “Người ta không lạ gì con trai của mẹ!”, chỉ có thể nhốt mình tỏng nhà ai cũng không thấy. Cho nên bây giờ cậu mới biết cha của Tống Mộ Thanh gặp tai nạn xe cộ, vội vàng tới lấy lòng.
Tuy nói đức hạnh của cha Tống Mộ Thanh cậu thật sự không vừa mắt, nhưng dầu gì cũng là cha cô. Cô có thể không chào đón, nhưng không chắc ông ấy không muốn gặp. Giống như Tống Mộ Thanh có thể ghét bỏ Tam Tử, thấy cậu đâu đâu cũng là khuyết điểm, nhưng vừa nghe thấy người không liên quan nói đến cô là cậu giống người vội vậy.
Tối thiểu mặt mũi này cậu cũng phải để cho đủ, cho cha cô chút mặt mũi, đây không phải là nể mặt cô hay sao.
Vừa mới đi qua vườn hoa trong bệnh viện, mắt thoáng nhìn thấy người quen. Mẹ Tống Mộ Thanh cũng hơn bốn mươi rồi, nhưng ngồi khóc một chỗ lại rất đau đớn đáng thương. Suy nghĩ chút bộ dáng Tống Mộ Thanh hung hãn đứng lên có thể chống đỡ một nửa đàn ông, thật đúng là hoài nghi cô có phải được mẹ cô nhặt ở đâu không nữa.
Cậu nâng chân muốn đi về phía bên kia, mới vừa bước mấy bước lại dừng lại. Cậu là bề dưới, cứ lỗ mãng chạy tới chẳng phải là làm cho bà lúng túng hay sao? Lấy sự coi trọng của Tống Mộ Thanh với mẹ cô mà nói, nếu biết cậu lỗ mãng khiến mẹ cô cảm thấy lúng túng, vậy còn không phải là lấy dao găm khoét mắt cậu hay sao?
Cậu lắc đầu như bị sốt, lập tức quay đầu như chạy trốn đi về phía khác.
Cần phải biết rằng ở trước cửa phòng bệnh nhìn thấy cảnh này, cậu tình nguyện Tống Mộ Thanh dùng toàn bộ sức khoét hai mắt cậu.
Khi Tống Mộ Thanh hết bận đã là lúc mười một giờ tối. Mẹ cô đã gọi điện thoại từ sớm nói cô biết không cần đến bệnh viện, có hộ lý ở đây, để cho cô về nhà nghỉ ngơi cho thất tốt. Tâm tình cô không tệ, lại không cần đến bệnh viện nhìn Tống Bình, thấy ai cũng giống như tốt tám trăm năm vậy. Ngay cả cách nhau qua điện thoại, Lận Khiêm cũng nghe được giọng cô nhẹ nhàng, tâm tình không tệ.
“Xem ra tâm tình em hôm nay không tệ, là nhặt được tiền hay là trúng xổ số vậy?” Anh trêu ghẹo nói.
“Vận số đời em đều dùng trên người anh hết rồi, nào còn có dư để trúng xổ số nữa?” Tâm tình khá nên khi nói lời ngon tiếng ngọt cũng giống như là thuận miệng: “Nhưng là, có chuyện vui hơn cả trúng số.” Cô bán một cái nút, thần thần bí bí nói.
Trong lòng lận khiêm vui mừng, nhưng đảo mắt lại suy nghĩ: “Chuyện vui h