c sự xâm chiếm liên tục của anh, tôi quay cuồng đến long trời lở đất.
Ánh trăng trốn sau tầng mây như thẹn thùng khi chứng kiến màn ái ân nóng bỏng này. Tiếng cười nói ở phòng đối diện ngày càng vang dội, trên hành lang vẫn có người qua lại. Tôi còn nghe thấy tiếng giám đốc bố trí khách vào phòng VIP này. Nhân viên phục vụ vội lên tiếng: "Bên trong... có người.”
"Có người? Ai ở trong đó?" Giọng nói nghi hoặc của giám đốc vọng tới.
Tôi hơi hốt hoảng, giãy giụa định né tránh nhưng Cảnh Mạc Vũ cố định tôi một chỗ, động tác càng kịch liệt. Mỗi cú nhấn của anh đều vào nơi sâu nhất, kích thích điểm nào đó càng khó chịu đựng. Nỗi căng thẳng trong lòng và cơ thể bị kích thích khiến tôi lập tức bị nhấn chìm bởi một đợt sóng khoái lạc. Biết rõ bên ngoài có người nhưng tôi vẫn không thể kiềm chế tiếng rên rỉ.
Ở bên ngoài, nhân viên phục vụ ngập ngừng: “Cảnh Tổng của Cảnh Thiên và bạn...”
“Chẳng phải cậu ta đặt phòng V... Ờ...” Giọng nói của giám đốc đột nhiên biến mất.
Trong phòng, giọng tôi đứt quãng trong tiếng nhạc: “Không... không được... Đừng... sâu quá... Anh... anh..."
Cao trào đến như thác lũ khiến tôi quên cả e dè. Tôi bám vào vai anh, ra sức phối hợp với động tác kịch liệt của anh trong tiếng thở hổn hển và tiếng rên rỉ mờ ám. Vô tình nhìn thấy mình qua chiếc gương ở phía đối diện, tôi không thể tin người phụ nữ đó là tôi. Tôi làm sao có thể chủ động lắc lư cơ thể theo anh, chủ động hôn anh ngấu nghiến, còn chủ động đưa nụ hoa trước ngực vào miệng anh, để anh dùng miệng cho tôi thêm nhiều khoái lạc... Đó nhất định là ảo giác mà thôi.
Sau một đợt cao trào long trời lở đất, cơ thể tôi mềm nhũn trong lòng Cảnh Mạc Vũ. Bên dưới vẫn chưa co rút hết, thần kinh nhạy cảm không dung nạp bất cứ sự tiếp xúc nào. Nhưng Cảnh Mạc Vũ không chịu dừng lại, anh đặt tôi nằm xuống sofa, nhấc cao hai chân tôi rồi lại đâm mạnh vào. “Anh... Em... Không được... Anh nhẹ một chút...”
Cảnh Mạc Vũ hơi điều chỉnh tốc độ nhưng vẫn khiến tôi khó có thể chịu đựng. Tôi hét lên van nài nhưng vẫn không thể ngăn cản anh, thậm chí còn khiến anh tăng nhanh tiết tấu, cho đến khi lại một lần nữa đưa tôi lên thiên đường cực lạc…
“Ngôn Ngôn...” Anh vuốt ve mặt tôi, trong đáy mắt không còn vẻ lạnh nhạt và kiềm chế thường ngày, chỉ còn lại khao khát bị dục vọng nhấn chìm. Anh thở hổn hển. “Nói em muốn…”
“Em...” Tôi mơ hồ trả lời. “Em... em muốn...” Tốc độ mang sự hưng phấn và những cú đâm của anh khiến tôi không chịu nổi. Tôi say sưa ôm chặt anh. “Anh, em muốn anh, em muốn...”
Cuộc ái ân triền miên của đêm nay như pháo hoa, châm lửa, bùng cháy, tỏa sáng khắp bầu trời. Ánh sáng lại từ từ tắt đi trong đêm tối. Cuối cùng, ánh sáng rực rỡ đó khắc vào nơi sâu nhất trong ký ức, mãi mãi không thể xóa nhòa.
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Cảnh Mạc Vũ lau mồ hôi trên trán tôi.
“Em bắt đầu thích anh từ lúc nào vậy?” Anh hỏi tôi.
“Em cũng không rõ.” Tôi nghịch ngón tay anh. “Chắc từ lúc còn nhỏ. Tóm lại, kể từ lúc có bạn nam viết thư tình cho em, em liền chắc chắn một điều, ngoài anh ra, em sẽ không chấp nhận bất cứ người nào khác.”
Khóe mắt anh vụt qua một ánh nhìn mang hàm ý.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
“Sao em không nói sớm cho anh biết?”
“Có khác biệt sao? Nói sớm sẽ bị anh từ chối sớm...”
“Có lẽ anh sẽ không làm vậy.”
Tôi không khỏi hiếu kỳ. “Tại sao?”
Anh chỉnh lại quần áo. “Đi thôi, chúng ta nên quay về rồi.’
Lúc bấy giờ tôi nghĩ, nhất định sẽ tìm cơ hội hỏi anh cho rõ, sau đó tôi quên bẵng đi mất. Nhiều năm sau, tôi mới biết, cách nhìn nhận về tình yêu và hôn nhân của một người phụ nữ hai mươi tuổi và một người đàn ông hai mươi lăm tuổi là hoàn toàn khác biệt.
Lúc chúng tôi quay lại phòng VIP, thời gian trôi qua khá lâu rồi, đám đàn ông đã hơi say, mấy cô gái hát karaoke bằng giọng khản đặc. Thấy tôi và Cảnh Mạc Vũ quay về, có người nhìn đồng hồ. “Ôi, đi nhà vệ sinh cũng lâu vậy sao?”
Đối diện với vấn đề biết rồi còn hỏi của mọi người, Cảnh Mạc Vũ vờ như không nghe thấy, thong thả rót cốc nước đưa cho tôi. Tôi đang khát khô cổ họng nên uống một hơi hết nửa già cốc. Sau khi uống xong, vô tình bắt gặp ánh mắt sâu xa của Tề Lâm, mặt tôi nóng ran, chỉ hận là không thể chui vào trong cốc để giấu mình. Cảnh Mạc Vũ cầm lại cốc nước suýt bị tôi bóp nát. Anh uống hết nửa còn lại rồi kéo tôi ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Trác Nhị thiếu.
“Cảnh thiếu, nếu cậu không thể uống thì cứ lên tiếng, đâu có ai ép cậu, cần phải bỏ ra ngoài để trốn uống rượu sao?” Trác Nhị thiếu vỗ vai Cảnh Mạc Vũ.
Có người nói giúp, anh chuyển đề tài một cách tự nhiên: “Vừa rồi tôi hơi say nên ra ngoài cho tỉnh táo.”
“Bây giờ tỉnh chưa?”
“Tỉnh nhiều rồi. Các cậu đang nói chuyện gì mà có vẻ sôi nổi thế?”
Một người tiếp lời: “Thì cứ tán gẫu rồi bàn tới chuyện hôn nhân. Ai cũng nói hôn nhân là một nấm mồ. Tôi thật sự không biết nên chủ động nằm vào trong mồ, chiếm vị trí chờ chết hay là “hôm nay có rượu uống thì hôm nay uống say[2] ”, mặc kệ ngày sau có chỗ chôn hay không?”
[2] Có nghĩa là ngày nào hay ngày nấy, chỉ lo trước mắt, mặc kệ tương lai ra sao.
“Bất kể bây giờ nằm sẵn trong mộ chờ chết hay là ngày sau không có chỗ chôn thân đều không quan trọng.” Cảnh Mạc Vũ giơ tay giúp tôi kéo gấu váy hơi nhàu rồi nắm tay tôi. “Chỉ cần cô ấy vui là được.”
Đây là câu đường mật động lòng nhất mà tôi từng được nghe, tôi cười đến mức không khép miệng lại được.
Sau đó, mọi người tiếp tục uống rượu, trò chuyện đến lúc tờ mờ sáng mới tan cuộc. Ra khỏi Passion, trên đường không một bóng người, chỉ còn lại ánh đèn nhấp nháy mà không ai thưởng thức. Tề Lâm đứng ở chỗ tối, không thấy bóng dáng của người đẹp dịu dàng bên cạnh anh.
“Lên xe đi!” Cảnh Mạc Vũ mở cửa xe cho tôi.
Tôi đang định lên xe thì Tề Lâm từ trong bóng tối đi ra, nói: “Ngôn Ngôn, anh muốn nói chuyện với em.”
Tôi cũng muốn nói với anh vài câu, vì thế tôi nhìn Cảnh Mạc Vũ.
Anh nói: “Anh đợi em ở trong xe.”
Tôi gật đầu, lặng lẽ đi theo Tề Lâm tới một ngã rẽ bên cạnh Passion.
“Anh quyết định ngày mai đi Ý.” Tề Lâm mở miệng, vẻ mặt anh còn mờ mịt hơn sắc trời trước lúc bình minh.
“Ngày mai? Sớm vậy sao?”
“Cũng không phải quá sớm, anh có một bản vẽ, tháng trước phải nộp rồi.”
Tôi vốn có nhiều lời muốn nói với Tề Lâm nhưng nghe anh nói sắp đi, tôi biết không cần nói gì nữa.
Ngược lại, Tề Lâm tâm sự rất nhiều. Anh nói, anh vốn tưởng tôi sẽ không hạnh phúc khi lấy Cảnh Mạc Vũ bởi Cảnh Mạc Vũ quá lạnh lùng, quá lý trí, không hiểu thế nào là tình yêu. Anh sợ tôi chọn nhầm đường, sợ tôi bỏ ra nhiều mà không đạt được thứ tôi muốn...
Sau đó, anh nghe nói Cảnh Mạc Vũ có đàn bà ở bên ngoài, lo lắng tôi bị tổn thương. Vì vậy anh mới bất chấp quy tắc và đạo đức, một mực khuyên tôi ly hôn.
Tề Lâm còn nói: “Ngôn Ngôn, hôm nay chứng kiến hai người ở bên nhau, anh mới tin em đã đúng. Không phải anh ta không yêu em, mà anh ta cần thời gian để thích ứng với quan hệ hiện tại của hai người... Anh đã lo lắng thừa, em thông minh như vậy, hiểu anh ta như vậy, tất nhiên em biết nên làm thế nào để đạt được điều em muốn.”
Dưới ánh đèn nê ông nhiều màu sắc, tôi ngước nhìn Tề Lâm. Lần đầu tiên, tôi phát hiện anh không phải công tử lăng nhăng như tôi nghĩ. Anh còn hiểu tình yêu hơn nhiều người đàn ông, thậm chí hơn Cảnh Mạc Vũ. “Tề Lâm, chỉ trách kiếp trước em không tích phúc nên kiếp này mới không yêu anh.”
Tề Lâm mỉm cười, giơ tay véo mũi tôi. “Em vẫn không vừa lòng sao? Em biết không, Cảnh Mạc Vũ mà anh quen biết luôn đối xử lạnh lùng với tất cả phụ nữ. Dù anh ta tới pub cũng chỉ ngồi chơi cùng bọn anh. Anh chưa thấy anh ta có hứng thú với bất cứ cô gái nào. Có lần bọn anh nói đùa, chắc anh ta bị khiếm khuyết ở một phương diện nào đó nên mới lạnh nhạt với phụ nữ. Anh ta cũng không phủ nhận, chỉ cười cười... Hôm nay, người đàn ông luôn tỉnh táo của em đã vì em mà mất hết lý trí, nôn nóng như cả đời này chưa từng gặp đàn bà. Em còn muốn thế nào nữa? Lẽ nào anh ta vì em mà chết không có chỗ chôn thì em mới vui lòng?”
Vui lòng ư? Tôi không xót thương mới lạ.
“Tề Lâm, anh nhất định sẽ gặp được người con gái nguyện vì anh mà chết không có chỗ chôn.”
Tề Lâm lắc đầu. “Anh không theo đuổi thứ tinh thần xa như vậy, chỉ cần em sống vui vẻ là anh mãn nguyện rồi.”
Tôi không biết nói gì nữa. Dường như lúc này, mọi lời nói đều chỉ là câu an ủi yếu ớt trước mặt anh.
“Anh phải đi rồi. Nếu còn đứng đây, chắc ông xã em sẽ uống cả hũ giấm mất.” Tề Lâm cười tủm tỉm, hôn lên trán tôi, tặng tôi lời chúc phúc cuối cùng: “Ngôn Ngôn, anh chúc hai người hạnh phúc đến đầu bạc răng long.”
Lúc Tề Lâm rời đi, bầu trời đã hé lộ tia sáng đầu tiên của ngày mới. Dõi theo bóng lưng anh, tôi cảm thấy mãn nguyện vì được một người đàn ông như vậy yêu sâu sắc. Nếu người đàn ông này là Cảnh Mạc Vũ thì tốt biết bao... Không, tôi lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó, tôi đã có nhiều thứ trong tay, tôi không thể tham lam, mong ước nhiều hơn vì kẻ tham lam cuối cùng sẽ phải trắng tay.
***
Một chiếc xe từ từ lăn bánh đến ngay sát tôi rồi dừng lại.
Tôi quay đầu, nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ đang cười với tôi. Nụ cười của anh khiến mọi ánh đèn của Passion trở nên u tối.
“Anh ấy nói ngày mai anh ấy bay sang Ý.”
“Cuối cùng cậu ấy cũng buông tay!”
“Ừ.” Tôi lên xe, cất giọng nghiêm túc. “Một ngày nào đó anh muốn em buông tay, anh đừng bày nhiều trò như vậy, trái tim em không khỏe bằng anh ấy đâu. Anh chỉ cần ôm cô gái đó thấp thoáng trước mặt em, em sẽ lập tức buông tay, chân thành chúc phúc cho hai người.”
Cảnh Mạc Vũ liếc tôi một cái, vẻ mặt không rõ là vui hay buồn. “Nếu một ngày nào đó em muốn một người đàn ông phải chết, em cũng đừng bày nhiều trò như vậy. Em chỉ cần ôm hắn thấp thoáng trước mặt anh, anh sẽ lập tức thực hiện nguyện vọng của em.”
“Em phát hiện chuyện cười anh kể rất hài hước.” Tôi cười đến mức khóe miệng giật giật. “Em rất thích nghe, sau này anh hãy thường xuyên kể cho em nghe...”