Tôi giao hết cửa hàng cho Natsume, hằng ngày từ sáng đến tối tôi đều ở bệnh viện chờ Yuji tỉnh lại. Cậu ấy được chuyển sang phòng bệnh khác nhưng phòng bệnh mới cũng là phòng riêng. Đã quá ba ngày kể từ ngày Karin chìm vào giấc ngủ. Đến giờ Yuji vẫn đang bị cuốn chằng chịt bởi ống dẫn và dây nhợ.
Cho đến giờ, hễ nhìn vào khuôn mặt vẫn ngây thơ như ngày nào của Yuji, trong tôi lại gợi lên những kỉ niệm thời niên thiếu. Lúc chúng tôi gặp nhau, Yuji đang nhìn chăm chú vào bãi rác bị vứt sai quy định. Chiếc áo sơ mi chui đầu nhăn nhúm xỏ cùng quần jean. Mái tóc bù xù. Và cả cặp kính gọng đen giống Costello. Hai chúng tôi nấp phía sau đống rác chờ bọn Thịt Xay đi qua. Ở đấy, lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện với nhau và trở thành bạn. Bấy giờ cậu nói với tôi, “Chà, tớ phải đi thôi.” Rồi tôi lại hỏi “Cậu đi đâu?” tôi cứ nghĩ ngợi mãi, rằng không hiểu vì sao tôi lại hỏi câu đó. Một kể vốn ghét người khác như tôi tại sao lại quan tâm hành tung của một người mới gặp lần đầu tiên?
Nhưng đến giờ tôi đã phần nào hiểu được. Tôi hỏi Yuji khi ấy là để tôi có thể đến được “đây.” Yuji kéo tôi và Karin lại với nhau, còn lần này tôi kéo Karin và Yuji lại với nhau. Mọi sự đều có ý nghĩa của nó, có lẽ chúng tôi không chia lìa nhau mà đang gắn kết với nhau. Ai cũng sẽ là chất xúc tác của hai người còn lại và cuộc đời này tràn đầy những phản ứng hóa học. Tôi nghĩ đó chính là cuộc sống.
Khi đã đưa Karin về chỗ mẹ cô, tôi đã mượn cuốn Đậu phộng trong hành lí của cô. Tôi vừa lật từng trang sách vừa dốc sức cổ vũ cho Charlie Brown, cầu thủ ném bóng dũng cảm đang vượt qua chặng đường thất bại toàn tập. Thế nên lúc tôi nhận ra thì đã khá muộn.
Tôi ngẩng mặt lên khi nghe có tiếng hỏi, “Satoshi?”
Tôi đặt ghế ngồi quay gần gối Yuji nhưng có lẽ thế vẫn là xa đối với Yuji mắt kém. Đôi mắt to nheo lại, nhìn chăm chăm vào tôi.
“Ừ đúng rồi,” tôi trả lời. “Cuối cùng cậu đã tỉnh lại.”
“Karin đâu?” Yuji hỏi. Câu lia mắt khắp phòng tìm kiếm. “Karin đã chỉ cho tớ đường về. Tớ gọi cậu ấy cùng về rồi mà...”
“Ừ. Hình như cậu ấy còn ở đó thêm một thời gian thì phải.”
“Vậy sao...”
“Giờ để tớ đi gọi bác sĩ nhé.”
“Bác sĩ?”
“Ừ. Mà thôi, bây giờ cậu không phải suy nghĩ gì cả. Mọi viêc cứ để cho tớ.” Tôi đứng lên khỏi ghế và đi về phía cửa ra vào.
“Satoshi?” Yuji gọi tôi giọng bất an.
Tôi ngoảnh lại, chìa bàn tay về phía Yuji ra ý bảo “Cậu cứ nằm yên.”
“Ừ tớ hiểu rồi,” Yuji nói nhỏ. Cậu nhìn các loại ống dẫn, dây nhợ quấn quanh người mình với ánh mắt ngạc nhiên. Tôi ra khỏi phòng, đi bộ trên hành lang vắng tanh, đến phòng y tá.
“Karin,” tôi thầm gọi cậu. “Cậu đã làm được rồi. Yuji đã trở về. Cậu làm tốt lắm. Câu giỏi lắm. Mọi chuyện từ nay cứ giao phó cho tớ. Tớ sẽ kế nhiệm cậu bảo vệ Yuji. Có thể tớ thiếu năng lực nhưng tớ sẽ cố gắng cho cậu xem. Tớ nghĩ kiểu gì tớ cũng sẽ thực hiện được. Dù gì thì tớ cũng là người yêu của cậu cơ mà. Bọn mình chắc chắn sẽ làm cặp đấu chuyên nghiệp tuyệt vời nhất. Phải vậy không?”
17.
“Anh ơi, mấy cây mã đề này phải làm sao ạ?”
“À, cái đó em bó ba cây làm một nhé. Làm xong em mang bách diệp thảo ở sân sau vào cho anh. Anh cần năm cây.”
“Vâng, em hiểu rồi.”
Tội cực kì bận rộn.
Ít khi ở cửa hàng vì hết bận đám tang rồi lại đám sang cát nên mấy ngày nay tôi vẫn phải làm việc hầu như không ngủ, không nghỉ để giải quyết xong số hàng đặt còn tồn đọng. Hệ thống mà Karin để lại giúp cửa hàng tôi tăng thêm số lượng khách. Ngoài ra, tôi cũng thêm một vài cải tiến trong khả năng vốn có, nhờ sự hỗ trợ của internet, hiện giờ trên bảy mươi phần trăm doanh thu của cửa hàng được đặt hàng qua hệ thống này.
“Anh ơi, thế này được chưa ạ?” Từ sân sau quay ra, Okuda hỏi tôi. Cậu ta vào cửa hàng này làm việc được hơn ba năm. Cứ tưởng cậu ta sẽ tiếp tục thi đại học và trượt đến lần thứ tư, nhưng hình như cũng đã nhận ra giới hạn của bản thân. Cậu ta cũng giống như tôi, có lẽ có chút vấn đề về trí nhớ và nhận thức.
“Đây là mizutoranoo[22]. Anh đã bảo là bách diệp thảo cơ mà.”
[22] Loại thủy sinh gần giống với bách diệp thảo, được phân bố ở vùng Đông Á.
“Ủa,” Okuda gãi đầu. Từ hơi thở phát ra mùi bơ lạc. Chắc chắn cậu ta cậu ta đã ăn đồ béo có vị bơ lạc ở sân sau. Mỗi ngày cậu ta ăn năm cái. Trọng lượng của cậu ta mỗi năm tăng mười phần trăm. “Không phải anh bảo là mizutoranoo ạ?”
“Anh không bảo. Em đổi lại đi.”
“Dạ vâng.” Cậu ta lại lắc lư thân hình to béo rồi biến vào phía trong. Mỗi lần như thế này tôi thấy nhớ Natsume vô cùng. Nếu là cậu ấy thì tuyệt nhiên chẳng có những sai sót như vậy. Làm sao mà cậu ấy nhầm lẫn được chứ. Thế nhưng, dù tôi có nhớ thế nào đi chăng nữa, Natsume cũng chẳng quay trở lại. Tôi lại muốn chị gái cậu viết thêm cho cậu một bức thư nữa. Rằng thì là làm việc ở cửa hàng này sẽ có ý nghĩa nhất cuộc đời rồi. Thế nên… những lời đó cũng không thể gọi Natsume quay lại được nữa.
Giờ cậu ấy đang ở Pháp. Một năm sau cuộc hội nghị định mệnh, Natsume đuổi theo Misaki sang Paris. Thực ra thì cậu ấy muốn đi ngay, nhưng vì tôi rơi vào tình trạng trầm cảm một thời gian, rồi công việc cửa hàng cũng bận rộn nên cậu ấy chẳng nói chẳng rằng, tự hoãn chuyến đi để giúp tôi.
Bây giờ Natsume phát huy tối đa khả năng, mở rộng nhập khẩu và bán dầu Aroma. Lấy tên thương hiệu là một chữ cái La tinh, chữ “S.” Dạo gần đây sản phẩm đó đã xuất hiện nhan nhản ở các cửa hàng hương liệu trong vùng này.
Có lẽ cả cậu ấy cũng nhận ra ba nốt ruồi trên gáy Misaki? Tôi rất hay nghĩ về điều đó. Vì bây giờ khi đã kết hôn, chữ cái đầu tiên trong họ Misaki đã chuyển sang thành chữ “N” nên khả năng đó ít nhiều có thể xảy ra.
Con của hai người đã được ba tuổi. Năm ngoái khi họ đến thăm cửa hàng, tất cả chúng tôi đã cùng tụ họp. Cậu con dễ thương vô cùng, trông rất giống Misaki. Bố tôi có vẻ hơi buồn nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, tôi chỉ còn biết thầm xin lỗi trong lòng.
Thực ra trong vòng năm năm qua, tôi cũng thử hẹn hò với hai người con gái. Vì đã nói với Karin rằng “Tớ sẽ nỗ lực” nên tôi nghiêm túc thực hiện. Thế nhưng quả nhiên là không thể. Người con gái tôi yêu nhất đang chìm vào giấc ngủ ở thế giới xa xôi, người con gái tôi yêu thứ nhì đã kết hôn với nhân viên cũ của cửa hàng tôi và giờ đang ở một đại lục khác. Tôi thuộc tuýp người luôn bị ảnh hưởng bởi những chuyện đã qua, vì thế mà không thể xóa sạch tất cả để bắt đầu lại từ đầu. Có nghĩa là, người mới bao giờ cũng bắt đầu từ thứ ba. Thế nên hẳn là không thể được. Phụ nữ rất nhạy cảm với điều đó, nên cả hai mối tình, tôi đều bị đá bay ngay từ khi mới hẹn hò.
Phải rồi, tôi quên không nói về một nhân vật quan trọng, đó là Yuji. Cậu đã hoàn toàn khỏe mạnh. Dù mất khá nhiều thời gian nhưng giờ cậu ấy đã trở về như cũ. Điều kì diệu là không để lại di chứng nào. Bây giờ cậu ấy vẫn ở khu nhà đó. Người sống ở phòng bên cạnh đã chuyển sang phòng cậu ấy mặc dù chưa đổi sang họ Igaraghi. Nhưng tôi có cảm giác họ sẽ mãi mãi như thế.
“Khi nào mẹ anh mới trả tiền đây?” là câu Momoka rất hay hỏi.
“Một lúc nào đó.” Yuji trả lời.
Biết đâu “một lúc nào đó” sắp xảy ra. Một ngày kia, mẹ Yuji sẽ đột ngột xuất hiện, chìa tay cho cậu ấy và bảo “Đây là tiền mẹ đã mượn của con.” Bà sẽ vừa khóc vừa cầu xin Yuji tha thứ “Mẹ xin lỗi đã để con phải chờ đến bây giờ.” Cũng có thể chuyện đó xảy ra chứ.
Thời vận của Yuji phất lên trông thấy. Khi Yuji bắt đầu vẽ tranh lại, bố tôi gom một vài bức đem đi. Lát sau trở về ông thông báo với chúng tôi rằng “Số tranh ấy chắc sẽ bán được đấy.” Hỏi thêm thì ông cho biết, người mà ông đến thăm là một chiến hữu. Ông ta có người quen đang kinh doanh phòng triển lãm nghệ thuật, những bức tranh Yuji vẽ đã được đem kí gửi ở đấy.
Nhờ thế tác phẩm của Yuji túc tắc đã có người mua. Đến giờ thì đã có khách hàng trung thành, thậm chí Yuji còn vẽ cả tranh theo đặt hàng nữa. Dĩ nhiên, chúng toàn là những bức tranh về rác.
Từ một năm nay, tôi bắt đầu nuôi chó. Nói thế nhưng thật ra là chó của Yuji. Không được phép nuôi ở chung cư nên Yuji mang đến chỗ tôi. Nghe đâu cậu ấy nhận từ một người làm tình nguyện, con chó này cũng bị phẫu thuật thanh quản giống con Trash. Thật kì lạ, nó kêu “Hoáp!” đương nhiên nghe gần giống tiếng gió hơn là tiếng sủa. Yuji bảo rằng cậu nghe thành “Huýt?” nhưng rõ ràng nói vậy là quá bẻ cong sự thật. Momoka thì bảo nghe thành “Đoáp” nhưng tôi thấy cô ấy cũng hơi sáng tạo quá. Hẳn là “Hoáp!” vẫn chính xác nhất.
“Con này cũng lông xù đấy,” Yuji nhận xét. “Tớ định đặt tên nó là Trash.”
Cứ để y như vậy thì chẳng còn gì là đặc sắc, bởi thế nó được đặt là Trash thế hệ thứ hai. Con Trash đệ nhị này cũng đã có tuổi.
“Khi nó chết, tớ khóc suốt ba ngày liền.” Yuji nói. Về con Trash đệ nhất. Tôi thấy nếu quy đổi ra tuổi người thì nó cũng phải được một trăm tuổi ấy chứ. Nó sống khá thọ.
“Khi bố qua đời, tớ cũng không khóc đến nỗi thế. Lúc sắp trút hơi tàn, con Trash nhìn vào mắt tớ rồi kêu “Huýt?” Cứ như nó đang hỏi “Thế thôi nhé, tớ đi được rồi nhé” ấy. Có lẽ lo lắng khi phải để lại tớ một mình”
“Nếu cậu thấy buồn thế thì cậu đừng nuôi nữa có phải tốt hơn không?”
“Ừ. Cơ mà nhé, buồn cũng là một món quà được ban phát cho con người mà. Có nó thì các mảnh ghép của cuộc đời mới được lấp đầy. Bởi vì nhé, cậu thử nghĩ mà xem,” Yuji nói. “Nếu điều này là không cần thiết thì mình cũng đâu cần phải có cảm xúc đúng không. Nỗi suy sụp khi mất đi người ta yêu thương, cũng giống như sinh vật sống ở trên đời mà phải chịu tật nặng nề. Thậm chí có cả những người chết theo người mình yêu thương.”
“Ừ. Đúng như vậy.”
“Ấy thế nhưng con người ta vẫn được ban cho cảm xúc, đó là bởi chắc chắn nó có ý nghĩa nào đó.”
“Vậy sao?”
“Tớ nghĩ thế đấy.”
Vói lí do ấy, hiện giờ con Trash đệ nhị đang ở trước cửa hàng nhà tôi. Nó cũng là nỗi buồn được tiên liệu trước. Nhưng Yuji bảo như vậy cũng được. Tôi đã suy nghĩ về điều đó trong đám tang. Rằng, nỗi buồn này chứa đựng ý nghĩa nào không?
Ngoài tám mươi tuổi, bố tôi chẳng hề mắc bệnh tật gì, tôi đã nghĩ chắc chắn ông sẽ sống đến một trăm tuổi. Thế nhưng vào thời điểm còn cách sinh nhật lần thứ tám mươi lăm khá xa, ông đã trút hơi thở cuối cùng. Địa điểm là sân vận động gần khu chung cư. Bố tôi gục ngã ngay gần đích của đường chạy 400 m. Sau khi mặt trời xuống bóng, tình cờ một người đàn ông dắt chó đi dạo ngang qua phát hiện ra ông. Nhưng bây giờ bố đã chạy đến “thế giới bên kia” với đôi chân thần tốc. Người đàn ông đó chỉ còn thấy cái xác không hồn.
Thật kì diệu, đồng hồ đeo tay của bố chuyển sang chế độ bấm giờ, màn hình điện tử hiển thị con số 64:50. Nếu đúng là bố tôi chạy 400m trong khoảng thời gian này thì quả là con người đáng nể. Nó vượt xa kỉ lục thế giới ở độ tuổi ấy. Đấy là cũng có thể gọi là thế giới thần linh. Phải chăng bố đã nhìn thấy một hình bóng diệu kì lúc cuối đời? Trong lúc đuổi theo đặng túm lấy nó, ông đã chạy 400 m với khoảng thời gian kỉ lục để rồi phải đánh đổi linh hồn cho một kì tích?
Dù là gì đi chăng nữa, đó quả thật là khoảnh khắc cuối đời đậm chất con người bố. Bố đã kết thúc cuộc đ