m nàng vào lòng lúc này có lẽ là hành động tự nhiên nhất… Bởi lẽ chúng tôi đã từng là người yêu của nhau. Mối tình của ba chuyến tàu lỡ… Mà không, có lẽ còn hơn cả thế. Bởi nàng còn cười hì hì với tôi và cũng đã biết về ba nốt ruồi xếp dọc trên gáy nàng. Dẫu sao thì chúng tôi cũng đang được gắn kết với ở nhau ở những điểm sâu xa tới mức đó. Vậy nên chắc chắn là tôi đã có thể ôm nàng vào lòng mà thì thầm rằng, “Em là người anh yêu nhất trên đời này.” Nhưng Misaki sẽ thừa biết đó là lời nói dối, tôi cũng nhận ra cảm xúc của mình. Đương nhiên tôi có thể tỏ thái độ không ngại ngần. Trên đời này thiếu gì những cặp đôi mà đối phương là người mình yêu thứ nhì. Lại là diễn đạt mang tính cường điệu.
Rốt cuộc, nguyên nhân khiến chúng tôi không hành xử như thế được chỉ có thể đúc kết lại rằng “Bởi vì đó là chúng tôi.” Bởi vì đó là Misaki. Bởi vì đó là Misaki và tôi. Nếu như Misaki không phải là Misaki, hoặc nếu tôi không phải là tôi, thì dù chúng tôi có là những người yêu nhau thứ nhì đi chăng nữa thì vẫn có thể tiến sát lại gần nhau. Thế nhưng, hẳn là chúng tôi chỉ có thể cư xử như chính chúng tôi. Đó là hiện thực.
Tiếng khóc rấm rứt kéo dài một lúc, khi ngưng lại, tôi nghe thấy tiếng xì mũi thật mạnh. Sau đó là tiếng lạch cạch, rồi cuối cùng Misaki quay mặt lại. Đôi mắt ngượng ngùng ngước lên, đã từ xanh lá cây chuyển sang đỏ. Không còn dính lấy một giọt nước mắt. Cả lớp phấn trang điểm cũng chẳng trôi đi chút nào.
“Anh có nghe thấy tiếng gì không?” Misaki hỏi.
“Chẳng nghe thấy gì hết,” tôi trả lời.
“Vậy thì tốt rồi.” Nàng nói, hơi nhấn mạnh trọng âm ở cuối.
“Đi thôi nhỉ? Anh đói bụng rồi.”
“Vâng, đi nhé.”
Sau màn vừa rồi, nàng vẫn sẽ ở bên tôi cho đến hết ngày hôm nay. Dũng khí đó làm tôi cảm động vô cùng.
Trước khi đến Forest, chúng tôi ghé qua cửa hàng. Trước cửa treo tấm bảng “Đang chuẩn bị.” Không biết Karin đã quay lại chưa nhỉ? Lí do Misaki đến tận đây cùng tôi chỉ bởi nàng muốn gặp Karin và nói lời chia tay. Tôi vẫn chưa nói với nàng chuyện hôm nay nàng sẽ ăn trưa cùng bố tôi. Bố cũng không biết Misaki sẽ tới. Nói đúng hơn là ông còn chẳng biết đến sự tồn tại của nàng. Tôi chưa gặp cơ hội nào để nói thì mọi sự đã xoay ra thế này. Phải giới thiệu làm sao bây giờ? Trên chuyến xe buýt về đây tôi đã nghĩ ngợi suốt.
“Đây là Shibata Misaki. À ừm, là cô gái mà con hẹn hò đã được hai tháng. Nhưng giờ thì chia tay rồi ạ. Lí do là tại con. Vì trái tim con dao động, nên hai bên quyết định chia tay.”
Đương nhiên tôi không thể nói như vậy được. Hơn nữa ở đây còn có Karin, thậm chí cả Natsume. Kì vọng được cách cư xử khéo léo trong tình huống này từ con người ấy… tức là bố tôi, còn khó hơn cả kì vọng đứa trẻ biết cư xử lịch sự trên bàn ăn. Tôi không muốn làm Misaki khó xử, thế nhưng tôi cũng chẳng thể nghĩ ra phép màu nào giúp mình vượt qua tình huống này một cách bình an vô sự.
“Hình như mọi người đều đến quán ăn rồi thì phải.”
“Ừ chắc vậy. Mình cũng đi thôi.”
“Dạ.”
Cứ thế, chúng tôi lại tiếp tục đi bộ, nhưng sao bước chân thấy nặng nề quá.
“Em,” vừa đi cạnh tôi Misaki vừa nói.
“Ừ sao?”
“Em cũng muốn trở thành một người tuyệt vời như chị Karin.”
Tôi lắc đầu quầy quậy, “Không được. Misaki mà giống Karin là không được đâu. Điểm cuốn hút của Misaki là ở chỗ, Misaki chính là Misaki chứ không phải ai khác.”
Đang nói dở bỗng bốn mắt chạm nhau, nhận ra vẻ ngạc nhiên của nàng, tôi vội ghìm những lời tiếp theo.
“Em giật cả mình.” Misaki cảm thán. “Anh Toyama mà cũng có lúc nói những lời đó.”
“Tức là sao?”
Ngạc nhiên quá đỗi, nàng cười khúc khích trước những lời kì quặc của tôi. “Bởi anh nói ra từ “điểm… cuốn hút” với một phụ nữ ở ngay trước mặt mình.”
À, hóa ra thế. Điều này thì tôi cũng nghe Karin nói bao lần rồi.
“Ừ, hình như anh có tật nói thẳng tuột những điều mình nghĩ.”
“Nhưng đây là lần đầu tiên em được nghe.”
“Có lẽ anh đã quen với việc ở cạnh Misaki. Khi còn ngại ngùng thì sẽ khó mà lộ thói quen thường ngày được phải không?”
“Chà, thế nào nhỉ?” Misaki lại cười khúc khích. Đung đưa chiếc túi đính hạt cườm đang cầm trên tay, nàng vừa cười vừa nhìn lên không trung. “Nhưng quả nhiên là em rất ngưỡng mộ chị Karin. Em mà cao và có phong cách như thế thì việc chọn trang phục cũng vui lắm chứ. Vả lại,” nàng ngước nhìn tôi. “Cả đời cứ phải nhìn lên thế này mệt lắm.”
“Ra là thế. Cũng đúng nhỉ.”
“Em chỉ cao hơn mét rưỡi một chút, cao thêm khoảng hai mươi xentimét nữa thì cuộc đời em sẽ thay đổi không chừng.”
“Ừ thì nhìn được xa hơn chắc cũng có cái lợi.”
“Anh Toyama từ hồi bé đã cao vậy sao?”
“Ừ. Cho đến hồi tiểu học thì anh lớn thứ nhì. Lên cấp hai thì anh cũng đứng trong năm người phải xếp cuối hàng. Nhưng đến đấy thì dừng lại, giờ thì cũng không cao lắm.”
“Như vậy cũng đủ để ghen tị rồi,” Misaki nhận xét và nhìn xa xăm.
Tôi nói, “Cậu Natsume đang làm ở cửa hàng anh còn cao hơn anh sáu, bảy xentimet ấy chứ. Ngày nào cũng bị cậu ấy nhìn xuống. Nếu trên đời này ai cũng như cậu ấy thì chắc anh mới phải suy nghĩ.”
Misaki lộ vẻ khác lạ trước lời lẽ của tôi.
“Sao thế?”
“Dạ?” Nhìn thẳng vào mắt tôi, nàng lắc đầu. “Dạ không, đâu có gì.”
“Không có gì?”
“Vâng, chẳng có gì hết.”
“Thế hả?”
Tôi hơi băn khoăn nhưng trí óc không đủ dung lượng để suy nghĩ thêm. Tôi quyết định quên đi và không lưu giữ lại trong đầu.
Chẳng mấy chốc, Forest đã hiện ra trước mắt. Cuối cùng chúng tôi cũng tới nơi. Lối đi từ cổng vào cửa hàng được bao quanh bởi các loại hoa rực rỡ sắc màu.
“Tuyệt quá!” Misaki bị đánh gục ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nàng bắt chéo hai tay trước ngực, như muốn nén tiếng tim đập thình thình. “Nhiều hoa hồng quá. Cả cúc dại và cúc vạn thọ. Rồi diên vĩ nữa này.”
“Em biết rõ nhỉ?”
Dù nghe tiếng tôi hỏi, nàng chỉ trả lời bằng tiếng “Dạ” bâng quơ. Nàng thích hoa lắm thì phải. Lại thêm một cái nhìn khác về nàng mà đến lần hẹn hò thứ năm tôi mới biết được.
“Cây sơn thù du này ra hoa rồi nè.” Nàng vừa đi vừa tươi tỉnh ngước nhìn lên hàng cây trong vườn. “Mùi thơm quá. Thơm đến mức làm em muốn hóa thành chú ong mật đánh giấc ngủ trưa trên cánh hoa.”
Nàng có vẻ hợp với hình ảnh đó. Trong khi Karin thì hợp với ong chúa hơn.
Đám cải xoong ven hồ đã nở những bông hoa trắng nhỏ. Nhận ra chúng, Misaki bèn nhìn sang tôi cười tủm tỉm. Phải, chính là những cây cải xoong.
Kéo chuông cửa, chúng tôi bước vào trong quán. Như thường lệ, Linus lại là người ra đón.
“Chào anh chị. Mọi người đã ở đây rồi ạ.”
“Cả Karin sao?”
“Không ạ, em chưa thấy chị Karin.” Đưa mắt nhìn Misaki, cậu cất tiếng chào. “Rất vui được gặp chị! Anh chị hãy tự nhiên thưởng thức nhé!”
Misaki cúi đầu chào, Linus vừa mỉm cười vừa chỉ tay vào phía trong cửa hàng.
“Mời anh chị ngồi vào bàn phía trong sân như thường lệ.”
Được Linus mời, tôi và Misaki đi hết cửa hàng, ra khoảnh sân ngợp nắng. Sóng gợn trên hồ lấp lánh ánh mặt trời. Tôi đi trước Misaki, dẫn nàng vào chỗ ngồi bên trong. Bố tôi và Natsume đã có mặt. Đúng như Linus nói, Karin vẫn chưa tới. Tôi sắp đến bàn rồi. Phải nói sao bây giờ?
Hai người quay ra nhìn khi nhận ra bóng dáng chúng tôi.