hận ra đèn tầng một vẫn còn sáng. Là bóng đèn phản xạ le lói bên quầy.
“Ồ, cậu sao thế?” Karin đang ngồi trên chiếc ghế đẩu bên quầy, mắt hướng về chiếc máy tính xách tay.
“À không, tớ thấy có tiếng động…”
“À, xin lỗi. Tớ đánh thức cậu mất rồi. Tớ đã cố gắng cẩn thận vậy mà…”
“Có gì đâu.” Tôi gãi gãi đầu hỏi cô, “Cậu không ngủ được?”
“Ừ, chắc là vậy.”
Trả lời với nét mặt thoáng chút bồn chồn, Karin rót trà thảo dược vào cốc.
“Cậu uống không?”
“Thôi.”
“Vậy hả?”
Vén tóc rồi đưa cốc trà lên miệng, trông Karin có hơi lo lắng hơn bình thường. Cô ăn mặc giống hệt tôi, áo phông và quần thể thao. Hình vẽ ở ngực áo là kí hiệu. Ba dấu chấm và ba dấu gạch ngang, tiếp đó lại là ba dấu chấm. Trung tâm các dấu chấm ở hai bên trái phải nằm đúng phẩn đỉnh của bộ ngực cô.
“Cái đó là gì vậy?” Tôi trỏ tay hỏi.
“Cái ở trong ấy hả? Hay cái bên ngoài?”
“Có lẽ,” tôi nói, “không phải cái bên trong.”
Cô lắc đầu tỏ vẻ thất vọng. “Toong toong toong, tu tu tu, toong toong toong.” Cô vừa nói vừa làm động tác như đang ấn phím bằng ngón tay trỏ.
“À, tín hiệu Morse phải không nhỉ?”
“Phải. SOS. Save our soul.”
“SOS vốn có ý nghĩa như vậy hả?”
“Chà, theo tớ hiểu là mãi sau này họ mới gán cho nó ý nghĩa đó.”
“Đó là tiếng lòng của Karin?” Tôi hỏi vu vơ.
“Nếu thế thì cậu sẽ cứu tớ hả?” Karin vừa nói vừa nhìn vào tôi với ánh mắt thách thức.
“Dĩ nhiên là thế,” tôi trả lời ngay tắp lự.
Trong một thoáng, gương mặt Karin trở nên ngạc nhiên, rồi ngay lập tức trở lại bình thường. Cô khẽ lắc đầu, “Cậu hứa đại như thế là không được đâu.”
“Hứa đại?”
Karin nghiêng đầu như muốn nói không-phải-sao, “Một người đàn ông bình thường sẽ không thể cứu rỗi tâm hồn của hai người phụ nữ.”
Ra thế, là chuyện đó hả, “Nhưng tớ là bạn thân của cậu mà.”
“Đúng vậy. Nhưng con người không thể mãi mãi tuổi mười bốn được đâu.”
“Nghĩa là?”
“Chà, tự cậu thử suy nghĩ đi,” cô bỏ mặc tôi. “Cho dù tớ có là con tàu Titanic đang bị chìm thì cậu cũng sẽ ở trên đại dương xa xôi không thể nào với tới được.”
“Kể cả ở gần như thế này?”
“Ừ, kể cả ở gần như thế này.” Cô nhìn tôi đang trầm tư suy nghĩ đoạn cười khúc khích. “Không có gì đâu. Cậu đừng để ý.”
“Cơ mà…”
“Thật mà. Nói đùa mà lúc nào cũng tưởng thật, cậu đúng là công tử khó đỡ.”
“Đừng quên là tớ lớn tuổi hơn cậu đấy.”
“Chỉ hơn có bốn mươi ba ngày. Mà sống đến ba mươi năm rồi thì cũng nằm trong sai số thôi.”
Hừ.
“Cậu không sao thật chứ?” Tôi hỏi.
“Ừ, không sao mà. Cậu đi ngủ sớm đi, công tử!” Cô nói kèm thêm rồi cười khúc khích.
Tôi im lìm chĩa ngón trỏ vào cô kiểu “Cậu nhớ đấy” đoạn cứ thế bước lên cầu thang.
Chúng tôi lấy lại được sự thoải mái trong chốc lát bằng màn kịch đùa giỡn.
Thế nhưng quay trở về phòng, tôi chẳng thể nào thoải mái được. Tôi lo lắng cho Karin.
Cô ấy không ngủ được. Sự thực về những chú lùn đóng giày có lẽ cũng chính là cô. Những viên thuốc Karin lén uống liệu có liên quan đến trạng thái mất ngủ này không?
Đột nhiên tôi nhớ ra câu chuyện đồn đại về Karin tôi nghe từ hồi nhỏ. Rằng Karin lúc nào cũng mơ màng trong lớp học. Có cậu bạn cùng lớp còn nói rằng nhìn thấy cô đi ra từ bệnh viện.
Karin có bí mật gì đó. Ôm một nỗi đau và cần sự trợ giúp.
Save our soul.
Có thể tôi là con tàu Carpathia[18] trên đại dương xa xôi theo lời Karin nói, nhưng cho dù vậy tôi không thể không lao tới. Nếu cô ấy phải ôm nỗi đau nào đó, tôi muốn cứu cô ấy thoát ra. Thế nhưng không còn ở tuổi mười bốn, chúng tôi không được phép hành động bộc phát theo thôi thúc của trái tim. Nghĩ đến đây tôi có cảm giác như đang bơi dưới đáy biển sâu trong tình trạng bị trói cả chân lẫn tay.
[18] Con tàu đầu tiên đến cứu hộ tàu Titanic sau thảm họa.