“Có một lần, cậu và Dung Dung ở trong phòng, kỳ thực mình cũng có mặt, chỉ là ở đằng sau tấm rèm che cạnh giường nên các cậu không thấy mình. Mình thấy cậu hỏi Dung Dung, có sợ Trang Tự bị mình cướp đi không?”
Nụ cười của cô ấy cứng lại trên mặt.
“Cậu còn nhớ rõ Dung Dung nói như thế nào không? Cậu không cảm thấy là Dung Dung mượn đá thử vàng ư? Gia đình có tiền có thế, diện mạo xinh đẹp, nếu như Trang Tự từ bỏ cái thang leo quyền quý này, có lẽ mình cũng sẽ tin tưởng anh ấy sau này sẽ không thay lòng đổi dạ.”
Trước khi mở hòm mail, trong đầu tôi hiện lên vô vàn suy đoán, nhưng lại không nghĩ tới, trong thư chính là luận văn.
(chị đúng là ngốc quá đi ^^)
Tôi mở vản bản word vừa down về, mấy chữ tiêu đề thật to được tô đậm chính là căn nguyên khiến tôi đau đầu mấy ngày nay: “Phân tích thế lực độc quyền lũng loạn nền kinh tế mạng.”
Điện thoại còn chưa tắt, Trang Tự nói: “Luận văn đấy là tôi viết lại, không giống với luận văn của tôi, cậu có thể trực tiếp dùng, sẽ không có vấn đề gì.”
Tôi hoàn toàn không biết nói gì nữa.
Tức giận và mừng rỡ hình như cũng không hợp lý lắm, mà tim mỗi lúc đập một nhanh khiến tôi càng khó chịu.
Anh ấy đợi không thấy tôi nói gì, liền qua loa một câu: “Vậy đi, tôi tắt máy, có chuyện gì cứ tìm tôi.”
Sau đó anh ấy tắt máy.
Tôi ngây ngốc một hồi mới nhớ ra phải xem luận văn. Trang Tự không hổ là sinh viên đệ nhất khoa Quốc Kim, luận văn rõ ràng rành mạch, luận cứ chặt chẽ, hoàn toàn không như luận văn tôi làm, vì muốn đủ lượng từ mà tôi viết đông viết tây, chẳng có tý logic nào.
Thế nhưng… Vì sao anh ấy phải viết cho tôi?
Trang Tự là người có chút cao ngạo. Nghe người ta nói năm ngoái có một đàn anh năm bốn thuê anh ấy viết giúp luận văn với giá năm nghìn, nhưng anh ấy không hề do dự mà cự tuyệt. Dung Dung cũng vẫn nói anh ấy lúc nào cũng cao ngạo không hề thay đổi. Nhưng hiện giờ anh ấy đã phá vỡ nguyên tắc mà giúp tôi viết luận văn, thậm chí còn nói tôi có thể trực tiếp sử dụng.
Tôi ghé vào màn hình máy vi tính, thì thào tự nói: “Lẽ nào, người vừa gọi điện thoại cho mình là người ngoài hành tinh…”
Được rồi, tôi thừa nhận! Kinh ngạc qua đi, xấu hổ qua đi, thì trong tim tôi lúc này lại đang trào lên một chút dư vị ngọt ngào. Dường như quan hệ giữa tôi và người ấy được kéo gần lại một chút, cùng nhau chung một cái bí mật mờ ám này.
Tôi rê chuột kéo xuống xem qua luận văn một lần. Vừa xem vừa nghĩ lộn xộn, đây là thay cho lời xin lỗi của anh ấy ư? Hay là…
Dưới ánh đèn điện bỗng dưng một suy nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Ngón tay đặt trên con chuột khựng lại, khoảnh khắc ấy dường như mọi huyệt đạo trên người đông cứng. Niềm vui nhỏ bé vừa xuất hiện đột ngột bị tiêu hủy sạch sẽ.
Hơn nữa, Trang Tự chẳng phải trước đây rất ghét tôi sao, tự nhiên lại viết giúp tôi luận văn.
Cho nên, chỉ có lý do này mới có thể giải thích hơp lý.
Tôi mờ mịt đóng hộp thư. Cũng may rung động lúc nãy không ai biết, tôi sẽ không bị ai chê cười.
Nằm thất thần trên giường một lúc, tôi cầm di động, suy nghĩ mấy lời thoại, rồi gọi tới số điện thoại vừa nãy, định lịch sự từ chối luận văn của anh ấy.
Người tiếp điện thoại là bạn cùng phòng với Trang Tự: “Bạn tìm Trang Tự à, chờ một chút.” .
Một lúc sau, người kia quay lại nói: “Bạn có việc gấp không? Nếu không thì tối gọi lại đi, Trang Tự đang ngủ, gọi hai lần không tỉnh.”
“Đang ngủ ư?” Giờ này là giờ cơm chiều mà.
“Đúng vậy.” Người kia trả lời: “Cậu ta mấy hôm nay không biết chuẩn bị tài liệu gì mà thức mấy đêm liền. À, hình như cậu ta tỉnh rồi, đợi chút.”
Thức mấy đêm liền? Tôi run người, vì luận văn này ư?
Từ lần trước gặp nhau ở phòng thầy hướng dẫn tới giờ cũng chỉ vài ngày, khoảng thời gian ngắn như vậy dùng để viết một bài luận văn cùng đề tài sao cho khác với bài của mình, cho dù là Trang Tự, có lẽ cũng không dễ dàng.