ng?”. Ngô Đình Đình như sực nhớ ra điều gì, cô vội vàng đưa tay ra sau túm chặt váy lại.
“Đẹp! Đình Đình nhà ta xinh nhất rồi!”. Bạch Phong cười nhìn cô túm váy.
“Đẹp hơn vợ anh không?”. Miệng Ngô Đình Đình thốt ra chữ “vợ” non nớt, nghe rất buồn cười.
“Ừ! Đẹp hơn chị ấy!”. Bạch Phong cúi xuống vẹo má cô nói.
“Thế em làm vợ anh được không?”. Ngô Đình Đình nói với vẻ rất ngây thơ và chân thành.
Bạch Phong liền bật cười, cuối cùng nhìn Ngô Đình Đình như sắp mếu và nói, “Được”.
“Em lớn nhanh lên! Lớn nhanh sẽ làm vợ anh!”.
“Vâng!”.
Đây là cuộc nói chuyện cuối cùng của bọn họ, với mơ ước tuyệt đẹp đó, Ngô Đình Đình không thể ngờ được rằng, cô và Bạch Phong lại chia tay nhau ở đây, không biết bao giờ mới được gặp lại.
Hơn hai giờ đêm, có hai chiếc xe cảnh sát chạy vào con ngõ, đèn xanh đỏ nhấp nháy, khiến nhà nào cũng thấp thỏm lo âu. Ngô Đình Đình nằm mơ màng trong lòng mẹ, ba cô và mấy chú bác khác cùng ra ngoài xem. Một lát sau, họ quay vào, mẹ cô bước đến, hỏi với giọng lo lắng: “Có chuyện gì vậy? Nhà ai xảy ra chuyện gì à?”.
“Nhà ông Bạch”.
“Cháu ông ấy làm vỡ đầu người ta! Cảnh sát đang bắt!”
“Ôi má ơi! Sao thằng Bạch Phong to gan thế nhỉ? Đã bắt được chưa?”.
“Chưa! Nó trốn đi lâu rồi, tối không thấy về nhà. Cái gia đình này lạ thật, anh đã bảo là đừng cho Đình Đình chơi với nó mà em cứ không nghe! Em coi đó! Bây giờ để mất cả mạng rồi đấy!”.
“Ai không nghe hả! Em nói nó nhưng nó có chịu nghe đâu! Đình Đình! Đình Đình… Ấy? Con bé chạy đâu rồi nhỉ!”.
Nghe thấy tên Bạch Phong, Ngô Đình Đình đã chạy ra ngoài từ lâu, cô đứng ở cổng và gặp Trần Tầm cũng vừa nghe tin chạy đến, hai đứa tròn mắt nhìn nhau, không ai nói với ai câu nào, một hồi lâu Ngô Đình Đình với run rẩy hỏi: “Cậu nghĩ chắc Bạch Phong không sao chứ?”.
“Không sao chứ?”. Câu nói của Trần Tầm không hề giống với câu trả lời.
“Không sao, chắc chắn không sao”. Ngô Đình Đình cố gắng khẳng định rất quả quyết.
“Cuối cùng hai đứa đã bị bố mẹ lôi về nhà, hồi đó chúng tưởng rằng ngủ một giấc, sáng mai dậy, mọi việc sẽ tốt trở lại, có thể hỏi trực tiếp Bạch Phong rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ đó trở đi chúng không còn được gặp cậu ta nữa.
Vụ án liên quan đến Bạch Phong rất đơn giản, đám đông đánh nhau sau khi uống rượu, nhiều người bị thương, một người thiệt mạng, nghi phạm ngoài Bạch Phong ra, còn hai người nữa đang bỏ trốn, đang bị truy nã. Người thiệt mạng là học sinh trường dạy nghề nọ, nghe nói là trong lúc hỗn loạn, Bạch Phong đã cầm chai bia đập vào sau gáy cậu ta, khiến đối phương chết ngay tại trận. Hầu hết những cậu dính líu đến vụ án đều bị đưa vào toi cải tạo, còn lại một số có tình tiết nhẹ, cũng bị nhà trường xử phạt.
Sự kiện Bạch Phong ồn ào đã kết thúc, ngoài việc sau khi cơm no rượu say, mọi người thỉnh thoảng nhắc đến vài câu, không ai còn nhớ gì đến cậu ta nữa. Chỉ có Ngô Đình Đình là người thay đổi theo cậu ta, sau đó cô và đám bạn của Bạch Phong đã chơi với nhau, cũng bắt đầu mặc quần áo bó sát người, trang điểm, nói bậy. Cô đã thu thập tất cả các đầu mối, đi tìm hiểu mọi chuyện đã từng xảy ra với Bạch Phong. Cô ngang ngạnh và khăng khăng cho rằng, một ngày nào đó Bạch Phong sẽ trở về. Kể cả không thể thực hiện lời hứa của mình, nhưng ít nhất đến khi nhớ lại, cả hai vẫn có thể nhìn nhau mỉm cười. Đây là suy nghĩ đã theo đuổi cô suốt thời thiếu nữ, kéo dài rất nhiều năm.
“Thế còn cậu thì sao? Có phải vẫn thích cậu ấy hay không?”. Phương Hồi lặng lẽ hỏi.
“Làm gì có! Không phải bây giờ đã có cậu rồi đó sao!”. Trần Tầm vuốt nhẹ tóc cô, thở dài nói: “Tớ không còn thích nữa. Tớ cảm thấy hai đứa đến với nhau, nhất thiết là phải đặt đối phương ở vị trí cao nhất trong trái tim mình, không ai có thể thay thế. Nhưng rõ ràng là tớ không thể thay thế được vị trí của Bạch Phong trong trái tim Đình Đình. Tớ không muốn bấm bụng cầu toàn, cậu ấy cũng không muốn hạ thấp yêu cầu của mình. Nếu đã như vậy thì tội gì phải đến với nhau?”.
“Vì điều này mà cậu bỏ cuộc ư? Cậu ích kỉ thật đấy… không thể hi sinh một chút được sao…”. Phương Hồi lắc đầu nói.
“Không phải thế… Hê hê, tóm lại tớ là người rất cực đoan, cậu đừng để tớ biết có chuyện gì có lỗi với tớ nhé!”. Trần Tầm liền cười nói.
“Nhưng tớ vẫn thấy thương cậu ấy. Tớ cảm thấy cậu ấy thực sự không đáng phải làm như vậy, vì cuộc đời của Bạch Phong mà thay đổi cả cuộc đời mình và sau khi thay đổi mình lại không thể gây ảnh hưởng gì cho Bạch Phong, sự chờ đợi này thật là vô nghĩa”.
“Có nhiều chuyện, đối với cậu là vô nghĩa, đối với người khác lại chưa chắc”. Phương Hồi nhẹ nhàng nói, qua giọng Trần Tầm, cô cảm nhận được rất nhiều điều không cam tâm, cảm giác này khiến cô rất không thoải mái.
“Thôi thôi! Không nói nữa! Đi thôi! Tớ đưa cậu về nhà… Ấy, sao cậu lại để vậy?”. Trần Tầm đứng dậy kéo Phương Hồi, màu cam bình thường rất ưa nhìn, giờ đã biến thành vết loang rất đáng sợ.
Phương Hồi liền cười buồn, kể cả tỏ ra không quá quan tâm, nhưng trên thực tế cũng vẫn luống cuống, không giấu nổi vẻ chua xót trong lòng. Trong trái tim Trần Tầm, cuối cùng vẫn có khoảng trống mà cô không thể xen vào.