, hắn mang thương tích né tránh đồng môn cũ đuổi giết, phải đi đường vòng vài lần mới thoát khỏi bọn họ, đến tìm nàng.
“Không! Chỉ cần ở bên cạnh huynh, muội không sợ gì cả.” Dựa sát vào hắn, nàng thỏa mãn than nhẹ, nhưng mà lại mơ hồ phát hiện hắn nói chuyện tựa hồ không vững vàng, có tinh thần như trước, lập tức mày liễu
khẽ nhíu. “Thương, huynh không sao chứ?”
“Không có việc gì!” Nhẹ vỗ về an ủi, Huyền Thương lần đầu tiên thấy may mắn vì hai mắt nàng bị mù, nhìn không thấy sắc mặt mình giờ phút này vì nội thương nghiêm trọng mà tái nhợt xám xịt.
Thật không có việc gì sao? Hắn trả lời quá nhanh, ngược lại làm người ta thấy nghi ngờ, trong lòng A Tô hơi bất an.
Thấy nàng tựa hồ còn muốn hỏi tiếp, Huyền Thương không dấu vết nói sang chuyện khác. “Con có khỏe không?” Tay nhẹ nhàng vuốt ve bụng còn bằng phẳng, hắn ân cần hỏi.
Quả nhiên lực chú ý lập tức bị dời đi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nhợt có sự dịu dàng hiền lành của người sắp làm mẹ. “Ừm, con tốt lắm.”
“Cơ thể có khoẻ không?” Ngay cả là sát thủ vô tình trên giang hồ người người sợ hãi, tâm lý sắp làm cha cũng giống như mọi nam nhân trên thiên hạ, lòng tràn đầy sợ hãi cùng bất an, chỉ sợ thê nhi có gì bất trắc.
A...... Nam tử lạnh lùng này trong mắt người khác vô tình vô tâm, gặp chuyện không nhíu mày một chút, trước nay cũng chỉ vì mình nàng mà khẩn trương, thử hỏi làm sao có thể không rơi vào trong sự dịu dàng độc sủng của hắn?
Trong lòng tràn đầy nhu tình, dịu vào lồng ngực dày rộng thu lấy sự ấm áp của hắn, A Tô nở nụ cười. “Con cùng muội đều tốt lắm, huynh đừng lo lắng.” Dừng một chút, lại cười nói. “Thương, huynh thích con trai hay con gái?”
Vỗ về bụng của nàng, đôi mắt trước giờ luôn lạnh lùng không khỏi có một chút nhu tình. “Con gái, giống nàng.”
“Phải không?” Thở dài, nàng có ý kiến bất đồng. “Muội thích con trai, giống như huynh, về sau làm ca ca tốt, có thể bảo vệ bọn đệ đệ, muội muội.”
Nghe vậy, bờ môi cương nghị hơi nhếch lên. “Con trai, con gái đều tốt, chỉ cần là con của chúng ta ta đều yêu.” Đứa nhỏ là nam hay là nữ, cũng không phải bọn họ thích thì có thể quyết định, chỉ cần có thể khỏe mạnh an khang, vậy hắn liền cảm thấy mỹ mãn.
“Ừm.” Khẽ cười, mệt mỏi lại đột kích, trên khuôn mặt thanh tú có vẻ buồn ngủ. Từ sau khi có thai, nàng trở nên dễ dàng mệt mỏi, cực thích ngủ.
“Nàng mệt rồi, ngủ đi!” Chu đáo thấy dáng vẻ mệt mỏi của thiên hạ trong lòng, Huyền Thương đang muốn đỡ nàng nằm xuống, một cỗ hơi thở trầm ngưng thình lình tiến tới làm cho trực giác sắc bén của hắn cảnh giác, lập tức không nói hai lời, hai tay lôi kéo, nhanh chóng đặt nàng lên lưng, động tác vừa nhanh vừa vội.
“Thương?” Khuôn mặt nhỏ nhắn nghi hoặc dán bên gáy hắn, A Tô bị hành động của hắn làm mơ hồ.
“Suỵt!” Thấp giọng ám chỉ nàng đừng lên tiếng, đôi mắt mới vừa rồi còn mềm mại của Huyền Thương, giờ phút này trở nên lạnh lùng cứng rắn.
Đuổi tới! Vốn tưởng rằng đã thoát khỏi Huyền Cực Môn đuổi giết, không nghĩ tới bọn họ nhanh như vậy liền đuổi tới!
Một tay quàng ra phía sau giữ chặt thân thể nàng, một tay lặng lẽ rút trường kiếm trong thắt lưng ra, mùi máu tươi nhàn nhạt trong nháy mắt vương vấn quanh thân hắn.
Mắt không thể nhìn thấy, các giác quan khác của A Tô càng thêm linh mẫn, lập tức cảm nhận được sát khí băng hàn cùng cơ bắp căng thẳng mà hắn dựng lên trong nháy mắt, đáy lòng hiểu được, tay nhỏ bé duỗi phía trước ra, vững vàng ôm cổ hắn, tận lực không để mình tạo thành gánh nặng quá nặng của hắn.
Nghiêng đầu nhìn cử chỉ của nàng, biết nàng đã phát hiện khác thường, trong lòng Huyền Thương cảm thấy vạn phần có lỗi, nhưng ngân quang lạnh lẽo lóe ra từ trường kiếm sắc nhọn trong tay càng dày đặc......
Năm trượng, bốn trượng, ba trượng...... Sát khí vô hình từ ngoài phòng dần dần tiến tới, đôi mắt lãnh lệ càng thêm lạnh giá...... Hai trượng, một trượng!
“Phanh!” Chợt nghe một tiếng ầm ầm nổ vang nổi lên, hắn tính đúng thời cơ gây rối, thân hình mạnh mẽ phá cửa bắn nhanh ra, tốc độ cực nhanh giống như sao xẹt, vừa lướt qua, ngân quang của kiếm tung bay, tiếng đao kiếm giao kích leng keng hỗn loạn xen lẫn máu văng tung tóe, không đến thời gian một chén trà nhỏ, mùi máu tươi nồng đậm đã nhanh chóng tràn ngập trong trấn nhỏ Giang Nam yên tĩnh an nhàn.
Gió đêm vù vù không ngừng xẹt nhanh qua bên tai, mùi máu tươi nồng đặc nhuộm đầy quần áo trận trận xông vào mũi, khiến A Tô nhất thời muốn nôn.
Cấp tốc chạy dưới trời đêm, bất ngờ nghe thấy thiên hạ trên lưng không khoẻ nôn khan, Huyền Thương chân không nghỉ, nhưng miệng lại lo lắng hỏi thăm. “A Tô, nàng không thoải mái sao?”
“Không! Muội...... Muội không sao......” Bụm miệng lại một trận nôn khan liên tục, nàng vẫn lắc đầu phủ nhận, không muốn trong lúc nguy cấp khiến hắn càng lo lắng hơn.
“Mau, đi mau...... Còn có truy binh ở phía sau......” Tuy rằng nhìn không thấy, nhưng theo như tiếng đao kiếm kịch liệt giao kích vừa rồi cùng máu tươi ấm áp thỉnh thoảng phun lên mặt, trên người, cũng có thể biết cuộc đấu mãnh liệt tới mức nào.
Huyền Thương mất sức chín trâu hai hổ mới che chở nàng đột phá vòng vây, nhưng mà đám sát thủ kia vận đuổi theo không rời, nếu muốn thoát khỏi bọn họ, hiện tại tuyệt không thể dừng chân, trì hoãn thời gian, truy binh phía sau sẽ đuổi kịp.
Nghe nàng nôn khan không thôi lại cãi chày cãi cối không có việc gì, Huyền Thương ngực không khỏi căng thẳng, đáy lòng biết không thể dừng lại để nàng nghỉ ngơi, nhưng mà...... Chết tiệt! Nàng thực sự rất không thoải mái a!
“A Tô, nàng cố chịu trước.” Cảm xúc đau lòng cùng lo lắng đan xen trong lòng, hắn lên tiếng an ủi, vận khởi công lực toàn thân chạy nhanh hơn, nhún người lên xuống vài lần, rất nhanh liền đi vào một con kênh dọc ngang, lau trúc dày đặc, bèo đầy mặt nước.
Ánh mắt quét qua một chiếc thuyền con không biết của hộ ngư dân nào để bên bờ, Huyền Thương quyết định thật nhanh, cõng người nhanh chóng nhảy lên thuyền gỗ, mới đưa nàng mờ mịt luống cuống ngồi trên thuyền, lợi kiếm lập tức vung lên chặt đứt dây thừng, một tay kia cầm gậy trúc của thuyền con vận kình khẽ chống xuống đáy nước, chỉ thấy thuyền con dưới sự điều khiển của hắn nhanh chóng chui vào đám lau trúc dày đặc, thủy đạo nhiều như sao, đan xen ngang dọc trong đầm nước Giang Nam, thoáng cái đã bị lau trúc rậm rạp che giấu tung tích.
Nơi này, cho dù là lão ngư dân đối với vùng thủy đạo phức tạp đan xen như bàn cờ này rõ như lòng bàn tay, muốn trong khoảng thời gian ngắn tìm được người cũng khó như lên trời.
Từ cảm giác lung lay bất ổn dưới người, A Tô biết mình đang trên thuyền nhỏ, phấn môi hé ra mới định gọi người, hơi thở nam tính quen thuộc vây quanh nàng, lập tức bị đè nằm trên thuyền.
“Suỵt!” Lấy tay nhẹ để trên phấn môi ý bảo đừng mở miệng, Huyền Thương theo sát phía sau nằm xuống, hơn phân nửa cơ thể che trên người nàng bảo vệ kỹ càng, để mặc con thuyền phiêu đãng ẩn khuất trong đám lau trúc, đồng thời ngưng thần nghiêng tai lắng nghe gió thổi cỏ lay bên bờ.
Quả nhiên, mới thoáng cái, vài tiếng chân khẽ khàng đã đuổi tới bên bờ, quanh quẩn tìm kiếm hồi lâu không có kết quả, mới bỏ qua rời đi.
Nghe tiếng bước chân của mấy người bị hắn giết còn sót lại đã đi xa, chung quanh không có tiếng động, Huyền Thương cẩn thận nghe ngóng hồi lâu, thẳng đến khi xác định đối phương sẽ không trở lại nữa, lúc này hắn mới xoay người ngồi dậy, trong lòng buông lỏng, nội thương nghiêm trọng chưa lành hơn nữa mới vừa rồi lại vận khí kịch liệt triền đấu, lúc này khí huyết trong ngực cuồn cuộn tán loạn rốt cuộc cũng ức chế không được, một ngụm máu tươi phun ra, nháy mắt nhiễm đỏ vạt áo trước ngực nàng.
“Thương!” Cảm giác hắn đang hộc máu, A Tô hốt hoảng đứng dậy kêu sợ hãi, mắt to vô thần đẫm lệ, hai tay sờ soạng xoa mặt hắn. “Huynh bị thương?”
“Không có việc gì! Nàng đừng lo lắng.” Ngay cả tiếng nói cũng yếu ớt, rõ ràng bị thương nặng khí hư, hắn vẫn muốn trấn an nàng.
Nghe tiếng, hồi tưởng lại lúc trước ở trong phòng, hắn nói chuyện đã có vẻ khác thường, hỏi hắn cũng nói không có việc gì, A Tô nhất thời hiểu được mọi chuyện, lập tức vẻ mặt vừa cáu vừa giận, nhưng mà phần nhiều là thương tiếc cùng không đành, cuối cùng chỉ có thể trừng to đôi mắt vô thần thương tâm thở dài.
“Trước khi huynh tìm đến muội, đã bị nội thương?” Tuy là câu hỏi, nhưng giọng điệu là khẳng định.
“......” Bị vạch trần, hắn đành phải im lặng không nói.
“Huynh đáng ghét!” Hai mắt đỏ lên, từng giọt lệ to như trân châu bị cắt đứt rơi thẳng xuống. “Khinh muội mắt mù nhìn không thấy, cho nên dễ lừa sao?”
“Không phải!” Ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn giận dữ, tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt, Huyền Thương thở dài đem nàng ôm vào lòng. “Ta là sợ nàng lo lắng.”
“Huynh không nói rõ cho muội biết, mới làm cho muội lo lắng!” Buồn bực đấm nhẹ vào ngực hắn, A Tô biết hắn muốn bảo vệ nàng, không muốn nàng lo lắng, trong lòng tuy rằng khổ sở lại đau lòng, nhưng mà trong đầu đã bắt đầu tìm kiếm phương pháp trị liệu nội thương trước kia đã từng học thuộc, sau đó không lâu, nàng rốt cục cũng ngừng khóc. “Tìm khách điếm nghỉ ngơi đi! Đợi lát nữa muội đem đoạn khẩu quyết trị nội thương rất hiệu quả đọc cho huynh nghe, huynh chiếu theo khẩu quyết hành công, tin tưởng nội thương rất nhanh có thể khỏi hẳn.”
“Lại là Tiết gia gia dạy nàng học thuộc?” Khóe miệng khẽ cong lên một chút, Huyền Thương lạnh nhạt khẽ hỏi, đối với vị lão gia gia thần bí đã qua đời kia thật sự bội phục.
Trên người Tiết gia gia tựa hồ luôn có một đống bảo bối kỳ kỳ quái quái nếu lấy ra tuyệt đối sẽ làm phần đông người trong giang hồ lâm vào điên cuồng, nhưng lão nhân gia nếu không phải đem linh đan diệu dược cho hắn uống, thì lại đem một ít võ học bí tịch cho A Tô không hiểu võ công học thuộc.
“Phải.” Nhẹ giọng đáp lại, cánh tay tinh tế gắt gao vây quanh hắn, A Tô lặng lẽ than nhẹ. “Lần tới nếu bị thương đừng giấu muội.”
Nghe vậy, Huyền Thương mỉm cười không nói, không đáp ứng cũng không cự tuyệt, từ trong lòng lấy ra một chiếc khăn vải sạch sẽ nhúng nước sông cho ướt, cẩn thận lau vết máu mới vừa rồi đánh nhau bắn tung tóe lên mặt nàng, có chút lo lắng hỏi: “Còn khó chịu không?”
“Có thể là bởi vì có thai, nghe thấy mùi máu tươi mới muốn buồn nôn, không việc gì!” Lắc đầu, nàng có chút cảm động lại có chút buồn bực.
“Thương thế của huynh có vẻ nghiêm trọng.” Nam nhân này vì sao không thể quan tâm bản thân nhiều một chút? Nếu hắn có thể đem một phần mười sự quan tâm dành cho nàng để quan tâm bản thân mình, nàng sẽ rất cao hứng.
“Ta chịu đựng được.” Nói tới mình, hắn trở lại như trước lạnh nhạt từ chối cho ý kiến.
Buồn bực đến không nói gì, thật lâu sau, nàng rốt cục mở miệng, “Về sau muội sẽ nói với con, nói phụ thân chúng là nam nhân ngoan cố vô cùng!”