òi hỏi những chuyện lãng mạn, phong hoa tuyết nguyệt gì đó. Nhưng ít nhất, những lúc cô cần có anh ở bên thì anh cũng phải có mặt chứ?
Lòng nhẫn nại dần dần biến mất, cuối cùng Mỹ Mãn đành bỏ cuộc, vứt chiếc di động sang một bên, nằm bẹp lên giường, đôi mắt nhìn vu vơ vào khoảng không, cố tỏ vẻ đang chờ đợi cơn buồn ngủ ập tới kéo đi mọi cảm xúc đau buồn lúc này. Cô thầm nghĩ, có lẽ ngủ đi sẽ tốt hơn, như vậy sẽ chẳng phải phiền não điều gì hết. Chỉ cần đợi đến ngày mai, khi vừa mở mắt ra là lại gặp được anh rồi. Có lẽ anh đã bị các lãnh đạo cấp trên kéo đi ăn mừng chiến thắng, nói cho cùng thì “người trong giang hồ” có những chuyện không thể chối từ được. Cho nên cô buộc lòng phải thông cảm, sau đó giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra, khuôn mặt vẫn tươi cười chúc mừng thành công của anh…
Chỉ có điều nhiều khi người trong cuộc đã cam chịu nuốt giận, chấp nhận làm kẻ ngốc, muốn chuyện lớn hoá chuyện nhỏ, chuyện nhỏ biến thành không có gì, mà cũng chẳng được toại nguyện.
Ngay vào lúc mí mắt của Mỹ Mãn đang trĩu nặng dần, gần như sắp chìm sâu vào giấc ngủ thì đột nhiên di động vang lên. Tay cô đưa ra chậm rãi, bất lực lôi chiếc di động ra xem kĩ. Một tin nhắn hình.
Sau một hồi đọc tin, cô bắt gặp một tấm hình…
Đó là một đôi nam nữ đang ôm hôn thắm thiết, cuồng nhiệt, nhìn giống như một đôi tình nhân đang rất yêu thương quấn quýt nhau. Đương nhiên nhân vật nam, nữ chính không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ và Mạc Tường.
Cô có thể nhận ra được bộ quần áo trên người anh, đó là trang phục mặc đi dự lễ trao giải tối nay. Người đàn ông đã hẹn trước với cô tối nay sẽ đi ăn mừng rồi sẽ cầu hôn, kết quả giờ này đang ôm hôn người phụ nữ khác! Đã vậy cô còn giống như một con ngốc ngồi lì trong khách sạn chờ đợi, trong khi anh đang vui chơi thoả thích ngoài kia.
Mỹ Mãn vẫn cố thuyết phục bản thân có lẽ đây chỉ là hiểu lầm, hoặc do người nào đó ác ý tạo dựng nên mà thôi.
Thế nhưng lúc này từ ngoài cửa truyền vào tiếng tít tít khi quẹt thẻ mở cửa, cô liền ngẩng đầu lên, ngước ra phía cửa chính xem liệu có phải Giả Thiên Hạ đã quay về không.
Mỹ Mãn cố cười, thậm chí còn định ôm anh vào lòng, chúc mừng anh khải hoàn trở về như không có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên, sau một hồi lâu, cánh cửa mới được bật ra và truyền vào lời nói oán trách của phụ nữ. Cảnh tượng tiếp theo ập đến quá nhanh khiến cô trở tay không kịp, đến mức cô cũng chẳng kịp thu lại nụ cười, chỉ đành giương mắt mỉm cười nhìn mọi chuyện diễn ra.
“Chị Mỹ Mãn, tại sao chị lại có mặt ở đây?”. Người bước vào cửa tranh mất cơ hội bày tỏ sự ngạc nhiên của cô.
Mạc Tường, ả phụ nữ đáng ghét ấy xuất hiện trước mặt cô với khí thế như thể mình là người phụ nữ danh chính ngôn thuận của Giả Thiên Hạ không bằng!
Những lúc thế này có nên bình thản mà nói với cô ta một câu: “Này, cô đang cướp mất câu nói đáng ra là của tôi đấy” hay không? Chỉ đáng tiếc, Đinh Mỹ Mãn không phải bất cứ lúc nào cũng có thể ra vẻ nanh nọc, đáo để được, nên chỉ đành ngây ngô đứng nhìn mà thôi. Ánh mắt cô đang tập trung vào Giả Thiên Hạ đã say đến mức bất tỉnh nhân sự, dựa hoàn toàn vào người của Mạc Tường. Đây thực sự là người đàn ông mà cô hết lần này đến lần khác muốn được sống tới “đầu bạc răng long” sao?
Bây giờ bọn họ đang diễn vở gì đây? Nếu như anh muốn nhắc nhở cô rằng, trước kia hai người li hôn không chỉ đơn giản vì tính cách không hợp, có nhiều hiểu lầm, mà thực sự là có sự xuất hiện của người thứ ba thì được thôi, cô nhớ rõ rồi, cho nên sẽ không cao hứng đòi chơi trò “chuyện tình ba người” với anh nữa đâu.
“Anh ấy đạt giải thưởng lớn, nên mọi người lôi đi ăn mừng, chuốc rượu đến say mèm rồi. Anh ấy cứ đòi em phải đưa về, chị đừng có hiểu lầm. Nếu như anh ấy nói sớm là chị cũng ở đây thì em đã bảo người khác đưa anh ấy về rồi”. Nhìn vào cách ăn mặc của Mỹ Mãn, Mạc Tường cũng đoán ít nhiều được tình hình. Vợ cũ xuất hiện trong phòng khách sạn của anh, mặc áo sơ mi của anh, chỉ như vậy thôi đã đủ chứng minh quan hệ của hai người họ đã tiến triển tới mức nào rồi. Mạc Tường dừng lại chốc lát để suy tính, cố gắng nói năng thật cẩn thận để có thể đứng vào vị trí tiến thủ gì cũng đều thuận lợi hết.
Có điều cho dù vẻ mặt có tỏ ra vô tội, giọng nói cũng lanh lợi, biết điều thì Mạc Tường vẫn chẳng thể che giấu được dã tâm lộ rõ trong ánh mắt. Khi nhìn thấy Mỹ Mãn, đôi mắt Mạc Tường có chút khinh khỉnh. Phụ nữ muốn trang điểm, ăn vận thật đẹp trước mặt người đàn ông mình yêu, đó là chuyện quá đỗi bình thường. Thế nhưng, nếu không có khả năng thì tốt nhất đừng có học chiêu gợi cảm lôi cuốn người khác kiểu này làm gì. Đừng để cho bản thân giống như Đinh Mỹ Mãn, khiến cho người không ra người, quỷ không ra quỷ, đến kẻ viền mắt cũng bị chệch lên đến tận mí. Một đối thủ kém cỏi tới mức này, nói chân thành ra chẳng có chút uy hiếp nào hết.
Sau khi nói xong, Mạc Tường mãn nguyện nhìn Mỹ Mãn vẫn đang im lặng, đôi mắt mơ màng, mím chặt môi không nói gì đúng như những gì đã dự tính trước đó.
Trận giao chiến này có lẽ nên kết thúc thôi! Nhưng kiểu gì cũng phải có người lên tiếng tuyên bố ngừng chiến trước, thế nên Mạc Tường mỉm cười nói: “Chị Mỹ Mãn, có phải chị xem lễ trao giải trên ti vi nên mới trực tiếp tới đây để chúc mừng không? Tại sao chị không gọi điện thông báo cho bọn em trước? Nếu biết là chị sẽ tới thì em đã ngăn cản không để anh ấy uống nhiều như thế… Chà, bây giờ say đến mức này, sợ rằng cũng chẳng có cách nào tiếp chị được, chị…”.
Những lời nói đuổi khéo đã ở bên miệng rồi nhưng Mạc Tường không ngu ngốc tới mức tỏ ra đanh đá, ghê gớm trước mặt tình địch. Như vậy chẳng khác nào làm xấu mình trước địch thủ, nói đến thế là quá đủ, cô tin rằng Đinh Mỹ Mãn có thể hiểu ý sâu xa trong đó.
Mỹ Mãn đương nhiên cũng không phụ lòng mong đợi của Mạc Tường với từng lời từng chữ đều như đang tuyên bố dõng dạc quyền sở hữu thuộc về ai, vô cùng rõ ràng. Bàng hoàng nhìn sang khuôn mặt đạt đủ tiêu chuẩn của “thiếp bé”, cuối cùng cũng định thần lại được, cô chậm rãi đứng lên, khoan thai tiến lại gần phía hai người, mượn lợi thế về chiều cao để bản thân có khí thế ngút trời.
Cô có thể thua người đàn ông này, nhưng quyết không thể để thua Mạc Tường được.
“Anh say rồi sao?”. Sau một hồi nhìn ngắm kĩ càng, Mỹ Mãn đưa tay vuốt gọn tóc mái đang loà xoà trước trán của Thiên Hạ rồi nói tiếp: “Cô vất vả quá, đã muộn thế này rồi mà vẫn còn phải đích thân đưa anh ấy về nhà. Đợi đến mai khi nào anh ấy tỉnh, tôi sẽ bảo anh ấy qua cảm tạ cô hậu hĩnh”.
“Hả?”. Phản ứng này khiến cho Mạc Tường quá bất ngờ.
Với tính cách từ trước đến nay của Đinh Mỹ Mãn, chẳng phải tiếp theo sẽ làm một trận long trời lở đất hay sao, sau cùng sẽ tức giận đùng đùng xách va li hành lí rời khỏi đây?
“Cô giúp tôi đỡ anh ấy vào giường đi!”.
Sau khi nghe hết câu của Mỹ Mãn, ánh mắt của Mạc Tường lộ rõ vẻ kinh ngạc, nhìn Đinh Mỹ Mãn cao ngạo ra lệnh, sau đó quay người đi vào buồng tắm rửa mặt mà chẳng hề có chút ý định nào giúp sức cùng cô đưa Thiên Hạ vào giường. Tất nhiên Mỹ Mãn lại càng không có ý định rời khỏi nơi đây. Tiểu Tường mím chặt môi, tức giận chẳng biết trút ra đâu, không lẽ lại tỏ ra hiền đức trước người đàn ông đã say tới mức chẳng tự đi được hay sao?
Thế nhưng, nghĩ đến những lời mình vừa nói trước đó, Mạc Tường không thể buông tay bỏ đi ngay lúc này được.
Cô chỉ còn cách cắn răng chịu đựng mà dìu Giả Thiên Hạ vào giường, chỉ có vài bước ngắn ngủi thật lòng cũng chẳng gây khó khăn quá nhiều với cô vì cô cũng đã dìu anh cả đoạn đường dài. Song điều thực sự khiến Mạc Tường khó lòng cất bước lúc này chính là tâm trạng của cô.
Trước khi đưa anh trở về khách sạn, Mạc Tường không nghĩ là sẽ gặp Đinh Mỹ Mãn ở đây. Điều duy nhất cô suy tính là nhân cơ hội anh say bí tỉ, sẽ làm nên chuyện nhỡ nhàng, “gạo đã thổi thành cơm”, đến ngày tiếp theo sẽ khăng khăng rằng bản thân cô cũng say, sau đó làm loạn lên cũng không có gì là không thể hiểu nổi. Vì lẽ đó cô đã cố ý hẹn gặp phóng viên, rồi cố ý chụp tấm ảnh ôm hôn thắm thiết trong tiệc mừng công để gửi cho Mỹ Mãn. Cô còn dự định ngày mai sau khi ra khỏi khách sạn sẽ làm ra một vụ bị chụp trộm, sau cùng tất cả mọi chuyện dồn lại sẽ ép Giả Thiên Hạ phải cho cô một danh phận đường hoàng. Bác Giả vốn dĩ chẳng ưa gì Đinh Mỹ Mãn cũng sẽ giúp đỡ, ủng hộ cô ít nhiều. Kế hoạch đó tưởng chừng như hoàn mỹ đến không còn kẽ hở, đến mức cô chẳng hề nghĩ tới việc ngộ nhỡ có việc gì đột xuất xảy ra thì sẽ phải ứng biến thế nào. Không ngờ lúc này, cô lại phải chịu rơi vào cảnh không khác gì người hầu kẻ hạ mặc cho người ta sai bảo.
Khó khăn chật vật mãi mới lôi được Giả Thiên Hạ vào giường, Mạc Tường ngồi bên cạnh giường nghỉ ngơi lấy lại sức, tiện thể cũng cởi quần áo giúp anh, cố làm những hành động chỉ có ở những đôi tình nhân đang thuở mặn nồng, dù gì đi nữa coi như cũng “gỡ được một bàn”. Tay thì bận rộn mà miệng Mạc Tường vẫn không ngớt cười nói: “Mỗi lần Thiên Hạ uống say đều như vậy hết, rất khó hầu hạ, toàn thích nói năng linh tinh, nào thề non hẹn biển, hứa hươu hứa vượn, nói nào là yêu em, nào là sẽ cưới làm vợ, bắt ép em phải gọi anh ấy là ông xã… Ấy, em đúng là đãng trí quá! Chị là vợ cũ của anh ấy, chắc chắn biết rõ những việc này rồi. Chà, em cũng biết là những lời nói bên gối của đàn ông không thể nào coi là thật được. Chị Mỹ Mãn, chị cũng vậy nhé, đừng có quá ngây thơ, người ta nói cái gì cũng tin, cần phải giữ gìn cho mình một chút”.
Đứng cạnh bồn rửa tay, Mỹ Mãn bỗng cứng đờ người, cho dù đã cố gắng không ra ngoài nhìn cảnh tượng ấy nhưng chẳng thể nào ngăn những lời nói chói tai đó được. Giữa hai người họ chắc chắn đã từng có cái gì đó với nhau, nếu không tại sao Mạc Tường biết được khi trên giường anh thích nói những gì? Đã thế còn nói lại không khác nữa chứ!
Phía buồng tắm vẫn im lặng như tờ khiến Mạc Tường không nén nổi nụ cười đắc ý, đã quá rõ ràng, Đinh Mỹ Mãn là một người phụ nữ đơn giản, cô không hề biết rằng bất luận là người đàn ông nào đi chăng nữa thì cũng đều có những hành động tương tự mà thôi!
“Có điều chị dự định kết hôn lại với anh ấy sao? Chúc mừng chị nhé, nếu không em cũng thấy vô cùng day dứt. Thực ra thì tính cách của Giả Thiên Hạ cũng chỉ có mình chị chịu được, chứ em thì không thể nào. Là người tình thì còn được, chứ em không thể chấp nhận được việc chồng mình có quan hệ với người phụ nữ khác bên ngoài. Ai mà biết khi nào họ sẽ phát sinh tình cảm thực sự chứ? Đến lúc đó không phải em sẽ trở thành người vợ bị ruồng bỏ ư?”.
“Cô cũng ở trong khách sạn này sao?”. Không thể chịu đựng được những lời diễu võ giương oai đó nữa, Mỹ Mãn lau mặt rồi bước ra khỏi buồng tắm, lạnh lùng hỏi người tình địch.
“À, không ạ. Phòng khách sạn này hết rồi, nên ban tổ chức đã đặt phòng cho em ở một khách sạn khác.”
“Vậy thế này đi, cô ngồi đây thêm lát nữa. Đêm hôm thế này con gái một mình về khách sạn không an toàn, ít nhiều gì cô cũng là người của công chúng, để tôi gọi điện cho trợ lí của Thiên Hạ, bảo cậu ấy đưa cô về”. Mỹ Mãn đưa mắt liếc nhìn người phụ nữ đang ngồi bên giường cạnh chồng mình,