óc rối bời của cô. Sự dịu dàng quen thuộc khiến nước mắt của Hà Tô Tô tuôn rơi tí tách, cô nhào vào lòng Triển Kỳ, rồi bật khóc lớn tiếng.
…
Hôm đó vừa kết thúc phi hành, trên đường trở về xe không vụ, Triển Kỳ đã chặn Hướng Bắc Ninh lại. Không biết hai người đã nói gì, Triển Kỳ lại có dấu hiệu kích động, Lục Tự vội vàng nhảy xuống khỏi xe, bước đến kéo hai người ra.
“Trung đội Triển, cậu kiềm chế chút đi, còn muốn xử phạt ai nữa?”
Đôi môi mỏng của Triển Kỳ nhếch lên, anh ta trừng mắt, vẻ mặt không chút sợ hãi nhìn Hướng Bắc Ninh: “Cậu có gan làm nhưng không có gan chịu trách nhiệm, có đáng mặt đàn ông nữa không?”
Hàng mày rậm của Lục Tự khẽ cau lại nhìn về phía Hướng Bắc Ninh. Hướng Bắc Ninh chỉ nở nụ cười hờ hững: “Cho dù tôi không chịu trách nhiệm thì đó cũng là chuyện giữa tôi và cô ấy, liên quan gì đến trung đội Triển.”
“Tiểu Tô thực sự đã nhìn lầm người!” Triển Kỳ nghiến răng nghiến lợi nói.
“Không bằng nên nói, các người đã chọn sai người để lừa gạt, sự nghiêm túc của Hà Tô Tô có thể sánh ngang với anh, thậm chí cô còn bỏ ra nhiều hơn cả anh…”
Triển Kỳ hiểu được ý mà cậu ấy muốn ám chỉ trong lời vừa nói, hai tròng mắt của anh ta quay cuồn vì tức giận: “Cậu không cưới đúng không, được, tôi cưới.”
Anh ta hất tay Lục Tự ra, xoay lưng định lên xe, lại nghe Hướng Bắc Ninh chậm rãi mở miệng: “Hy vọng là cô ấy sẽ chịu gả cho anh.”
Vẻ mặt của Triển Kỳ trở nên vô cùng khó coi, anh ta tức giận phẩy tay áo bỏ đi.
Lục Tự suy nghĩ một lúc, rốt cuộc cũng hiểu ra sự việc, anh ta vô cùng kinh ngạc: “Cậu với Tiểu Tô không phải đã tạo ra một “sinh mạng” đó chứ? Việc này không thể đùa giỡn được đâu.”
Trên mặt Hướng Bắc Ninh vẫn giữ nụ cười thờ ơ như trước: “Tôi hiểu rõ, yên tâm đi, Lục đại đội trưởng.”
Việc này cũng không gây ồn ào lâu, kéo dài được ba tháng, cuối cùng Hà Tô Tô không chịu nổi, chủ động xuất hiện trước cửa phòng Hướng Bắc Ninh. Hướng Bắc Ninh đứng dựa vào cửa phòng, ánh mắt cậu ấy vẫn thờ ơ, không nóng cũng không lạnh. Các ngón tay của Hà Tô Tô đan vào nhau, cô cố lấy dũng khí ngẩng đầu lên nói: “Rất xin lỗi, Ninh Ninh.”
“Không có việc gì.” Hướng Bắc Ninh nhún nhún vai.
“Ừ… Đã làm phiền anh rồi.” Cậu ấy không nói gì cả, Hà Tô Tô cũng không thể nói thêm gì, cô đành rời khỏi phòng.
Đi được mấy bước, cô không nhịn được quay đầu lại, Hướng Bắc Ninh vẫn giữ nguyên tư thế ung dung đứng dựa vào cửa như vừa rồi nhìn cô. Hà Tô Tô cắn răng, chạy ngược trở về: “Em và Triển Kỳ không có quan hệ gì cả.”
Hà Tô Tô lắc đầu, sau đó im lặng chờ cậu ấy tuyên án.
Đúng ba phút sau, thanh âm của Hướng Bắc Ninh mới vang lên trên đỉnh đầu cô.
“Bố em thích gì?”
“Hả?” Vẻ mặt cô ngơ ngác.
“Tết năm sau, anh đến nhà em cầu hôn.”
“Hả?”
“Không muốn gả cho anh hả?”
Hà Tô Tô vô thức lắc đầu, lại gật đầu, lại lắc đầu, bỗng nhiên bật khóc: “Muốn, chỉ sợ anh không muốn em.”
Hướng Bắc Ninh kéo cô ôm vào lòng: “Xin lỗi.”
“Người nên nói xin lỗi phải là em mới đúng, Ninh Ninh, em không bao giờ lừa dối anh nữa.” Cô ôm cậu ấy khóc, cậu ấy là thế giới của cô, là toàn bộ của cô.
Nhưng mãi cho đến khi kết hôn cô vẫn không thể hiểu được vì sao Hướng Bắc Ninh lại nói xin lỗi cô.
Hôn lễ của hai người được tổ chức sau hôn lễ của Phong ́n và Lôi Vận Trình, lúc đó Hà Tô Tô mới biết được gia đình của Hướng Bắc Ninh nổi tiếng nhất nơi đó, cho đến bây giờ, Hướng Bắc Ninh cũng chưa từng đề cập điều này với cô.
Trong ngày kết hôn, Hướng Bắc Ninh đã khiến cô trở nên vô cùng nổi trội, ông bà Hướng cũng đối xử với cô rất tốt, ngay cả bản thân cô còn thấy ghen tị với chính mình. Một năm sau khi kết hôn, Hà Tô Tô sinh ra một đứa bé, đặt tên là Hướng Diên.
Cô được Hướng Bắc Ninh chăm sóc rất tốt, cho đến lúc này trên mặt cô vẫn hiện rõ hai chữ hạnh phúc.
Trong một lần nào đó, Triển Kỳ và Hướng Bắc Ninh uống rượu cùng nhau, uống hơi nhiều nên hai mắt Triển Kỳ ửng đỏ: “Cậu có biết không, Tiểu Tô yêu cậu nhiều lắm đấy.”
Hướng Bắc Ninh cười: “Đó là mẹ của con tôi, đương nhiên tôi hiểu rõ.”
Triển Kỳ cũng cười, nhưng chỉ lắc đầu, không nói thêm gì cả.
Vào một ngày nào đó rất nhiều năm sau, Hà Tô Tô đi đón con trai tan học vẫn chưa về nhà, Hướng Bắc Ninh ở nhà một mình, rảnh rỗi không có việc gì làm nên quét dọn thư phòng.
Quyển sách ố vàng rách lề kia vốn được đặt trên cùng trong một góc khuất nhất, Hướng Bắc Ninh cố tình không chạm vào nó như thường lệ. Chờ cho đến khi quét dọn xong hết, trong lúc vô ý cậu ấy thấy một thứ có màu vàng nhạt.
Trong lòng Hướng Bắc Ninh đấu tranh một lúc, sau đó cậu ấy đưa tay rút ra, đó là quyển sách cậu ấy đã dùng khi còn ở Học viện Phi hành, các tài liệu giảng dạy khác trước đây không biết đã đi đâu, chỉ còn lại quyển này là được cậu ấy lưu giữ, trong đó có ba trang in ấn bị lỗi, toàn bộ trang đều bị bỏ trống.
Cậu ấy thông thạo lật đến trang chín mươi tư, trên trang giấy trống kia tràn ngập tên của một người, và tất cả đều là do cậu ấy viết: Lôi Vận Trình, Lôi Vận Trình, Lôi Vận Trình… Còn trang chín mươi năm, lại tràn ngập tên của cậu ấy.
Khi lật đến trang chín mươi sáu, Hướng Bắc Ninh ngây ngẩn cả người, cậu ấy giữ tư thế đó rất lâu rồi mới thở hắt ra một hơi.
Hà Tô Tô đi đón con trai về nhà xong, cô thay quần áo rồi lập tức đi vào nhà bếp chuẩn bị cơm tối cho hai bố con. Hướng Diên quấn lấy bố nghịch ngợm một lúc mới chạy đi xem phim hoạt hình. Hướng Bắc Ninh đứng dựa vào cửa phòng bếp nhìn ánh sáng ấm áp bao phủ trên người Hà Tô Tô, nhìn cô đi tới đi lui trong phòng bếp, trong miệng khẽ hát bài ca thiếu nhi, dáng vẻ vui vẻ hớn hở.
Gần đây cô vẫn luôn như thế, vui vẻ thoải mái, kết hôn nhiều năm như vậy, cậu ấy chưa từng thấy cô khóc dù chỉ một lần, đến khi sinh Hướng Diên cũng không thấy. Hướng Bắc Ninh nhớ đến trang giấy thứ chín mươi sáu kia, trên trang giấy tràn ngập ba chữ “Hà Tô Tô” mà cô đã tự tay viết, trong lòng cậu ấy âm ỷ đau đớn.
“Tiểu Tô.”
“Hửm?”
“Đến đây anh ôm một lúc.”
“Để làm gì, Hướng Diên trông thấy thì xấu hổ lắm.” Trong lòng Hà Tô Tô lại không giống như những gì cô nói, cô giống như một chú chim nhỏ sà vào trong lòng anh: “Chồng, em rất nhớ anh.”
Hướng Bắc Ninh cười: “Gần như ngày nào cũng gặp mặt.”
“Nhưng vẫn nhớ.” Cô xấu xa cử động cơ thể: “Chồng, em yêu anh.”
Trái tim Hướng Bắc Ninh trở nên mềm mại, hai tay cậu ấy ôm chặt lấy cô rồi cúi đầu đặt môi lên tai cô, khe khẽ nói ba chữ.
Thân thể Hà Tô Tô hơi cứng lại, sau đó cô lập tức rời khỏi vòng ngực của cậu ấy, trở về nhà bếp tiếp tục bận rộn: “Món ăn sắp xong rồi, gọi Hướng Diên rửa tay đi anh.”
“Được.” Hướng Bắc Ninh dịu dàng trả lời, khi xoay người trông thấy cô đưa lưng về phía anh, âm thầm đưa tay lau mắt.
Trong thùng rác nhà họ, có một trang giấy số chín mươi tư tràn ngập tên Lôi Vận Trình đã bị cậu ấy xé và vo tròn lại.
Hướng Bắc Ninh: Anh không biết đã chờ đến bao lâu, nhưng anh biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến.