h lại vung tay cho tôi một cú bạt tai trời giáng, ngã dúi vào tường. Cái tát quá mạnh khiến tôi không nói được tiếng nào, đến hơi thở cũng thấy khó khăn, chỉ biết ôm mặt nhìn hai người bọn họ.
Ninh Thanh chạy vội đến ôm tôi, lúc đó tôi rất muốn mắng cho anh một trận nhưng không thể nói được, chỉ nghe thấy Ninh Thanh nói: “Triển Vân Dịch, tôi sớm đã muốn đánh chết anh rồi”.
Vân Dịch đứng đó khẽ thở dốc, hành lang quá tối nên tôi không nhìn rõ khuôn mặt anh, chỉ thấy trong ánh mắt anh có một chút thất vọng, một chút mệt mỏi.
Một lúc sau tôi mới lên tiếng được: “Vân Dịch, đây chỉ là hiểu nhầm”.
Anh chỉnh lại quần áo rồi xách vali bỏ đi, tôi cuống cuồng muốn đứng lên, Ninh Thanh đỡ tôi. Tôi lườm Ninh Thanh và chỉ nghe thấy Vân Dịch nói: “Tử Kỳ, tôi không hiểu nhầm đâu, cái vòng luẩn quẩn của các người quá lớn, hôm nay em khiến tôi thực sự rất buồn”.
Tôi không rõ ý của anh là gì, tôi không hiểu. Tôi không thể phản ứng kịp là chuyện gì đang xảy ra. Vân Dịch xách hành lý xuống cầu thang, tôi vội gạt tay Ninh Thanh và chạy đuổi theo anh, nước mắt không ngừng tuôn, tôi chỉ cố nói được một câu: “Đừng đi, không phải như thế”.
Nhưng Vân Dịch vẫn đi thẳng, không thèm ngoái đầu lại.
Tôi đờ đẫn đứng đó, sống mũi thấy cay cay, rốt cuộc tôi đang làm gì thế này? Sao anh lại hiểu nhầm đến thế? Sao anh lại nỡ đánh tôi?
Bỗng nhớ tới Ninh Thanh, tôi vội quay lại thì thấy anh đang đứng đó như không có chuyện gì xảy ra, môi tôi run lên, gào to: “Ninh Thanh!”.
Nụ cười của anh lúc này trông thật đáng sợ, vừa mang vẻ hơi buồn cười, vừa mang một chút thương hại và thêm chút giận dữ: “Em muốn biết tại sao không?”.
Trên bàn trong phòng vẫn bày đầy thức ăn và bát đũa, rượu vẫn còn chút ít trong ly. Ninh Thanh ngồi xuống và lại cầm đũa ăn cơm, vừa ăn vừa uống rượu, giống như vừa rồi chẳng hề có chuyện gì. Vậy mà trước đó tôi còn là một cô chủ nhà ân cần, vui vẻ cười nói với anh ta, còn chúc rượu cùng anh ta nữa.
Khuôn mặt trắng bệch của anh ta vẫn giữ nguyên nụ cười điềm tĩnh, vẫn bộ vest màu xám với chiếc áo sơ mi trắng, cái cà vạt chỉnh tề, một thái độ bình thản.
Tôi cứ như đang đứng bên này bờ sông nhìn sang phong cảnh bên kia, cứ đứng như thế, tinh thần hoảng loạn. Còn Ninh Thanh, anh ta cứ ngồi vậy trước bàn ăn, vui vẻ, nhiệt tình ăn những thứ trên bàn, như là đã phải chịu đói lâu lắm rồi mới được một bữa no vậy, mỗi lần gắp được một miếng ngon, khóe miệng lại nở nụ cười đầy mãn nguyện.
Trước kia tôi đã từng nói với Đại Hải, con người Ninh Thanh giống như tên gọi vậy, tĩnh lặng, đơn giản, an nhàn tự tại, xem nhẹ thiệt hơn. Tôi cũng đã từng nói với Vân Dịch, tôi thích sự nhẹ nhàng của Ninh Thanh, vì lúc nào anh ta cũng giữ được nụ cười dịu dàng, ấm áp. Tiểu Nhược nói anh trai của cô ấy là người khiêm tốn cẩn trọng, phẩm cách cao thượng. Vừa xong tôi còn tán dương anh ta là người có học? Chính cái người nhìn bề ngoài có vẻ vô hại ấy, người đã làm cho tôi cảm thấy day dứt, áy náy, anh ta đang làm gì vậy? Tôi nghe thấy môi mình mấp máy hỏi: “Ninh Thanh, anh đang làm gì vậy?”.
Anh ta đặt ly rượu xuống, đưa mắt nhìn tôi, đó là ánh mắt nhạo báng, chế giễu và ác độc! Phải rồi, trước đây rất lâu, trong lần tôi vô tình trở thành chủ đề cho những đàm luận trong công ty, tôi đã nói với anh ta: “Ninh Thanh, chúng ta chỉ là bạn thôi”. Anh ta cũng đã nhìn tôi bằng ánh mắt này và nói: “Chúng ta tuyệt đối không thể chỉ là bạn”.
Sao tôi lại có thể quên được? Sao lại có thể quên tại bữa tiệc do anh ta chủ trì, anh ta đã tuyên bố tôi phải lấy anh ta. Tôi đã quên anh ta quyết tâm ký hợp đồng với tôi, đó chẳng qua chỉ là một tâm kế. Tôi đã vì nụ cười của anh ta, nụ cười vô tư không mang chút tư lợi làm cho quên hết rồi sao? Để rồi chỉ còn nhớ tới sự giúp đỡ, cử chỉ chăm sóc chân tình của anh ta dành cho mình, cùng cả sự chờ đợi âm thầm của anh ta mong đến một ngày sẽ nhận được tình yêu của tôi. Nhưng anh ta cũng luôn biết rõ, biết tôi sẽ cự tuyệt, biết người tôi yêu không bao giờ có thể là anh ta.
“Vì sao vậy?” Tôi nhìn anh ta hỏi.
Tôi cảm thấy trái tim mình đang đau, và khuôn mặt tôi cũng đang rất đau khổ.
Ninh Thanh bỗng nhiên chau mày, giống như có chút gì đó bực bội nhìn tôi, nhưng vẫn không chịu trả lời. Tôi tức giận, bước thật nhanh đến và dùng tay gạt hết đồ ăn trên bàn xuống.
Người Ninh Thanh dính đầy thức ăn, anh ta đứng dậy, nhìn tôi từ trên cao, sau đó nói với tôi: “Em vẫn không hiểu sao? Từ ngày em lấy anh, anh đã không có ý định sẽ để em rời xa anh. Trước bao nhiêu người em đã đồng ý lấy anh, nên em chỉ có thể là người của anh thôi”.
Tôi định nói đó chỉ là hợp đồng, nhưng Ninh Thanh đã không cho tôi cơ hội: “Đừng nói với anh đó là hợp đồng, mới đầu là hợp đồng, anh đã chờ mong biết bao được gần em, chờ mong em sẽ quan tâm đến anh một chút, vì ngày nào chúng ta cũng ở bên nhau. Nhưng cuối cùng, anh thấy mình đã sai, trái tim em ngoài Vân Dịch ra chắc chắn sẽ không có vị trí cho anh, nên anh chỉ có thể lên kế hoạch. Tử Kỳ, em quá ngây thơ, em đã nghĩ về anh quá đơn giản, không có bữa cơm nào ăn không cả, có ai lại đại lượng như thế chứ!”.