ạo phố, xem phim, sau đó lại đưa tôi về nhà. Cuối tuần anh thường hẹn trước với tôi, nếu tôi muốn ngủ, thì trưa anh mới dám đến. Tôi cảm thấy Vân Dịch giống như một lái xe kiêm bảo mẫu vậy.
Từ đó công ty tôi cũng không còn xuất hiện bữa ăn sang trọng và bó hoa hồng to nữa, anh cũng không còn bảo tôi bỏ việc và về sống cùng anh.
Hôm nay Vân Dịch đến đón tôi rồi sau đó chúng tôi cùng đi chợ mua đồ ăn, anh nói sẽ làm cơm đãi tôi. Nhìn anh tất bật vừa rửa vừa thái đồ ăn trong bếp, tôi cảm thấy chúng tôi như đang sống chung một nhà vậy.
Tôi đứng ngoài cửa hỏi: “Anh biết làm không? Nấu xong liệu có ăn được không?”.
Anh quay lại cười: “Thời gian du học, anh đều tự nấu cơm, có thể làm những món đơn giản”.
Ở Tô Hà, đàn ông không vào bếp, mà từ trước tới giờ tôi cũng chưa thấy Vân Dịch nấu cơm khi nào cả. Hồi sống cùng anh, chúng tôi cũng chỉ toàn đi ăn hàng. Những ngày này sao mà lại tốt thế nhỉ?
Đến khi thức ăn được dọn lên, tôi tròn mắt nhìn. Trên bàn lại chỉ là mấy món ăn đơn giản, dưa chuột đập giập trộn nộm, cà chua thái lát tầm đường, rau sống đảo tương, dưa góp, thịt bò pha mỏng, vài cái bánh bao, chỉ có món canh đậu hũ là nóng. “Những món này là bữa ăn thịnh soạn tối nay sao?”.
Vân Dịch rất đắc ý: “Thế nào? Các món ăn tối nay chắc chắn sẽ rất ngon miệng”.
Không biết tôi nên khóc hay nên cười nữa: “Thì ra anh chỉ biết làm những món ăn nguội”.
Vân Dịch chỉ vào món canh đậu hũ: “Có món canh nóng”. Nói xong, anh có vẻ hơi lo lắng: “Tử Kỳ, em không thích ăn à?”.
Tôi thực sự không muốn nể mặt anh chút nào, nhưng nhìn dáng vẻ vất vả của anh, tôi nói: “Lần sau em làm cho anh ăn, để anh biết thế nào là một bữa thịnh soạn”.
Vân Dịch rất vui, đưa cho tôi một cái bánh bao: “Em nên thấy hài lòng chứ, đây là lần đầu tiên anh làm cơm cho một cô gái ăn đấy”.
Tôi gật đầu, đúng vậy, anh nói không sai, tôi không chỉ hài lòng mà còn thấy sợ hãi. Được nuông chiều mà lòng thấy sợ. Tôi cảm động trước sự nhẹ nhàng của anh, lại sợ anh đang có mưu đồ, những suy nghĩ mâu thuẫn ấy khiến lòng tôi phấp phỏng không yên.
Đúng là một lần bị rắn cắn thì mười năm vẫn sợ dây thừng. Huống hồ, anh không còn là Triển Vân Dịch trong ấn tượng của tôi nữa.
Tôi vừa ăn vừa hỏi anh: “Ngày nào anh cũng đưa đón em, cuối tuần lại hẹn hò với em nữa, công việc của anh không bận sao?”.
Anh nói, giọng oán thán: “Bận chứ, làm sao mà không bận được, mỗi lần đưa em đi làm xong là anh lại phi xe như bay để đến công ty hoặc về nhà giải quyết công việc”.
Tôi chớp luôn cơ hội: “Vậy anh không cần đến nữa, cứ như thế mãi không tốt lắm”.
Anh cười hỏi tôi: “Tử Kỳ, em thấy xót anh à? Nếu em xót anh như vậy, thì dù bận đến mấy anh cũng thấy đáng”.
“Triển Vân Dịch, da mặt anh dày đến mức không thể thay đổi được nữa rồi”, tôi vênh mặt nói.
Không thể phủ nhận rằng, mấy ngày nay tâm trạng tôi luôn cảm thấy vui vẻ, thực sự rất mong cứ như thế này mãi. Bỗng nhiên muốn chọc ghẹo anh, nên tôi cười, nói: “Anh đang quyến rũ vợ mới cưới của người khác đấy”.
Vân Dịch tức giận, nhướn lông mày: “Đừng nói với anh về quy phạm đạo đức hay là lương tâm của người thứ ba, anh không quan tâm đến những thứ đó! Quyến rũ! Vậy bây giờ anh sẽ cho em biết thế nào là quyến rũ”, vừa nói anh vừa tiến đến bên tôi.
Tôi vừa cười vừa xin: “Anh đã từng nói muốn em tình nguyện mà, nhanh như thế là không coi trọng những gì mình nói sao?”.
Vân Dịch nói: “Ai bảo em cả ngày chỉ có nhắc đến Ninh Thanh? Ở Thái Hồ còn thể hiện sự thân mật trước mặt anh!” Nói đến đây mặt anh bỗng nhiên sầm xuống.
Tôi vội làm dáng: “Em ghen mà, ai bảo anh cả ngày chỉ ở bên cô bé diễn viên trẻ trung đó, hai chúng ta hòa nhau”. Anh ngây người, rồi ngang ngược nói: “Nhưng anh không hôn cô ta trước mặt em!”, nói xong còn làm ra điệu bộ như chuẩn bị hôn.
Tôi đẩy anh ra, mỉm cười: “Vân Dịch, chúng ta có thể thế này mãi được không? Không giận dỗi, không cãi nhau?”.
“Tử Kỳ, lâu lắm rồi anh không thấy em vui thế này.”
Tôi đưa tay ôm cổ anh, chủ động hôn.
Vân Dịch thở dài: “Thì ra em dễ dàng thỏa mãn đến vậy”.
Anh ôm lấy tôi, vòng tay thật ấm áp. Tôi ở yên trong lòng anh, nghe anh nhẹ nhàng nói chuyện ngày trước: “Tử Kỳ, mẹ anh chỉ là vợ lẽ, khi anh đến Tô Hà thì mẹ đã qua đời, Triển gia lại không nhận anh, trong khi đó chị họ của mẹ em lại là bảo mẫu của anh, vì vậy mà anh mới phải chạy đến nhà em. Em suốt ngày bên anh, giống như cái đuôi muốn ném đi cũng không được. Mẹ em đối với anh rất tốt, cả những người ở thị trấn cũng thế, từ bé tới lúc đó, thực sự chưa bao giờ anh cảm thấy ấm áp đến vậy. Còn nhớ lần đầu tiên gặp em, đôi mắt đen láy của em nhìn anh, anh chưa từng nghĩ, trên thế giới này lại có ánh mắt trong sáng đến vậy. Anh không đành nhìn em khóc. Tử Kỳ, hãy tha thứ cho anh, anh phải đòi lại danh phận cho mẹ. Vì vậy anh đã ép buộc mình, còn tạo áp lực cho em. Mỗi lần thấy em tự do vô tư, không có một chút cảnh giác với người đàn ông khác là anh lại lo lắng. Em rời xa anh, nói lời tạm biệt anh, lúc đó anh rất hận em, hận em vì đã cướp đi điều quý giá nhất của anh. Tại sao mãi mà em không trưởng thành, cứ bướng bỉnh như vậy?”.
Tôi ngẩng lên nhìn anh: “Vân Dịch, là anh không tốt với em trước, anh yêu cầu quá nhiều, em không thể đáp ứng được”.
Anh thở dài: “Đúng thế, lúc đó anh mới vào Vân Thiên, quá bận nên không có thời gian chăm sóc em, mà lại sợ em ở ngoài không hay, sợ em sẽ để ý đến người khác và không cần anh nữa”.
Tôi ngửa cổ lên cười: “Sao thế được?”.
“Sau khi em đi, anh nhớ em rất nhiều, nhưng anh vốn hứa với mẹ phải có được vị trí trong Triển gia, bởi vậy mà anh đã rộn suốt bốn năm, để em tự do trong khoảng thời gian đó. Kết quả, Tử Kỳ, em thực sự làm anh đau lòng, em sợ anh. Bốn năm trôi qua rồi, vậy mà em vẫn sợ anh, lẽ nào anh đã làm tổn thương em đến vậy?”.
Trong đêm tĩnh lặng, trái tim tôi thổn thức với những lời nói vô cùng dịu dàng của Vân Dịch. Tôi đưa tay chạm vào mặt, vào trán anh, như muốn xoa dịu những nỗi đau mơ hồ.
Vân Dịch nắm lấy tay tôi đặt vào cằm mình rồi khẽ dụi, những sợi râu lún phún khiến tay tôi ngưa ngứa, tôi bật cười thành tiếng.
“Tử Kỳ, anh đã gặp lại em, thì sẽ không rời xa em nữa. Em lúc nào cũng không nghe lời anh, lúc nào cũng ương bướng, và luôn nghĩ cách giày vò anh. Anh vừa đi ngày hôm trước, thì ngay hôm sau em đã kết hôn rồi. Không phải anh không thể cướp em về, mà chỉ sợ em sẽ lại bỏ đi, không những vậy còn dứt khoát hơn trước, khiến anh chẳng thể tìm được em.”
Giọng Vân Dịch lạc đi: “Thực ra Ninh Thanh đã nhân cơ hội đó mà thực hiện kế sách của riêng mình, anh ta cũng là một con cáo, anh ta làm cho em sợ anh và kết hôn với anh ta, trong khi em lại đồng ý điều đó. Tử Kỳ, em thà lấy người mình không yêu, còn hơn là bên anh. Anh rất giận nên anh muốn em phải tự tìm về. Em lương thiện như vậy, làm sao anh thấy mà lại không quản cho được? Và quả nhiên em đã quay về, nhưng trong anh lúc này lại không biết là nên vui hay buồn, em quay về không phải vì anh. Nhưng mà, anh vẫn có một chút vui mừng, anh đã cố gắng giải quyết xong những việc có thể để nhanh chóng về nước. Em nói dù thế nào cũng phải cam tâm tình nguyện thì mới lấy anh, anh liền cảm thấy nhẹ nhàng hẳn, anh không muốn em phải miễn cưỡng, không muốn em buồn. Tử Kỳ, cho anh cơ hội bắt đầu lại được không?”.
Giọng nói của Vân Dịch rất hay. Từ trước tới giờ tôi chưa từng thấy một giọng nói nào đáng yêu như thế. Giống như ngày xưa khi ở Tô Hà, sau khi lên núi chơi thấm mệt, anh thường cõng tôi xuống núi, vừa đi vừa kể chuyện, tôi thả lỏng cơ thể và thiếp đi trên lưng anh.
Tôi xin nghỉ hai ngày, thêm hai ngày cuối tuần nữa là bốn ngày, Vân Dịch nói anh cũng đang rảnh, vậy là chúng tôi cùng tới Thái Sơn chơi.
Tôi rất vui, nên không đề cập gì đến chuyện nhà họ Ninh. Cũng hiếm có dịp hòa thuận với Vân Dịch thế này, nên tôi không muốn nói tới những chuyện có thể phá vỡ bầu không khí vui vẻ này giữa chúng tôi. Tôi muốn mở rộng lòng mình và sống vui bên Vân Dịch.
Đã bao năm rồi không ở bên anh, nên tôi lại càng hào hứng với chuyến đi này. Cứ qua mỗi chân núi, mỗi một di tích chúng tôi lại dừng chân chụp ảnh. Tôi nói với Vân Dịch: “Mỗi mức ảnh này là một hoạt động, gắn chúng lại với nhau là có thể tái hiện hành trình của chúng ta”.
Vân Dịch cười đồng tình.
Mới đầu anh đưa ra ý kiến ngồi xe điện, tôi không đồng ý, mà muốn tự đi bộ, nhưng chỉ được một lúc thì đã thấm mệt, Vân Dịch cười nói: “Sao em phải tự làm khổ mình vậy?”.
Tôi ngẩng lên trả lời ngang bướng: “Em không thấy khổ, nhưng thực sự là mệt lắm rồi, anh cõng em đi”.
“Anh không cõng được, em đừng có mơ”, Vân Dịch kiêu ngạo từ chối.
“Vậy, bây giờ em không đi nữa.” Tôi ngồi xuống, nửa vì lười, nửa vì đúng là rất mệt.
Vân Dịch chấp nhận, quỳ xuống: “Em lên đi, lớn như thế rồi, anh không sợ xấu hổ, mà chỉ sợ mọi người cười em thôi”.
Tôi cười sung sướng leo lên lưng anh, quàng tay ôm chặt cổ anh: “Chỉ một lúc thôi mà, là em muốn anh cõng em”.
Lưng anh thật là rộng, làm tôi nhớ lại thời gian ở Tô Hà. Nhìn từ trên xuống, Thập Bát Bàn[1] rất dốc, nhưng được Vân Dịch cõng trên lưng nên tôi không có cảm giác sợ nữa.
[1] Thập Bát Bàn: Đường núi đi từ Đối Tùng Sơn Cốc tới Nam Thiên Môn gọi là Thập Bát Bàn. Toàn hành trình có bảy mươi chín bàn, tổng cộng một nghìn sáu trăm ba mươi ba bậc, ba trăm chín mươi ba bậc đầu tiên gọi là Mạn (chậm) Thập Bát Bàn, bảy trăm sáu mươi bảy bậc ở giữa gọi là bất khẩn (không gấp) bất mạn (không chậm) Thập Bát Bàn, bốn trăm bảy mươi ba bật cuối cùng gọi là khẩn (gấp) Thập Bát Bàn. Người ở nơi ấy có câu truyền miệng: “Khẩn Thập Bát, Mạn Thập Bát, Bất khẩn bất mạn hựu (lại) Thập Bát”.
Chúng tôi đứng trên vách núi cheo leo của Nam Thiên Môn ngắm mặt trời lặn. Những làn sương bắt đầu tỏa ra ngay bên cạnh, còn ánh mặt trời đang tắt dần. Đôi mắt Vân Dịch sáng lên, giống như vì sao tỏa sáng nhất trong muôn nghìn ánh sao trên bầu trời.
Bầu trời hôm nay thật nhiều sao, nghe nói vào mùa thu tháng Chín, khi đứng trên đỉnh núi Thái Sơn có thể nhìn thấy tất cả các vì sao của nửa bán cầu nam. Bây giờ đã qua mùa thu, nhưng sao vẫn đầy trời.
Tôi chỉ nhận ra chùm sao Bắc Đẩu, trong giống như hình cái muỗng, rất rõ. Bỗng nhiên tôi thốt lên: “Vân Dịch, nếu mẹ có ở đây thì tốt biết bao, bà nhất định sẽ may áo cưới cho em”.
Vân Dịch cười: “Sao em biết bà không may. Chưa biết chừng bà đã chuẩn bị cho em trước rồi. Chỉ là bà chưa nói cho em biết thôi”.
Tôi lắc đầu: “Anh lại trêu em rồi, nhưng chỉ cần là một chiếc áo thêu hoa thôi em đã thấy mãn nguyện lắm rồi. Vân Dịch, em nhớ mẹ, nhớ những ngày tháng khi mà cả ba chúng ta ở bên nhau ở Tô Hà”.
Vân Dịch ôm chặt tôi: “Có mẹ, Tử Kỳ, và còn có anh nữa”.
Tôi dựa vào anh, anh hôn nhẹ lên mái tóc tôi: “Em có biết anh giận Ninh Thanh thế nào không? Không nói đến việc anh ta chớp cơ hội để lấy em, em cho rằng anh không biết vì sao em lại ngã xuống Thái Hồ ngày đó ư? Anh thấy Ninh Thanh hôn em, em đẩy anh ta ra nhưng vì em không đứng vững nên mới bị ngã xuống nước. Người đàn ông như thế thì có gì là tốt mà em cứ một mực phải bảo vệ? Anh ta dám làm thế với em, nên anh đối xử với anh ta như vậy là đương nhiên thôi”.
Vân Dịch để ý vậy sao? Nhưng dù sao tôi vẫn nợ Ninh Thanh.