tai: “Chuyện đó, đừng nghe Tử Kỳ nói lung tung, thực ra là Triển Vân Dịch đã nói riêng với chúng tôi, Mai Tử không muốn công bố chuyện tình cảm, phát hiện thấy ở chỗ quay phim có nhiều phóng viên giải trí thì tức giận lắm. Anh ta đành đâm lao phải theo lao, bảo đợi qua cơn sóng gió này, sẽ đích thân đến thành phố C chuộc lỗi. Tất cả những điều này đều vì lợi ích của công ty”.
Câu chuyện chỉ có vậy, nghe qua chẳng có gì mới mẻ, mọi người dần dần giải tán. Anh chàng này khá lắm, sáng tác không tồi. Tôi bí mật giơ ngón tay cái về phía Đại Hải.
Tổng giám đốc vui lắm, cứ xoa tay bảo: “Hay, hay, có được bước này rồi, xem ra Vân Thiên sẽ dự định tiếp tục hợp tác với chúng ta. Chúng ta có hy vọng nhận được đơn đặt hàng sang năm của họ rồi. Để tôi liên hệ với Vân Thiên”.
Một lần nữa tôi lại thấy choáng, còn mở cờ gióng trống chào đón anh đến đây à?
Vừa nghĩ tới Triển Vân Dịch, tôi liền thấy mệt mỏi.
Những chuyện trước đây cứ lởn vởn trong đầu như đèn kéo quân, cảnh tượng lần đầu gặp anh dường như mới ngày hôm qua. Hứng thú của anh đối với tôi xem ra chỉ có tăng mà không có giảm. Đại thiếu gia đào hoa, cứ nhìn cái cảnh khi anh ở cùng Mai Tử, có thể thấy không biết anh đã qua lại với bao nhiêu cô gái rồi.
Tôi thầm khinh bỉ, tôi nghĩ mình vẫn còn để ý đến anh. Ít nhất khi anh bảo đến thăm vợ sắp cưới, lúc tôi cho rằng đó là Mai Tử, trong lòng đã cảm thấy trĩu nặng, có gì đó mất mát ghê gớm. Từ khi mẹ qua đời, anh là người thân duy nhất của tôi trên thế gian này.
Tôi tự bảo với chính mình, Đường Tử Kỳ, mày đúng là mâu thuẫn và tham lam, mày vừa muốn có cuộc sống độc lập của riêng mình, lại vừa không muốn cho anh tìm người con gái khác. Mà anh lại không phải là thần tiên.
Úc Nhi khuyên tôi nếu không bỏ nổi thì hãy đi tìm anh. Tôi có thể quay về được ư? Đường Tử Kỳ trước đây không biết thế nào là niềm vui, đối diện với Triển Vân Dịch liền không thể cự tuyệt, anh nói sao thì là vậy, quanh đi quẩn lại, cuối cùng tất cả vẫn do anh định đoạt. Bốn năm qua đi, con người thay đổi, ít nhất bây giờ tôi cũng đã dần biết cách từ chối.
Trong cuộc sống, cự tuyệt cũng là một nghệ thuật, trước đây tôi luôn chỉ quanh quẩn bên ngoài, không thể nào bước chân vào cánh cửa này được. Cuối cùng cách cự tuyệt mà tôi học được cũng chỉ là thứ nghệ thuật cứng nhắc, anh không chấp nhận nổi sự cự tuyệt như vậy, nhưng tôi lại chưa học được cách nào để khiến người ta dễ chịu hơn.
Không đi tìm anh ư? Vấn đề bây giờ có lẽ không còn là tìm hay không tìm anh nữa rồi. Theo như hiểu biết của tôi về con người anh, nhất định anh sẽ chủ động tìm đến. Nghĩ tới đây, tôi không nén nổi có chút sợ hãi, đến lúc gặp anh sẽ tùy cơ ứng biến vậy. Tôi đã quen nghe theo mệnh lệnh của anh. Anh là cao thủ về phương diện này, vừa cương vừa nhu, khiến tôi phải giơ tay đầu hàng, rồi sau đó lại hối hận, lại muốn tranh cãi.
Thở dài một tiếng, tôi vẫn cảm thấy xin thôi việc rồi đi nơi khác là giải pháp tốt nhất, sẽ lại đến một nơi xa lạ, tìm một công việc có thể nuôi sống bản thân và làm lại từ đầu.
Nhạc chuông điện thoại vang lên, là Vân Dịch gọi đến, tôi nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại rất lâu, cuối cùng cam chịu ấn nút nghe. Giọng nói anh có sức hút tựa nam châm, vẫn cứ mê hoặc như xưa, tôi đang nghĩ gì vậy, giơ tay tự đánh mình một cái. Vân Dịch nghe thấy có tiếng “bốp”, lạ lùng hỏi: “Tử Kỳ, em đang làm gì thế?”.
Tôi giấu giếm: “Đập muỗi”.
Từ phía bên kia vọng lại giọng nói nhẹ nhàng của anh: “Lại tự đánh vào đầu mình phải không? Hễ em suy nghĩ lung tung, đến khi định thần lại, thế nào cũng không nén được mà đánh vào đầu mình. Nói dối mà không biết cách, mùa đông lấy đâu ra muỗi?”.
Anh còn hiểu tôi hơn cả chính tôi. Nhớ lại chuyện muốn nói, tôi vội trở lại giọng nghiêm túc: “Triển Vân Dịch...”.
“Em gọi anh là gì?” Giọng anh trở nên nguy hiểm.
Tôi ngẩn ra một lúc, rồi vẫn cương quyết: “Triển Vân Dịch”.
Vân Dịch khẽ thở dài: “Tử Kỳ, từ lúc nào, em học được cái lối khách sáo làm tổn thương người khác như vậy thế?”.
Tôi lặng yên rất lâu, cuối cùng lại thốt ra tiếng gọi thân thuộc: “Vân Dịch, cái đó... chúng... mình, anh sẽ không thế chứ?”.
Vân Dịch cười: “Ngoan nào, Tử Kỳ à, anh đợi em gọi tên anh, đợi đã rất lâu rồi. Em hỏi chuyện gì, tất nhiên chúng ta sẽ kết hôn, anh tất nhiên sẽ đến tìm vợ sắp cưới của anh. Còn có vấn đề gì à?”.
Tôi vội cải chính: “Ý em không phải như thế, em muốn nói là, Vân Dịch, chúng ta không hợp nhau, những thứ anh muốn em không đáp ứng được, em thích cuộc sống như hiện nay. Anh xem, với điều kiện của anh, có người con gái nào là không tìm được chứ. Giống như Mai Tử ấy, vừa thuần khiết vừa ngoan hiền, sẵn sàng vì một bữa ăn với anh mà bỏ cả công việc. Em chỉ là đứa con gái ở miền núi nghèo cùng kiệt, người anh muốn là một thục nữ có phong thái, khí chất và lễ phép. Nói thật lòng, em không có, ở cùng nhau sẽ chỉ gây gổ làm trái ý anh thôi...”.
Vân Dịch cắt ngang lời tôi, khôi hài: “Tử Kỳ, em đang ghen với Mai Tử đấy à?”.
Tôi chỉ giận không thể có năm mười cái lưỡi để giải thích cho sự trong sạch của mình: “Vân Dịch, anh xem, những gì anh không thích thì em đều thích, trong bốn năm nay em còn hút thuốc, còn anh anh em em với nam đồng nghiệp, tính cách em thực ra rất tùy tiện, không có khí chất của một người xuất thân gia thế. Em không muốn làm anh phải tức giận, không muốn cãi vã với anh”. Không cầm lòng được nữa, tôi nghẹn ngào.
Đầu bên kia im lặng. Lát sau mới vọng lại giọng nói của Vân Dịch, mang một chút đau đớn: “Tử Kỳ, xin lỗi em”.
Tôi ngẩn ra, con rồng hung tợn này biết nói tiếng người sao? Tôi không dám tin: “Vân Dịch, anh đang nói xin lỗi em đấy à?”.
Vân Dịch lại cười: “Tử Kỳ, mắt em lại trợn tròn lên rồi phải không? Đúng vậy, anh nhận lỗi”.
Ngay lập tức, tôi hả hê trong lòng: “Vân Dịch, anh sẽ không bắt em trở về những ngày tháng ấy phải không, không ép buộc em nữa? Khoảng thời gian đó thực sự khiến em sợ hãi, anh cứ động một tí là lại làm em sợ!”.
Vân Dịch cười khờ khạo: “Tử Kỳ, sao em chỉ toàn nghĩ những chuyện ngoài sức tưởng tượng như vậy? Anh nói xin lỗi tức là xin lỗi vì đã để em ở bên ngoài suốt bốn năm, không trông nom em chu đáo. Tốt nhất em nên bỏ thuốc đi, đợi đến lúc anh phải canh chừng bắt em bỏ thuốc thì hối hận cũng đã muộn đấy. Sao con gái lại hút thuốc! Những chuyện trước đây anh không tính toán nữa, sau này phải chú ý đến cử chỉ một chút, ít lấy cớ xưng anh xưng em mà bá vai bá cổ với người con trai khác đi. Còn dám kéo tay nhau chạy! Thử chạy trước mặt anh một lần nữa xem!”. Giọng nói của anh không hề có vẻ gì tức giận, nhưng tôi lại cảm thấy cái lạnh ở phương Bắc đang gào thét tràn về, cảm giác giống như bị hất thẳng một thùng nước đá vào mặt, lạnh buốt từ đầu đến chân.
Mình phải bình tĩnh, tôi tự nhủ. Tôi định thần lại rồi nói với anh: “Anh gọi điện cho em là để nói chuyện này à?”.
Vân Dịch vừa cười vừa nói: “Đúng là em đã thay đổi không ít, nếu như trước đây, chắc đã cuống cuồng nhảy dựng lên như một con thỏ rồi. Anh muốn nói, tốt nhất em nên ngoan ngoãn ở yên thành phố C, chờ anh đến đón. Tốt nhất hãy từ bỏ ý định xin thôi việc để chạy tới nơi khác. Anh không muốn gây phiền phức cho những người bên cạnh em”.
Tôi thực sự tức giận: “Triển Vân Dịch, anh muốn gây phiền phức cho họ thì cứ việc, dù sao thì em cũng đã đi khỏi, mắt không thấy nên cũng chẳng có gì phải phiền lòng. Hơn nữa, nếu em có thật sự không đi, thì em cũng không cần anh nữa, ép nữa em sẽ lập tức lấy người khác, anh phá hoại hôn nhân gia đình người khác là phạm pháp đấy!”.
“Ha ha, còn học được cả cách đe dọa anh cơ đấy. Cũng biết mặc cả rồi, đúng là không tồi!” Vân Dịch hoàn toàn không nổi nóng, cứ như thể anh đang đùa với tôi vậy, “Cho dù em có lấy chồng đến chín mươi chín lần thì lần thứ một trăm anh cũng vẫn phải lấy được em. Tử Kỳ, em chớ có làm hại người khác”.
Tôi há mồm trợn mắt, buột miệng mắng to: “Anh là đồ khốn!”.
Vân Dịch cười vang: “Cuối cùng cũng nổi giận rồi. Vẫn không giữ được bình tĩnh nhá!”.
Tôi cảm thấy ngột ngạt, bắt đầu cầu xin anh: “Vân Dịch, buông tha cho em được không? Đừng ép em được không? Rõ ràng là hai chúng ta không hợp nhau, ở cùng với nhau có gì tốt chứ?”.
Anh vẫn một câu nói ấy: “Em quay về đi, quay về, anh sẽ không ép em”.
Lời nói của anh đã kích thích ý chí chiến đấu mãnh liệt trong tôi. Tôi gọi anh đầy đủ họ tên: “Triển Vân Dịch, anh nghĩ em vẫn còn là Đường Tử Kỳ trước đây sao? Chỉ một cái đưa mắt là có thể khiến em sợ run cầm cập, muốn em làm gì em đều phải theo, cái gì cũng do anh quyết định? Anh đừng hòng!”.
Vân Dịch cười, nói: “Thú vị đấy, Tử Kỳ, ở cùng với em vui vô cùng, không bao giờ thấy khô khan nhạt nhẽo. Anh nói rồi, đi săn báo tuy nguy hiểm nhưng lại rất kích thích, em chuẩn bị tiếp chiêu đi là vừa”.
Tôi không biết phải làm sao: “Anh muốn thế nào thì mới chịu thôi?”.
Vân Dịch chậm rãi nói: “Trước đây khi bỏ đi, lẽ ra em nên tính kỹ đến hậu quả, em tự mình đi, anh muốn em phải tự mình quay về. Anh nói rồi, đợi đến lúc anh tìm thấy em... tính khí anh vốn không tốt!”. Anh lại cười, “Nếu lời nói của anh khiến em gặp phải ác mộng thì em có thể gọi điện cho anh, anh sẽ phục vụ em cả ngày”.
Tôi tắt phụt điện thoại. Mình thật ngốc, lại muốn đi khuyên một con hổ suốt đời chỉ ăn thịt chuyển sang ăn rau. Triển Vân Dịch là người nói được làm được. Nếu tôi bỏ đi, nhất định anh sẽ trút giận lên bọn Quyên Tử. Hơn nữa, tôi phải đi đâu bây giờ? Tôi dám khẳng định suốt bốn năm nay anh đã luôn biết tôi ở thành phố C, còn vì sao anh lại để tôi thong dong suốt chừng ấy thời gian, thì chắc chắn có một nguyên nhân khác.
Đường Tử Kỳ bây giờ không đánh những trận không có chuẩn bị trước. Tôi mở máy tính tìm xem tư liệu về Tập đoàn Vân Thiên và dòng họ Triển.
Tra xét một hồi mới phát hiện ra rằng mình hiểu về Triển Vân Dịch thực sự quá ít. Tập đoàn Vân Thiên chỉ là một công ty của dòng họ Triển. Trụ sở của dòng họ Triển thực ra là ở Anh, hoạt động trong rất nhiều lĩnh vực. Triển Vân Dịch bước chân vào Tập đoàn Vân Thiên chính từ lúc tôi học đại học năm thứ tư.
Một người xuất thân trong gia đình giàu sang phú quý như vậy vì sao lại về sống trong nhà tôi, đi học một năm ở thị trấn nhỏ của chúng tôi? Tôi suy đoán có thể do nội bộ gia tộc xảy ra chuyện gì đó. Tôi thở dài, Đại Hải nói chưa chính xác, Triển Vân Dịch không chỉ là một con rùa vàng nạm kim cương, mà anh chính là một con rùa hoàn toàn bằng kim cương. Nếu sớm biết bối cảnh gia đình anh như vậy, nói gì thì nói, tôi cũng quyết định không dính dáng quan hệ với anh. Tôi chỉ là cô gái muốn cuộc một sống bình thường, được đi dạo, trang điểm, làm công việc thiết kế, có một chút hứng thú đam mê nho nhỏ là đủ rồi.
Thế nào gọi là duyên phận? Có cách giải thích là một con vượn đực và một con vượn cái không hẹn mà cùng nhiều lần chạy đến một nơi, chính bởi mùi “phân vượn” tương đồng mà chúng hợp lại với nhau. Tôi và Triển Vân Dịch gặp nhau chỉ là có duyên không phận. Bây giờ không có, sau này càng không thể có. Trước đây tôi không biết, ngốc nghếch đem tình yêu đáp lại tình yêu, chưa bao giờ hỏi chuyện của anh. Giờ đây đọc những tài liệu này, tôi mới cảm thấy mình và anh hoàn toàn là hai người ở hai thế giới khác nhau.