Đỗ Lối mở to mắt, hai giọt nước to, nóng hổi lăn ra, ôm choàng Trương Lâm Sơn, anh yêu cô như vậy sao? Dường như cô đã nhìn thấy môt gia đình, một gia đình hoàn toàn thuộc về mình với một người chồng yêu cô, một ngôi nhà đầm ấm.
Đỗ Lối ngồi trong quán bar, chỗ này gần bờ sông, là nơi cô thích nhất. Từ buổi tối ngồi uống rượu thâu đêm với Trương Lâm Sơn, rất nhiều lần cô đến đây một mình. Quán bar trước mười giờ thường vắng khách. Đỗ Lối hay đến vào lúc đó, gọi một chai bia, ngồi ở chỗ cũ, thong thả uống một mình.
Cô nhớ lại từng cử chỉ, nụ cười, câu nói của Trương Lâm Sơn. Đó là nụ hôn đầu của cô. Nơi đây ban đầu là hồi ức ngọt ngào nhất, bây giờ là hồi ức đau thương nhất.
“Tiểu Lối”.
Đỗ Lối nhắm mắt, trăm ngàn lần cô mơ một giấc mơ lãng mạn, hi vọng ngày tình cờ gặp anh ở đây. Nhưng chưa bao giờ xảy ra. Dần dần cô hiểu, đàn ông không có những ý nghĩ lãng mạn như phụ nữ. Đặc biệt là một người chín chắn như Trương Lâm Sơn.
Anh có thể chăm sóc cô, đem đến cho cô những phút giây bột phát mê đắm nhất. Nhưng anh cũng như những người đàn ông lí trí khác, không thể làm những chuyện ngốc nghếch, như một gã trai si tình.
Lúc này nghe thấy tiếng anh, tại sao không làm Đỗ Lối xúc động, chuyện gì đã khiến anh tìm đến đây?
Trương Lâm Sơn đăm đăm nhìn cô, niềm vui bất ngờ ban đầu, chớp mắt đã bị thay bằng cảm giác chát đắng. Tình cờ đến đây, tình cờ muốn vào uống một cốc, lại nhìn thấy cô.
Sau chuyến đi đó trở về, anh chưa gặp cô, tất cả thời gian và tâm trí đều dành cho Tuệ An. Cuộc sống của anh có thêm nhiều nội dung và màu sắc. Người thân, đồng nghiệp, bạn bè ai cũng phấn khởi chúc mừng anh.
Tuệ An dịu dàng chuẩn bị mọi thứ cho em bé. Tất cả những kiến thức đọc trong sách, hoặc bác sĩ tư vấn, cô đều nghiêm túc thực hiện. Còn anh, bây giờ cũng không chê cô nói nhiều, anh có thể nghe Tuệ An nói bao nhiêu lần mọi chuyện liên quan đến đứa con. Nét mặt Tuệ An bừng sáng, khiến anh liên tưởng đến Đức mẹ Maria.
Niềm vui sắp được làm bố làm cuộc sống của anh rất đủ đầy, vừa hết giờ làm là anh vội vã về nhà, Tuệ An nói đùa: “Anh tưởng con lớn nhanh như thổi hay sao?”.
Anh lại thấy vui.
Tuệ An phải nằm dưỡng thai ba tháng, Trương Lâm Sơn đón bố mẹ vợ đến ở. Họ biết anh bận rộn, nên làm hết việc nhà. Sau đó bố mẹ anh cũng thường xuyên qua lại. Trong nhà lúc nào cũng có người tất bật. Mọi người đều bận rộn xoay quanh đứa bé sắp ra đời.
Không khí gia đình như vậy khiến Trương Lâm Sơn thảng thốt nhận ra, đó mới là cuộc sống.
Hai tháng rồi, đã thấy hơi hướng mùa thu. Tuệ An mặt đẹp như tranh, trong cái vẻ ngây ngất đáng yêu có nét đẹp an tịnh rất thiếu phụ. Cô có thể nũng nịu phàn nàn, suốt ngày nằm trên giường chán chết, bắt anh kể chuyện. Cô có thể im lặng nghe anh kể mọi chuyện, chỉ là những chuyện vặt vãnh, ở cơ quan hay chuyện gặp ở đâu đó, nhưng Tuệ An nghe rất chăm chú. Sau đó nhìn anh với ánh mắt tôn sùng.
Ban đêm, Tuệ An cuộn tròn trong lòng anh, vòng tay ôm bụng rất tự nhiên. Cô thường nhỏ nhẻ với anh: “Nếu là con trai thì tốt, lớn lên nó sẽ giống anh, trở thành một người đàn ông tốt”.
Trương Lâm Sơn nghe vậy, lòng chợt nôn nao.
Có lúc nửa đêm, Tuệ An choàng tỉnh, khóc gọi anh: “Lâm Sơn, con… em sợ”.
Trương Lâm Sơn cảm thấy cô giống như đứa trẻ, một đứa trẻ không thể xa anh.
Anh đứng trước mặt Đỗ Lối, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gầy đi trông thấy, chiếc cằm nhọn nhô ra, đôi mắt hạnh đào càng to. Đỗ Lối nhìn anh bằng đôi mắt hạnh đào mở to, tim Trương Lâm Sơn như bị ai bóp chặt, xót xa đến trào nước mắt. Sau đó anh thấy đôi mắt cô mờ đi.
Trương Lâm Sơn bước đến, ngồi vào chỗ cũ, nhẹ nhàng đặt tay lên cô.
Đỗ Lối mỉm cười, trở tay nắm tay anh: “Anh uống gì? Hay chỉ ngồi một lúc?”.
Trương Lâm Sơn gọi một chai bia.
“Đừng uống nhiều, nếu không, về nhà Tuệ An sẽ biết anh uống rượu”.
“Hôm nay chúng ta không nhắc đến cô ấy được không?”.
“Không nhắc ư?”. Đỗ Lối khẽ lắc đầu: “Không nhắc, Lâm Sơn, làm thế nào đây? Muốn em ra đi sao? Đương nhiên em sẽ ra đi… ôi!”.
Trương Lâm Sơn đứng dậy kéo cô đứng lên, đi ra.
Đỗ Lối không nói gì, hai người về nhà cô.
Vừa vào cửa anh đã cuống quýt hôn cô. Đỗ Lối nhắm mắt, thầm nghĩ, lần cuối cùng, đây là lần cuối cùng.
“Tiểu Lối, Lối…”. Trương Lâm Sơn vừa hôn vừa khẽ gọi tên cô.
Đỗ Lối không trả lời. Cô còn hoảng loạn hơn anh. Hơn một tháng vừa rồi dài như một năm. Trương Lâm Sơn bận túi bụi, cô chỉ gặp được anh một lần, còn lại là nhắn tin, gọi điện. Cô đã biết, cô sắp mất anh, nước mắt không cầm được, lại túa ra”.
“Đừng khóc!”. Trương Lâm Sơn thương xót lau nước mắt cho cô, “Chờ đứa bé sinh ra, anh… anh sẽ ly hôn được không?”.
Đỗ Lối ngẩng phắt đầu, ngửa khuôn mặt đẫm nước, nghi ngờ nhìn anh, buồn bã lắc đầu: “Anh… anh sao có thể… em không muốn làm khó anh…”. Cô bật khóc. Sinh con xong sẽ ly hôn, cô nhớ đến mẹ, nhớ đến cuộc chia tay của bố mẹ cô.
Khi còn nhỏ, cô đã nghe thấy mẹ căm hận gào lên: “Anh còn muốn thế nào? Tôi tốt với anh như vậy, anh còn muốn thế nào”.
Bố cô chỉ mệt mỏi nói: “Em không hiểu đâu”.
Đỗ Lối dường như nhìn thấy Tuệ An, Tuệ An cũng như mẹ cô, đối tốt với Trương Lâm Sơn như vậy. Cô sao có thể nhẫn tâm…
Lại nhớ câu nói của Nghiêu Vũ. Phải, cô và Trương Lâm Sơn thực sự ngưỡng mộ nhau, hiểu nhau, rồi yêu nhau. Nhưng có thể làm gì?
“Anh đi đi, Lâm Sơn, em không phải là Tuệ An, em không phải đứa trẻ cần anh chăm sóc!”. Đỗ Lối biết, cô không bỏ được Trương Lâm Sơn, nhưng còn đứa bé, cô cảm thấy đứa bé là đỉnh núi cô không thể vượt qua.
“Không, anh không đi, có con anh rất vui, nhưng, anh yêu em, Tiểu Lối. Anh biết, bề ngoài em cứng rắn, thực ra rất cần anh an ủi dỗ dành, anh thật lòng yêu em!”. Trương Lâm Sơn siết chặt cô.
Anh ấy thích trẻ con như vậy! Đỗ Lối ôm chặt anh khóc to: “Lòng em hoảng loạn, lòng em trống rỗng. Em không biết nên làm thế nào, hãy bảo em nên làm thế nào, Lâm Sơn, nên làm thế nào?”.
Trương Lâm Sơn im lặng, vuốt ve cô, “Tiểu Lối, em bình tĩnh lại”.
“Em làm sao có thể bình tĩnh?! Em biết làm sao? Đó là con anh, anh yêu nó như vậy, em không thể nhẫn tâm! Em không thể xa anh!”. Đỗ Lối hét lên. Cô chưa bao giờ nóng giận trước mặt Trương Lâm Sơn, luôn cảm thông, thấu hiểu.
Trương Lâm Sơn chỉ có thể ôm chặt cô, nhắc đi nhắc lại: “Tại anh, tại anh…”.
Còn có thể nói gì? Nếu Tuệ An không mang thai, anh biết, anh sẽ ly dị, sẽ làm tổn thương Tuệ An. Anh có tham vọng, có mơ ước có kế hoạch tốt hơn cho cuộc sống tương lai. Anh đã yêu Đỗ Lối, anh muốn sống với cô. Nhưng có con, nghĩa là có trách nhiệm, nghĩa là sẽ có nhiều ràng buộc. Anh đã ba bảy, sắp ba tám. Một người đàn ông gần bốn mươi, sao có thể cự tuyệt niềm vui có con. Trương Lâm Sơn không muốn xa Đỗ Lối, không thể quên những phút say đắm bên cô. Anh cũng không thể bỏ Tuệ An, không thể bỏ đứa con anh đang mong đợi từ lâu.
Đỗ Lối một mình trong quán bar đêm xưa họ thức với nhau, vẫn ngồi chỗ cũ, một mình cô đơn. Cô không tin, anh tình cờ đến đây.
Trương Lâm Sơn dường như đã quyết định: “Nếu Tuệ An cần đứa bé này, sau khi sinh, anh sẽ nuôi. Nếu cô ấy không cần, có thể đến bệnh viện phá thai. Tiểu Lối, không gì có thể ngăn cản chúng ta. Cho dù, cho dù không có con, anh cũng không muốn xa em”.
Đỗ Lối mở to hai mắt, nước mắt nóng hổi trào ra. Ôm choàng anh, anh yêu cô như vậy! Dường như cô đã nhìn thấy một gia đình, một gia đình hoàn toàn thuộc về cô, có một người chồng yêu cô, có một mái nhà đầm ấm! Toàn thân Đỗ Lối run rẩy, cuối cùng cô đã có chưa?
Nhưng, tối đó khi Trương Lâm Sơn về đến nhà, thấy trong nhà tràn ngập không khí phấn khởi, Tuệ An ngồi trên đi văng, dịu dàng cười với anh: “Lâm Sơn, bố mẹ đang đặt tên cho con, anh mau lại xem, nên lấy tên nào”.
Trương Lâm Sơn bước tới. Trên bàn là hai tờ giấy viết đầy tên. Bố anh cười khà khà nói: “Sơn Tử, nghe nói, khi đặt tên phải tính số nét của mỗi chữ, chúng ta cứ xem qua đã, sau khi cháu bé sinh ra sẽ quyết định!”.
Tim anh nhoi nhói, bố anh đã bảy mươi tuổi, cuối cùng cũng được bế cháu. Đứa bé này dù gì cũng phải sinh ra. Anh nhìn vợ. Mặt Tuệ An ửng hồng, e thẹn, mắt long lanh như có nước nhìn anh. Anh cúi đầu không dám nhìn tiếp.
Ban đêm, Tuệ An lại nằm trong lòng anh, cười hớn hở: “Lâm Sơn, anh còn nhớ lúc chúng ta quen nhau không? Hồi ấy em nghĩ, anh thật cao to, vừa nhìn đã có cảm thấy vững chãi an toàn. Anh nhất định sẽ là người chồng tốt, người bố tốt. Lâm Sơn em rất hạnh phúc…”.
Hạnh phúc ư? Trương Lâm Sơn lại nhớ khuôn mặt đẹp, buồn như hoa lê trong mưa của Đỗ Lối. Anh muốn khuôn mặt ấy rạng rỡ hơn, giống như lúc trên núi Vân Đỉnh, không có gì ràng buộc, cô chạy nhảy dưới ánh mặt trời, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”. Tuệ An hỏi, vòng tay ôm cổ anh, “Lâm Sơn, em thường thấy ác mộng, mơ thấy con không ổn, anh trút giận lên em, không cần em nữa”. Tuệ An vừa nói vừa rơm rớm nước mắt.
Trương Lâm Sơn phát hoảng, vội dỗ cô theo thói quen: “Sao có thể, không có chuyện đó đâu, em ngủ đi, ngoan nào, anh sẽ trông cho em ngủ, trông cả con của chúng ta nữa”.
Tuệ An yên tâm ngủ, Trương Lâm Sơn chỉ muốn tát vào mặt mình một cái thật đau. Quyết tâm của anh, trong nháy mắt đã bị Tuệ An đánh tan.
Đợi Tuệ An ngủ yên, anh xuống giường, ra ban công hút thuốc.
“Sơn Tử, con đừng hút thuốc nữa, Tuệ An không chịu được đâu”. Mẹ anh đứng đằng sau nhắc.
“Con biết rồi, tối nay con ngủ trên đi văng”. Trương Lâm Sơn bồn chồn không yên. Liên tục thở dài, con người ta muốn sống theo sở thích thật khó.
Tình yêu, có thể gặp nhưng không thể cầu, gặp rồi cũng không dễ có được.
Anh dập tắt điếu thuốc, mang tấm chăn ra ngủ trên đi văng. Anh sẽ sống bình lặng suốt đời như vậy cùng Tuệ An và đứa con sao? Đỗ Lối cũng còn trẻ, cô cũng có thể sinh con cho anh. Tại sao anh không thể có tình yêu hoàn mĩ?
Nhưng Tuệ An dịu dàng yếu đuối, anh không nỡ làm tổn thương cô.
Nghĩa là anh sẽ làm tổn thương Đỗ Lối. Làm tổn thương cô gái đã cho anh những đam mê nóng bỏng, những phút đắm say không thể quên.
Trương Lâm Sơn có một đêm không ngủ.
Từ hè đến thu, rồi đông đến, năm mới cũng qua. Cô vẫn chưa gặp Hứa Dực Trung.
Đồng Tư Thành cũng thay đổi nhiều. Anh chăm sóc cô như người anh, trở thành khách quen của gia đình. Tình cảm chuyển sang dạng khác, giống như tình bạn.
Cô thường ngẩn ngơ xoay chiếc nhẫn trên tay.
Đồng Tư Thành cuối cùng vẫn không nén được hỏi: “Nghiêu Nghiêu, tại sao em không cho anh đến gặp anh ta?”.
“Không đi”.
“Thôi được, nói anh nghe, em thích gì ở anh ta? Hứa Dực Trung đâu có chiều em như anh?”.
Nghiêu Vũ ngẩng đầu nhìn Đồng Tư Thành, vẻ mặt anh bình thản, như đang hỏi một vấn đề bình thường.
“Em thấy vui, thấy thoải mái, Tư Thành”. Cô nhắm mắt, ngả mình trên xích đu: “Anh biết không? Thực ra em rất ghét bị anh chăm nom mỗi ngày ba bữa ăn. Biết là vì em, nhưng vẫn không thích”.
“Ha ha!”. Đồng Tư Thành bật cười, “Em đúng là, được chiều quá sinh hư, cái gì cũng theo ý thích”.
“Không phải, em chỉ là không thích thay đổi thói quen. Chiều chuộng một người, một lúc thì dễ, cả đời rất khó. Anh trở về, em không còn cảm xúc như ngày trước. Lúc nào cũng bình bình, đơn điệu, cho