Nghiêu Vũ đột nhiên muốn khóc. Từ khi nhìn thấy ánh mắt bối rối của Tuệ An, từ khi nhìn thấy Tiêu Dương nắm tay Thiên Trần, khi nghe mẹ nghẹn ngào van nài cô trở về nhà, khi đơn độc đi trên con đường đêm dài dặc, cô đã muốn khóc.
Hai ngày sau bữa tiệc trên, Thiên Trần gọi điện cho Nghiêu Vũ: “Này, mình đã liên lạc được với Tuệ An, hết giờ làm gặp nhau ở Lương Mộc Duyên cạnh cửa nam trường cũ nhé”.
Hết giờ làm việc, Nghiêu Vũ đi thẳng đến quán cafe Lương Mộc Duyên. Thiên Trần và Tuệ An vẫn chưa đến, cô gọi một ly Mocha ngồi đợi. Mấy năm vẫn thế, vẫn hương vị ngày xưa.
Cô đã đến đây mấy lần, đều là Đồng Tư Thành đưa đi. Hồi mới yêu nhau, hai người từng ngồi ở đây thầm thì bao chuyện chẳng đâu vào đâu… một ly cafe nhỏ có thể ngồi mấy tiếng, những lúc không nói thì ngồi nhìn nhau, nhìn bao nhiêu cũng không chán, mắt hân hoan ngợp niềm vui.
Lần nào cũng thấy thời gian trôi quá nhanh, nhoáng cái đã sắp hết một ngày. Hai người luôn nắm tay nhau chạy như bay về ký túc xá trước khi đèn tắt, đến tầng trệt, nếu cổng chưa đóng lại đứng tranh thủ nói vài câu… Hồi đó Đồng Tư Thành luôn đứng dưới cột đèn cạnh lối đi, ngước lên chờ Nghiêu Vũ từ cửa sổ tầng bốn ngó đầu ra vẫy tay rồi mới đi.
Bóng người cao gầy dưới ánh đèn đường là một trong những bức họa đậm màu nhất trong ấn tượng của Nghiêu Vũ, khiến cô lâng lâng náo nức và cảm thấy rất an toàn. Lúc đó Nghiêu Vũ chưa bao giờ nghĩ một lần nào đó cô nhìn ra sẽ không thấy bóng Đồng Tư Thành.
Ngón tay bối rối di trên khăn trải bàn màu xanh, Nghiêu Vũ buồn rầu nghĩ, sau này mình còn có lại cảm giác đó không? Còn những lời không sao nói hết với người đàn ông khác, còn cảm giác lưu luyến không thể xa rời? Còn có… niềm vui vô tận dâng lên từ đáy mắt? Một giọng nói thì thầm trong cô, không, không bao giờ có nữa.
Không ai có thể né tránh nỗi buồn riêng. Giữa hai người một khi đã rạn nứt, dù nỗ lực cứu vãn thế nào đều không thể trở lại nguyên lành…
Khi trời chưa tối, nhìn những hình trang trí dưới ánh đèn cảm thấy rất mềm mại, dịu dàng lúc này lại lộ vẻ tàn tạ. Ngày trước thấy khung cảnh nơi đây tươi sáng lãng mạn. Bây giờ không mảy may cảm xúc.
Miệng hơi nhếch, nụ cười chua chát thoáng hiện, cô nhấp một ngụm cafe, chợt cau mày, hôm nay nhà hàng pha không chuẩn. Hơi đắng, Mocha không có vị như vậy.
Đồng Tư Thành không thích uống cafe. Anh bảo, uống cafe giống như uống thuốc, không khoái bằng ngửa cổ tu hai chai nước khoáng. Anh đưa Nghiêu Vũ đến đây là vì cho rằng phụ nữ thích bầu không khí như thế, chỉ để chiều ý cô. Mỗi lần đến, anh gọi cafe chỉ mình cô uống, còn anh uống nước chanh.
Có phải thích uống cafe từ lúc đó? Nghiêu Vũ chầm chậm nhớ lại. Thích cafe hay nhớ Đồng Tư Thành? Cô không biết. Từ khi có thói quen uống cafe, dường như đồng thời cũng có ấn tượng đối với Đồng Tư Thành. Nghiêu Vũ thở dài, tại sao vẫn còn nhớ? Nỗi buồn lại dần dần xâm lấn.
“Ánh trăng thanh, ở đâu đó trong lòng, trong trẻo quá, nhưng sao lạnh giá…”. Nhạc chuông điện thoại chợt vang, Nghiêu Vũ giật mình, vội cầm máy, “Ở đâu? Mình đến ngay!”. Trong di động là giọng Thiên Trần.
Nghiêu Vũ đứng dậy nhìn ra cửa. Mắt chợt sáng lên rồi tối lại, lúc nhìn thấy Thiên Trần cũng đồng thời nhìn thấy một nhân vật vừa bị cô đưa vào danh sách đen.
Đúng là oan gia ngõ hẹp, Hứa Dực Trung không hiểu sao ngồi ngay bàn sau lưng cô, hình như cũng đang đợi ai. Nghiêu Vũ lạnh lùng nhìn anh ta, lúc anh ta ngẩng đầu, cô đã cúi xuống uống cafe, ánh mắt không gặp nhau.
Thiên Trần vui vẻ đi đến, thấy sắc mặt Nghiêu Vũ hơi lạ, bất giác liếc về sau, mắt chợt sáng: “Chẳng phải phó tổng Hứa ư, thật khéo trùng hợp? Ngồi ngay sau chúng tôi?”.
Hứa Dực Trung bực mình, thầm rủa Trương Lâm Sơn chỗ nào không chọn lại chọn đúng Lương Mộc Duyên này! Anh ngẩng đầu cười cười: “Không trùng hợp đã không thành chuyện!”.
Nghiêu Vũ trợn mắt nhìn anh ta, kéo Thiên Trần ngồi xuống, cố nói bằng âm lượng đủ để Hứa Dực Trung nghe thấy: “Khó khăn lắm ba chúng ta mới tụ tập tâm tình, lại bị người ta nghe thấy!”.
Hứa Dực Trung càng bực, thầm nghĩ, ai muốn nghe. Anh lấy điện thoại gọi cho Trương Lâm Sơn: “Sơn Tử, đi đến đâu rồi?”.
Trương Lâm Sơn cười ha hả trong điện thoại: “Sau lưng cậu!”.
Hứa Dực Trung ngoái đầu, Trương Lâm Sơn đang cùng một cô gái trẻ rất đẹp, mái tóc chấm vai đi về phía anh. Anh ngớ người, lẩm bẩm, đang cần nói chuyện riêng với nhau, sao lại mang phụ nữ đến? Đang nghĩ vậy, cô gái xinh đẹp đi bên cạnh Trương Lâm Sơn reo lên: “Thiên Trần, Tiểu Vũ!”.
Hai cô gái cùng quay ra, cũng ngẩn người.
Tuệ An khoác tay Trương Lâm Sơn dẫn anh đi lên phía trước, mỉm cười chào Hứa Dực Trung, “Phó tổng Hứa!”. Không đợi anh trả lời, vui vẻ nói với Trương Lâm Sơn: “Lâm Sơn, đây là bạn đại học của em, Đào Thiên Trần và Nghiêu Vũ! Lâm Sơn, đây chính là chồng bé của em!”.
Hứa Dực Trung cười “khạch” một tiếng, hắng giọng, quay mặt đi.
Nghiêu Vũ lại nhớ hồi đại học không hiểu sao cô lại chơi thân với cả hai cô hoa khôi của khoa, thường gọi đùa là hai người tình. Nhưng Thiên Trần nhất định đòi phân rõ ngôi thứ với Tuệ An, Nghiêu Vũ vội giảng hòa, tuyên bố, một người là vợ, một người là tình nhân, tình nhân đương nhiên là Thiên Trần, Thiên Trần phấn khởi ra mặt, đắc ý nói với Tuệ An, nhìn chung các ông chồng thường cưng tình nhân hơn vợ.
Lúc này thấy Tuệ An gọi mình là chồng bé, nghĩ đến trò đùa ngày trước, lại vui vui. Không ngờ Tuệ An vẫn nhớ, mắt liếc sang thấy Hứa Dực Trung đang tủm tỉm cười gian, cô liền lạnh mặt. Lát sau lại nghĩ, người được Tuệ An gọi thân thiết như vậy, chắc rất thân nhau, liệu có phải là bạn trai?
Trương Lâm Sơn âu yếm vỗ vai Tuệ An, bình thường Tuệ An rất e dè kín đáo, hôm nay hồ hởi reo lên như vậy ở chỗ đông người, chắc là rất vui, anh nhìn hai cô gái, lịch sự khẽ nghiêng mình: “Xin chào!”.
Hai cô không hiểu thế nào, chỉ mỉm cười đáp lễ. Tuệ An đi đến, kéo Thiên Trần: “Anh ấy là chồng mình! Tên là Trương Lâm Sơn”.
“Hả?”. Thiên Trần và Nghiêu Vũ đều kinh ngạc, Tuệ An lấy chồng rồi? Vừa gặp lại, đã tung quả bom, khiến hai cô bạn choáng váng. Sững ra một lát, mới nhìn kĩ Trương Lâm Sơn. Tuổi chừng ba ba, ba tư, có vẻ là người miền Bắc, mắt to mày rậm, là kiểu đàn ông thô, phóng khoáng hình mẫu Tiêu Phong trong phim Thiên long bát bộ! Hai người nhìn nhau, đều có chung ý nghĩ, Tuệ An đã lấy chồng mà không hề cho họ biết?
Hứa Dực Trung cười vang: “Chuyển chủ đề đi. Thật không ngờ, Sơn Tử lại cưới được một vợ xinh đẹp như vậy, phải rồi, chính là cô ấy, hôm đó cô ấy cũng đến phải không? Tiệc đông người, tôi đón tiếp chưa được chu đáo”.
“Đúng, hôm đó về sớm. Hôm nay cậu hẹn tôi, bạn cô ấy hẹn gặp, Tuệ An lại muốn giới thiệu tôi với bạn cũ, vậy là hẹn cậu ở đây. Hai chúng ta nói chuyện để bọn họ gặp nhau!”.
Năm người chia hai bàn, ngồi xuống, Nghiêu Vũ và Thiên Trần nheo mắt ngắm nghía Tuệ An. Tối nay cô mặc chiếc váy trắng, má phớt hồng, vẻ nhu mì đôn hậu từ trong cốt cách. Hai người nhìn nhau, cười ranh mãnh, xem ra Tuệ An cố tình trang điểm vì cuộc gặp này.
Nghiêu Vũ nhìn những móng tay sơn bóng màu ngọc vô cùng cầu kì và chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay thon của Tuệ An, thở dài: “Đúng là rất khác”.
Thiên Trần cũng nhìn chiếc nhẫn kim cương không nói gì.
Hai cô đang rất tò mò đối với đám cưới của Tuệ An. Mọi chủ đề đều xoay quanh Tuệ An.
Tuệ An ngoái đầu nhìn Trương Lâm Sơn thấy anh đang nói cười vui vẻ với Hứa Dực Trung. Liền yên tâm nói nhỏ: “Anh ấy rất tốt, rất biết cách chăm sóc”.
“Cưới bao giờ?”.
“Đầu năm nay”.
“Quen nhau thế nào?”.
“Anh ấy làm việc ở phòng quy hoạch thành phố, mình ở phòng kinh tế, đồng nghiệp cùng cơ quan giới thiệu”. Tuệ An trả lời, mặt luôn phảng phất nụ cười.
Tuệ An là người tốt bẩm sinh, rất coi trọng chất lượng sống, lại sạch sẽ đến cực đoan.
“Tuệ An, hai năm nay, sao không liên lạc?”. Thiên Trần hỏi.
Tuệ An khẽ cười: “Mình vừa vào cơ quan liền được cử đi bồi dưỡng ở ngoại tỉnh nửa năm. Điện thoại bị mất, không có số của hai người, số máy bàn lại không lưu”.
“Nhưng, Tuệ An, những chuyện khác không nói, hôn nhân đại sự như vậy sao cũng không thông báo với bọn mình? Nếu thực sự muốn tìm có khó gì!”. Nghiêu Vũ phụng phịu.
“Nếu không nhìn thấy cậu trong bữa tiệc đó, không biết bao giờ mới gặp nhau”. Thiên Trần nói dỗi.
Tuệ An dịu dàng kéo tay Nghiêu Vũ: “Anh Sơn không tổ chức lễ cưới ở đây, chỉ tổ chức ở quê anh. Cho nên…”.
Thiên Trần và Nghiêu Vũ nhìn nhau, đồng thanh phản đối; “Không được! Bây giờ biết rồi, nhất định phải bù! Chọn ngày không bằng gặp ngày, tối nay đi, đằng nào bọn mình cũng chưa ăn tối”.
“Ăn lẩu!”. Thiên Trần cười nói.
Tuệ An vui vẻ, ngoái đầu hỏi chồng: “Lâm Sơn, họ bắt chúng mình chiêu đãi, phạt đền tiệc cưới”.
“Được, ngồi lát nữa, cùng đi ăn”. Trương Lâm Sơn mỉm cười.
“Thiên Trần, gọi Tiêu Dương đi luôn!”. Tuệ An buột miệng, vừa nói xong lại hối hận liếc trộm Nghiêu Vũ.
“Tốt! Lâu rồi không gặp Tiêu Dương”. Nghiêu Vũ cũng cười, cô hiểu ánh mắt Tuệ An, thầm cảm kích sự tế nhị của bạn.
Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành yêu nhau trước Thiên Trần và Tiêu Dương. Tiêu Dương quen Thiên Trần qua cô. Sau khi yêu Đồng Tư Thành, Nghiêu Vũ thường đến chỗ anh, nên mới quen Tiêu Dương cùng khoa Tin học. Có lần Đồng Tư Thành bất ngờ bị giáo sư gọi đến phòng thí nghiệm không thể đến chỗ hẹn, nhờ Tiêu Dương thông báo với cô. Nghiêu Vũ và Thiên Trần đứng trước rạp chiếu phim chờ mỏi mắt, Tiêu Dương nhăn nhở đứng chỗ nào đó quan sát chán rồi mới đi đến nói: “Nghiêu Vũ, sư huynh có việc bận, cử đồ đệ thay mặt đến hầu hạ“.
Nghiêu Vũ vốn định giới thiệu Thiên Trần làm quen với Đồng Tư Thành, nghe Tiêu Dương nói vậy chẳng còn hứng thú xem phim, nhưng vé đã mua, đành để Tiêu Dương được hời một phen.
Sau lần xem phim đó, Tiêu Dương bắt đầu theo đuổi Thiên Trần. Trong mắt Nghiêu Vũ, Tiêu Dương là người thông minh, dẻo mồm, với bạn bè nhiệt tình, nghĩa khí, nhưng luôn cảm thấy có gì hơi nông nổi, cô thích kiểu đàn ông trầm tính hướng nội như Đồng Tư Thành.
Nghiêu Vũ không ngờ Thiên Trần lại yêu Tiêu Dương, gắn bó sáu năm đến tận bây giờ. Còn cô và Đồng Tư Thành đã chia tay ba năm, theo cách nói của Thiên Trần và Tuệ An hồi đó, đã xảy ra một bi kịch phá vỡ huyền thoại tình yêu, nguyên nhân lại rất vớ vẩn, do Đồng Tư Thành ra nước ngoài du học.
Vì vậy Thiên Trần mới hỏi dò Tiêu Dương, cô rất hoài nghi, cảm thấy Đồng Tư Thành hơi khó hiểu. Cô nói với Nghiêu Vũ: “Đi du học thì sao? Bây giờ thông tin phát triển, hai người lại yêu nhau như thế, Đồng Tư Thành đâu phải không trở về, cứ coi như không trở về cậu cũng có thể ra nước ngoài với anh ấy!”.
Tuệ An lại nói: “Đồng Tư Thành chẳng qua chỉ đi học hai năm, nếu xa nhau hai năm đã chia tay, tỷ lệ ly hôn không biết sẽ cao đến đâu!”. Tóm lại cả hai cô bạn thân đều thấy nguyên nhân không thỏa đáng.
Nghiêu Vũ một mực nói là vì nguyên nhân đó, Đồng Tư Thành lại đi