Nghiêu Vũ lạ lùng nhìn chồng tạp chí thứ hai trong phòng sách, những cuốn tạp chí mới tinh như chưa hề bị chạm vào, cô lập tức hiểu ra, lòng rưng rưng, cảm động, buồn. Thì ra anh chưa một ngày quên cô, luôn dõi theo bước chân cô, từng chút thu thập thông tin về cô…
Hôn lễ kết thúc, lúc từ biệt ra về, Nghiêu Vũ nhìn thấy Hứa Dực Trung đang nói chuyện với bạn. Cô cũng không đi đến chỗ anh, nếu anh đã hoàn toàn dửng dưng với mình, cũng đành vậy. Cô vừa nghĩ vừa đi thẳng ra cửa, đứng đợi xe ở ngoài khách sạn.
Từ xa, Hứa Dực Trung đã thấy Nghiêu Vũ đi ra. Không kịp nghĩ, anh vội vàng ra theo. Không biết do uống quá nhiều rượu hay là nguyên nhân khác, lúc này anh rất khó chịu.
Anh lượn lờ trong phòng cưới lâu như vậy, cô vẫn như không nhìn thấy?
Hứa Dực Trung bước nhanh theo Nghiêu Vũ, tóm tay, kéo cô đi vê phía bãi đỗ xe.
Nghiêu Vũ bị kéo đi, nhận ra Hứa Dực Trung, không nói gì, mấy lần thử giật tay ra nhưng không được, còn bị anh nắm chặt hơn. Liếc trộm Hứa Dực Trung, mặt anh lầm lì, mắt nhìn phía trước, kéo cô như… như kéo… túi rác.
Nghiêu Vũ giật mình, sao lại nghĩ như vậy? Túi rác?! Ra khỏi khách sạn một đoạn xa, cô mới nói: “Anh làm gì vậy?”.
Hứa Dực Trung quay người, giật mạnh tay, cô chúi đầu vào ngực anh, “Hừ, anh không nói, em cũng không chủ động một chút?”.
“Anh say rồi!”. Nghiêu Vũ ngửi thấy hơi rượu nồng nặc.
“Đúng, anh say. Say cũng vẫn đưa được em đi!”. Hứa Dực Trung móc chìa khóa, định lái đi.
Nghiêu Vũ giật chùm chìa khóa, “Để em, uống rượu không được lái xe, hôm nay anh uống quá nhiều!”.
Hứa Dực Trung đã bảy phần say, liếc Nghiêu Vũ. Cô lái xe ư? Anh buồn cười, nghẹo đầu nhìn cô; không tin.
Nghiêu Vũ thở dài, mở cửa xe ngồi vào trong, khởi động một cách thành thạo: “Lên đi”.
Hứa Dực Trung tò mò chui vào xe.
Nghiêu Vũ lái rất êm, không nói gì, bật điều hòa, nói: “Đừng mở cửa sổ, anh ngủ một lát đi, đến nơi em gọi”.
Hứa Dực Trung lại bất ngờ, Nghiêu Vũ có bao nhiêu bí mật mà anh chưa biết. Như lúc này, cô thành thạo ung dung điều khiển vô lăng, tư thế ngồi ngay ngắn, đầu ngẩng cao rất tự tin. Hứa Dực Trung cố mở to mắt nhưng anh đã say, mọi khi dù say đến mấy anh vẫn có thể lái xe về. Hôm nay Nghiêu Vũ đưa về, mí mắt anh trĩu xuống, chỉ muốn ngủ, lòng rất bình yên.
Nghiêu Vũ nghiêng đầu nhìn anh, Hứa Dực Trung ngủ rất say, tư thế và đôi mắt nhắm tuyệt đẹp. Cô không nhịn được bật cười.
Dừng xe trước nhà Hứa Dực Trung, Nghiêu Vũ vỗ vai anh: “Đến rồi, xuống thôi”.
Hứa Dực Trung lảo đảo bước xuống, cô vội giơ tay đỡ. Anh đã quay người ôm cô.
Nghiêu Vũ giãy giụa vùng ra. Anh không buông, vẫn ôm chặt, bế cô vào nhà.
“Anh nghỉ đi, ngày mai em đến”.
Hứa Dực Trung không nói, cúi hôn khắp mặt, lần xuống cổ, sau đó tìm được môi cô, dán môi vào, hôn thật sâu.
Miệng anh có mùi rượu, cô không quen, cả người bị ôm cứng trong tay anh không thể nhúc nhích. Mặc cô vùng vẫy ngoảnh đầu, anh luôn tìm đúng môi cô, bướng bỉnh mút chặt hai bờ môi tươi mát.
Nghiêu Vũ không vùng vẫy nữa, nhắm mắt, nép vào anh, thân trí bắt đầu mê loạn, hơi rượu phả vào mặt, cô cảm thấy mình cũng say.
Chiếc khóa sau lưng bộ váy hồng không biết bị anh kéo ra lúc nào, cảm thấy lưng man mát, vội đẩy anh ra. Hứa Dực Trung bất ngờ cúi xuống, bế cô vào phòng ngủ.
Say rượu cưỡng bức ư? Trong đầu cô lóe ra ý nghĩ đó, mặt bỗng đỏ bừng.
Vừa vào phòng, Hứa Dực Trung quẳng cô lên giường, cả người chồm tới đè lên cô. Anh hôn môi, hôn cổ, áp má vào má cô, rồi nằm yên.
Nghiêu Vũ nằm một lát dưới cơ thể anh, mở mắt, cựa quậy, anh vẫn không động đậy. Cô bật cười, nhẹ nhàng thoát ra, nhìn lại mình, bộ váy trên người rộng thùng, nhìn thông thốc vào trong, vội vàng kéo khóa lại.
Lúc đó, Hứa Dực Trung giơ tay, lại kéo cô ngã lên người anh, mặc Nghiêu Vũ ra sức giãy giụa, nhất định không buông. Con lợn giả say! Ý nghĩ lóe trong đầu, thở phào, nằm trong lòng anh, nhắm mắt, dần dần cũng ngủ thiếp.
Sáng hôm sau, khi Nghiêu Vũ tỉnh dậy, thấy trên người phủ tấm chăn mỏng. Mỉm cười thầm nghĩ, anh chàng dậy sớm ghê.
Đúng lúc đó Hứa Dực Trung mặc bộ pijama xuất hiện ở cửa. Tóc vẫn ướt, chắc vừa tắm, cười cười nhìn cô, nói: “Đây là nhà anh”.
Đương nhiên tôi biết là nhà anh, tối qua tôi còn đưa anh về. Nghiêu Vũ nhìn anh, đang định nhổm dậy, bỗng giật mình, kêu thét: “Ôi! Váy của em?”.
“Anh cởi đấy! Định ra tay nhưng không dám, lại lười không mặc lại. Anh cười tươi rói, nói năng không ngượng, mắt quét đảo trên cơ thể cô.
“Đồ lưu manh! Trả lại đây!”. Nghiêu Vũ ngó quanh không thấy chiếc váy đâu. Hứa Dực Trung đi đến ngồi xuống cạnh giường. Nghiêu Vũ giật mình lùi về sau, mặt đỏ lựng: “Làm gì vậy?”.
Hứa Dực Trung nhìn cô chòng chọc, nụ cười trên mặt đã biến mất. “Tiểu Vũ, tại sao? Tại sao nhẫn tâm như thế?”.
Nghiêu Vũ ngoảnh mặt, lẩm bẩm: “Ai bảo anh…!”. Cô vừa mở miệng, Hứa Dực Trung đã đè cô xuống, nhìn thẳng vào mắt cô.
Nghiêu Vũ vừa động đậy, Hứa Dực Trung liền bật cười, “Cẩn thận lộ hết bây giờ!”.
Cô cúi nhìn, đành ngoan ngoãn nằm yên.
“Tiểu Vũ, tại sao suốt nửa năm không liên lạc gì?”.
Nghiêu Vũ không trả lời, cắn môi hồi lâu mới nói: “Tại anh không gọi, em mới tắt máy”.
“Ờ, vậy là mất tích luôn nửa năm?”. Hứa Dực Trung nói dằn, mắt tối sầm tức giận.
“Em giận anh!”.
“Lại còn giận? Sao em đóng cửa đuổi anh? Đuổi anh mà không đuổi anh ta. Anh giận suốt một tuần, đến khi gọi lại, em đã mất tích. Ai đáng bực mình đây?”.
Nghiêu Vũ tủi thân ngoảnh mặt đi. Tư thế này cô không thoải mái, “Trả váy đây! Để em đi cho đỡ bực mình”.
“Chưa nói rõ đã định bỏ đi? Đừng hòng!”.
Nghiêu Vũ bất lực, lườm anh: “Vậy anh muốn thế nào? Làm sao em biết sau nửa năm anh vẫn còn giận?”.
“Sao không đi tìm anh?”. Bao nhiêu bực bội tích tụ trong mắt. Anh hầm hầm nhìn cô, lòng lại chua xót. Nếu anh không tìm, cô cũng thôi luôn, chuyện hai người coi như chấm dứt? Tại sao không chủ động tìm anh? Cảm thấy anh không tin cô? Không hiểu cô? Cũng giống như cô không hiểu anh?
Hứa Dực Trung buột miệng: “Là em không hiểu anh, hay là cho rằng anh không hiểu em?”.
“Em không hiểu anh. Anh cũng không hiểu em!”.
“Em có cho anh cơ hội không? Hả, vừa không bằng lòng một chút là mất tích. Ai nuông chiều em thành ra như vậy?”.
Toàn thân Hứa Dực Trung bừng bừng nộ khí, làm Nghiêu Vũ phát hoảng ngoảnh mặt đi.
“Em… em đã chờ điện thoại của anh suốt một tuần!”. Nghiêu Vũ nghẹn giọng. Nói xong mím chặt môi, cụp mắt, nhất định không chịu nhìn anh nữa.
Theo lí luận của cô, cô không nên chủ động, cũng không nên gượng ép. Nửa năm trước cô đuổi Hứa Dực Trung cũng đuổi Đồng Tư Thành. Cô bực mình vì Đỗ Lối đến khiêu khích. Càng bực bởi sự xuất hiện đúng lúc của hai người đàn ông đó.
Chuyện giống như được sắp đặt, một sự sắp đặt hoàn hảo, còn cô rất ghét làm nữ chính của tấn trò đó. Nếu Hứa Dực Trung vui vẻ chào Đồng Tư Thành cô sẽ rất vui. Nhưng, anh lại sầm mặt tỏ vẻ gia trưởng, không đáng đuổi đi sao?
Một tuần chờ đợi, tựa như đang thi gan với anh. Cô biết Hứa Dực Trung chờ cô đến xin lỗi hoặc làm nũng là sẽ bỏ qua. Nhưng, cô cũng muốn anh chủ động. Cô đã cho anh đúng một tuần, ít nhất đến khi máy bay cất cánh.
Hàng mi rung rung, cơ thể Nghiêu Vũ cứng đờ dưới làn chăn mỏng. Hứa Dực Trung thấy lòng đau nhói. Mình đang làm gì? Đang ép cô ra đi hay sao? Vội vàng ôm cả chăn lẫn người, thở dài: “Được rồi, Tiểu Vũ, tại anh không dám chắc. Anh rất nhớ em, em mất tích nửa năm anh vẫn nhớ em. Nhưng, thử nghĩ xem, em đối với anh như thế có công bằng không?”.
Giọng Hứa Dực Trung dịu dàng, Nghiêu Vũ òa khóc: “Anh không gọi điện, anh bỏ mặc em, em mới… mới thay sim khác. Em nghĩ anh không hiểu em, có thể đã hiểu lầm, thà em đi biệt cho xong? Anh không nghĩ đến em, em cũng…”.
“Em cũng sao? Cũng thôi hả?”. Hứa Dực Trung lại giận sôi người.
Nghiêu Vũ len lén nhìn anh: “Chẳng phải em đã về rồi, nếu… nếu anh không nhớ em thì thôi… Nếu…”.
“Nếu anh vẫn nhớ em, em có đến tìm anh?”. Cuối cùng Hứa Dực Trung đã bị Nghiêu Vũ đánh bại “Em chưa bao giờ chủ động một chút, để anh vui, ngộ nhỡ anh thay lòng thật thì sao?”.
“Thì thôi vậy…”. Nghiêu Vũ lẩm bẩm, lòng chua xót. Cô không chủ động không có nghĩa không yêu anh. “Em yêu cầu cao một chút, nếu anh thực sự không muốn, xa nhau nửa năm coi như hết, em cũng không gượng ép.
Hứa Dực Trung tức giận tóm cằm cô, lạnh lùng nói: “Nhìn anh đây, có thật em không bận tâm như vậy, chuyện này cũng có thể tùy tiện như thế?”.
Nghiêu Vũ nhìn anh. Trong mắt Hứa Dực Trung cuộn lên cơn sóng dữ, cô không biết thế nào, giơ tay định đẩy anh.
Anh siết mạnh tay: “Đừng mơ! Bây giờ nói rõ với em, không có chuyện đó, anh cần em, từ lâu anh đã nói, anh cần em. Em có tùy tiện cũng không được tùy tiện trong chuyện này”.
Nghiêu Vũ cắn môi, hơi hoảng. Mặt Hứa Dực Trung sa sầm, giống như, giống như định ăn thịt cô. Cô nghiêng đầu, giơ tay đẩy anh, “Anh dậy đi”.
Hứa Dực Trung chống khuỷu tay không nhúc nhích.
Nghiêu Vũ nổi giận, càng vùng vẫy thật lực, nghe tiếng anh cười khúc khích, “Không sợ bị anh nhìn thấy sao? Hay là muốn để anh nhìn thấy?”.
“Nói đúng quá”. Hứa Dực Trung cầm một góc chăn, kéo ra.
Nghiêu Vũ hốt hoảng hét: “Không!”.
“Nhận lỗi đi!”.
“Không!”.
“Vậy anh xé chăn?”.
“Cứ việc, em coi như đang mặc bikini!”.
Hứa Dực Trung lẩm bẩm: “Lẽ ra không nên cho em mặc đồ lót”. Nói rồi, thò tay vào trong chăn.
Nghiêu Vũ ra sức vùng vẫy. Hứa Dực Trung giữ chặt tay cô trên cao, “Em đúng là thổ phỉ”. Nói rồi cúi tìm môi cô, phủ lên.
Hương vị tươi mát như khí trời sau cơn mưa, lan trong miệng, cảm giác này đã lâu mới có. Lòng run lên, anh càng hôn sâu, càng tham lam tìm kiếm, hít mãi mùi thơm từ cơ thể cô.
Cách lần chăn mỏng, cơ thể anh bỗng thay đổi, anh đột nhiên ngẩng đầu, mắt lóe lửa dục: “Tiểu Vũ, anh muốn em!”.
Cô mơ màng nhìn anh.
Trên khuôn mặt tuyệt đẹp là nụ cười quyến rũ.
Anh không muốn dừng lại, nhưng bỗng nhảy khỏi người cô. “Khóa váy bị anh làm hỏng rồi, đợi nhé. Anh đi mua cái khác”. Nói xong đi thẳng ra cửa, không ngoái lại.
Nghiêu Vũ ngây ngây bật cười. Quấn tấm chăn mỏng lên người xuống giường. Tiện tay với chiếc áo phông của anh trên giá, đi vào phòng tắm. Lúc đó mới chầm chậm quan sát căn phòng.
Đây là lần đầu tiên cô đến nhà anh. Căn phòng khoảng trăm mét vuông, sắp xếp gọn gàng, còn có mấy phòng đóng cửa. Cô ý tứ không mở.
Nghiêu Vũ ngồi trên đi văng phòng khách bật ti vi. Mắt đột nhiên nhìn thấy chồng tạp chí đặt trên bàn trà, ngẩn người ngẫm nghĩ, lại quay vào phòng ngủ. Quả nhiên trên chiếc tủ cạnh đầu giường cũng là những cuốn tạp chí đó.
Cô cầm cuốn tạp chí, ngắm một lát mới mở ra, là số có bài viết gần đây nhất về thôn Hòa Thuận Kiều.
Bê chồng tạp chí ra phòng khách. Tất cả có tám cuốn xếp gọn gàng theo thứ tự thời gian. Cầm lên cuốn dưới cùng, đó là số viết về bản Chu. Anh đọc rất nhiều lần ư? Trang có bài của cô đã thành nếp, nhàu cũ, vừa giở đã tự lật ra.
Nghiêu Vũ ngơ ngẩn hòi lâu. Niềm vui tựa những bong bóng nước từ sâu trong lòng liên tiếp phun lên. Không phải anh quên cô, lòng anh luôn có cô, luôn nhớ cô! Nghiêu Vũ nhảy lên h