t to: “A! Hứa Dực Trung chỉ là con lợn! Aaaaaaaaa”.
Chưa hét xong, cánh cửa đã mở. Hứa Dực Trung xách hai túi quần áo đứng ở ngưỡng cửa, ngạc nhiên nhìn cô.
Cánh tay vẫn lơ lửng trên không, mặt Nghiêu Vũ vụt đỏ ửng, ngượng nghịu bỏ tay xuống: “Anh về rồi à?”.
Hứa Dực Trung nghi hoặc nhìn động tác kì quặc của cô. Ánh mắt lướt tới chồng tạp chí trên bàn, mặt cũng đỏ lên, nghiêng đầu, khẽ ho, “Mặc áo phông của anh cũng đẹp đấy chứ!”.
Nghiêu Vũ cúi đầu, mặt vẫn đỏ ửng, ngón chân trần di di trên sàn, lẩm bẩm: “Ai mới xấu hổ?”.
Hứa Dực Trung kêu lên: “Em thế này rõ ràng đang quyến rũ anh”.
“Hứ”.
Hứa Dực Trung kinh ngạc, nâng cằm cô, ngắm nghía, cặp mày hơi nhíu khẽ run, không tin điều vừa nghe thấy. Nghiêu Vũ lúng lúng bởi ánh mắt đó, tách tay anh, định lấy túi quần áo anh cầm.
Hứa Dực Trung ném túi quần áo lên đi văng phía xa, tay vuốt ve mặt cô; “Hơi đen!”.
Hứa Dực Trung há miệng kinh ngạc, lòng bừng lên niềm vui khôn tả, quàng tay ôm cô, hôn lại.
Nụ hôn êm nhẹ khêu gợi. Nghiêu Vũ say sưa hưởng ứng, như một cuộc tìm kiếm không ngừng, không thấy điểm cuối, không thể dừng lại.
Tay cô từ từ nắm vạt áo anh, hất mạnh lên trên.
Hứa Dực Trung giơ tay lột áo, để lộ làn da sáng bóng. Cô thận trọng đặt bàn tay thon nhỏ lên ngực anh, cảm thấy tim anh đập dồn bên dưới, không kìm được, vội áp mặt lên đó.
Xúc động trào lên như sóng, anh cố kìm ham muốn, ngực bỗng nhồn nhột, Nghiêu Vũ đã dán môi lên đó.
Nếu mình vẫn đứng yên, chắc chắn mình là con lợn. “Em có xác định đang khiêu khích anh?”. Vừa nói anh vừa bế bổng cô.
Tay Nghiêu Vũ ôm chặt cổ anh, cười khanh khách: “Không ăn thịt anh, em còn khó chịu!”.
Hứa Dực Trung đứng lại: “Anh nên trừng phạt vì tội em mất tích nửa năm, không cho em toại nguyện? Hay là vui lòng thực hiện?”.
Cô vùi đầu vào ngực anh: “Qua khúc này là không có hàng ăn đâu, cho anh năm giây!”.
Hứa Dực Trung cười ha hả: “Năm giây em không cảm thấy quá nhanh?”.
“Hứa Dực Trung, hết giờ, bỏ em xuống!”. Mặt cô đỏ lựng.
“Không! Bây giờ anh mới là người quyết định!”. Hứa Dực Trung vui phát điên. Không ngờ Nghiêu Vũ có thể bạo dạn khiêu khích anh. Lúc bước vào phòng ngủ anh nghĩ, mình đã uổng công mua quần áo.
…
“Lần đầu tiên đến nhà anh phải không?”. Hứa Dực Trung thấy cô ngó nghiêng vẻ hiếu kì, lòng hơi buồn, anh thực sự chưa từng yêu như thế.
Nghiêu Vũ gục trên lưng, đòi anh cõng đưa đi thăm quan căn nhà. Nghe anh nói vậy, nghiêng đầu hôn một cái: “Sau này em sẽ thường xuyên đến. Nhưng sao thế? Cùng một tạp chí lại mua hai cuốn?”. Nghiêu Vũ ngạc nhiên nhìn thấy chồng tạp chí thứ hai trong phòng sách.
Hứa Dực Trung hừ một tiếng, không trả lời, bế cô ngồi xuống ghế, chuyển chủ đề: “Vẫn không chịu nhận lỗi hả?”.
Nghiêu Vũ nhìn chồng tạp chí cơ hồ chưa động đến, đã hiểu ý anh. Lòng xao xuyến vừa cảm động vừa buồn.
Mặt Hứa Dực Trung hơi nóng: “Bây giờ anh phát hiện, em rất sợ nhột!”. Tay anh bắt đầu cù nhẹ vào eo cô.
Nghiêu Vũ nhảy dựng lên. Cả người rơi vào tay anh, bị nhột cười khanh khách, hét lên: “Ối! Em sai rồi!”.
Hứa Dực Trung dừng lại, tay vẫn đặt trên eo cô, chậm rãi hỏi: “Sai ở đâu?”. Nghiêu Vũ thở hổn hển: “Anh bỏ tay ra, em sẽ ngoan ngoãn thú tội với anh”.
Hứa Dực Trung lại cù lần nữa, Nghiêu Vũ lại nhảy dựng lên: “Đừng, ha ha! Đừng, em… em không nên không liên lạc với anh. Đừng! Em sai rồi! Không nên thay sim! Không nên… thế còn ai đã coi mấy cuốn tạp chí như báu vật!”.
“Xem ra không sợ nhột!”. Hứa Dực Trung bị cô nói trúng tim, xấu hổ, ra sức cù làm Nghiêu Vũ lăn lộn.
“Ôi! Ha ha, đừng, em đang nghĩ!”. Nghiêu Vũ cười ngặt nghẽo, má đỏ bừng bừng, mắt liếc đảo tìm cách thoát thân.
Miệng Hứa Dực Trung khẽ nhếch tủm tỉm: “Mắt đảo ghê thế, lại nghĩ ra trò gì phải không? Chưa cười đủ, còn chưa nghĩ ra hả?”.
Tay anh lại cù tiếp vào eo cô. Nghiêu Vũ không chịu được, đành cầu cứu: “Mình thương lượng nào, thế này em chết mất!”.
“Có thế đã không chịu được? Em đi nửa năm không thèm nói một câu, anh khó chịu thế nào? Ai sai?”.
“Em sai!”. Nghiêu Vũ nói ngay, nhưng miệng lại lẩm bẩm: “Tại anh ép em, không tính!”.
Hứa Dực Trung bó tay, như thế vẫn cố cãi, đành dịu giọng: “Nhớ anh không?”.
“Không!”.
Đương nhiên anh không hài lòng, lại cù thật mạnh. Nghiêu Vũ hét to: “Nhớ! Nhớ thật!”.
Hứa Dực Trung cười thỏa mãn. Âu yếm hôn má cô: “Tiểu Vũ, lấy anh nhé? Năm nay đi”.
“Không được. Em còn định đi hết một trăm thị trấn cổ trong hai năm. Xong rồi sẽ tính”.
“Vậy em phải hứa, sau này dù có chuyện gì cũng không được trốn mất?”.
Nghiêu Vũ cười: “Người đã là của anh rồi còn đòi hỏi gì nữa”.
Hứa Dực Trung lắc đầu: “Nhất định phải từ hai phía. Nếu anh cũng như em, bị đuổi khỏi cửa là đi luôn, em sẽ thế nào? Sao không nghĩ cho anh?”.
“Xin lỗi! Em tưởng anh giận, không thèm bận tâm đến em nữa, cho nên…”.
“Cho nên đi biệt nửa năm?”. Hứa Dực Trung cao giọng.
Nghiêu Vũ vuốt ve mặt anh, trêu: “Đừng giận nữa mà, em đã về rồi thôi”.
“Về cũng không đi tìm anh?”.
“Nếu nửa năm, xa nhau anh không thích em nữa, em tìm anh làm gì?”.
“Em không thể chủ động một chút sao?”.
Mắt Nghiêu Vũ lúng liếng liếc đảo: “Em còn phải chủ động thế nào?”.
Hứa Dực Trung ngẩn ra, cười ha hả: “Tiểu Vũ, từ nay việc gì cũng phải nghĩ cho anh, biết chưa? Anh cũng có lỗi, không nên gan lì cả tuần không tìm em, phụ nữ cần được cưng chiều mà”.
Anh đúng là rất tốt. Nghiêu Vũ biết, tính cô quá bướng. Nép vào anh, khẽ nói: “Thực ra chỉ đối với anh mới như vậy. Em cũng không muốn giận anh. Hứa Dực Trung, anh nghe rồi đấy, em chưa bao giờ giận dỗi với Đồng Tư Thành như vậy…”.
Nghiêu Vũ không nói tiếp được nữa, anh đã hiểu ý cô, vội vàng cúi xuống dùng môi vít chặt môi cô, chặn lại lời nói. Anh đã hiểu hết, không cần cô giải thích.