“Cậu ngây thơ vậy sao, cho mọi chuyện đơn giản như thế? Cậu tưởng cặp với Hứa Dực Trung là anh ta có thể vì cậu ngăn cản tập đoàn Gia Lâm kiếm tiền? Đừng mơ!”.
Đỗ Lối hừ một tiếng, sập cửa đi ra. Nghiêu Vũ cũng thở dài. Trên đời luôn có những người như vậy, không chịu tin vào những điều tốt đẹp, còn mình nữa, sao lại ngốc đến thế, chuyện không liên quan, lại vơ vào người. Đúng, Hứa Dực Trung sao có thể không muốn Gia Lâm kiếm tiền. Chẳng qua cô chỉ muốn thăm dò, liệu có thể đổi mảnh đất khác cho họ mà thôi.
Cô liên lạc với Thiên Trần rồi lên mạng xem bài viết của Thiên Trần. Sau đó bắt đầu tung ảnh và tư liệu về thị trấn cổ lên mạng. Đúng lúc bận bù đầu thì Đồng Tư Thành gọi điện. Nghiêu Vũ do dự một lát, rồi nghe máy: “Tư Thành, có việc gì?”.
“Em có nhà không? Gặp nhau rồi nói”.
Nghiêu Vũ hơi lo, không biết Đồng Tư Thành định nói gì. Lại nghĩ đến lời của Thiên Trần, dạo này, Đồng Tư Thành gầy thảm hại, lòng lại áy náy.
Anh đã cho cô bốn năm đẹp đẽ, sau khi trở về tình vẫn sâu nặng. Cô thực lòng không muốn làm tổn thương anh, nhưng cô chỉ có một trái tim, đã trao phải trao trọn vẹn, không thể chia sẻ.
Đồng Tư Thành đến còn mang theo mấy hộp sữa, hai người nhìn nhau, Nghiêu Vũ không biết nói gì. Đồng Tư Thành lên tiếng trước, phá vỡ không khí gượng gạo: “Uống sữa rất tốt, tủ lạnh của em lúc nào cũng trống không”.
Anh đi thẳng xuống bếp, mở tủ lạnh, hơi ngẩn ra, mỉm cười: “Xem ra anh ta chăm sóc em khá tốt, đầy đủ cả rồi”.
Anh để mấy hộp sữa lên tủ bếp rồi ra phòng khách ngồi.
“Tư Thành, có chuyện gì?”. Lòng cô xót xa, quả thật anh gầy như cây sậy. Có phải dồn hết tâm trí cho công ty? Đôi mắt trong trẻo ngày nào giờ đùng đục, hằn những tia máu nhỏ.
“Anh nghe nói em mua lạc viên ở thị trấn cổ, định ngăn cản phá dỡ nhà cổ, phải không?”. Đồng Tư Thành nhẹ nhàng hỏi.
Hai tháng không gặp, lúc này nhìn thấy anh, tim cô lại đập dồn, hơi xúc động, cũng hơi bối rối. Như đứa trẻ có lỗi, cô cúi đầu không dám nhìn anh.
Đồng Tư Thành không nén được lòng, giơ tay định kéo cô, tay vừa giơ lại buông xuống, mắt đăm đăm nhìn cô.
Anh không biết, lúc này đầu óc Nghiêu Vũ đang rối tung. Việc này ngay Thiên Trần cũng không biết, ai đã nói cho Đồng Tư Thành?
“Ai nói không quan trọng, đằng nào anh cũng biết, anh có tấm thẻ, mật mã là sinh nhật em, có ba trăm ngàn tệ. Sợ em không đủ tiền, cứ dùng đi, sau này có tiền trả lại anh”. Đồng Tư Thành đưa tấm thẻ cho cô.
Nghiêu Vũ sững sờ, xúc động, sống mũi cay xè: “Tư Thành, đừng làm vậy, em…”.
Đồng Tư Thành thở dài, đứng lên ôm cô: “Đừng khóc, cho dù em làm gì, anh cũng giúp em hết sức”.
Bao cảm xúc lại trỗi dậy. Cô cảm động, cảm động tận đáy lòng. Người đó vẫn yêu cô, nhưng cô không thể đáp lại.
“Không cần đâu. Em đã mua được rồi, tiền mẹ cho. Tiền đó mẹ vốn định dành để em mua nhà”. Nghiêu Vũ sụt sịt, trả lại tấm thẻ.
“Nếu em cần thì sao? Cứ cầm lấy”.
Hai người đùn đẩy mãi, cuối cùng Đồng Tư Thành cười nhạt, nhận lại tấm thẻ: “Sao phải khách sáo với anh như thế?”.
Nghiêu Vũ đỏ mặt, định thanh minh. Nhưng có tiếng chuông cửa, cô vội ra mở. Hứa Dực Trung đứng bên ngoài, mặt sa sầm. Một tia chớp lóe trong đầu Nghiêu Vũ, tất cả sáng tỏ: “Sao mặt sa sầm như vậy? Cứ như đến bắt gian dâm? Đỗ Lối đã nói gì?”.
Hứa Dực Trung không biết nói sao, Đỗ Lối đã kể với anh cuộc đối thoại giữa hai người. Lúc đó anh chỉ nhìn Đỗ Lối, hỏi: “Sao em lại có ý nghĩ đó?”.
“Em ghét cô ta, đơn giản vậy thôi. Dực Trung, anh nghe rồi đấy, Nghiêu Vũ nói, vì chuyện kia cô ta mới bằng lòng cặp với anh, có lẽ là nói đùa. Nhưng, nếu anh không thỏa mãn yêu cầu của cô ta, anh cứ chờ mà chia tay, chia tay vì lí do đó, em tin đây là chuyện nực cười nhất em từng thấy”.
Hứa Dực Trung đương nhiên biết là nói đùa. Anh đến định báo cho Nghiêu Vũ một số thông tin, nhân tiện đưa cô đi ăn. Lúc cửa mở nhìn thấy Đồng Tư Thành ung dung đứng sau cô, mặt anh tự dưng tối lại, chưa kịp cất lời, Nghiêu Vũ đã bốp chát như vậy làm anh tức điên.
“Sao?”.
Lòng giận bừng bừng, cô nói sống sượng: “Sao cái gì? Có chuyện à? Anh cảm thấy đúng như thế phải không?”.
Hứa Dực Trung biết rõ, anh khó chịu vì thấy Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành đứng bên nhau, nhưng đàn ông ai chả thế? Anh không nói gì, chỉ nhìn cô.
Hai người cứ thế nhìn thẳng mắt nhau. “Nghiêu Nghiêu, nói rõ với anh ấy đi”. Đồng Tư Thành xen vào.
“Tư Thành đến là để ủng hộ em ngăn cản công ty anh phá thị trấn cổ”. Nghiêu Vũ khô khan giải thích.
“Tìm đồng minh à? Người mới muốn dỡ, liên kết với người cũ chống lại?”. Thâm tâm anh muốn hỏi cô, tại sao sau khi Đồng Tư Thành xen vào, thái độ của cô thay đổi nhanh như vậy? Hứa Dực Trung đã quá mất bình tĩnh, anh biết, nói vậy khác nào đổ thêm dầu vào lửa. Nhưng lúc này không muốn giữ phong độ. Càng không muốn dỗ dành Nghiêu Vũ trước mặt Đồng Tư Thành.
Nghiêu Vũ nổi đóa, Hứa Dực Trung vừa dứt lời, cô liền túm anh đẩy ra ngoài, đóng cửa đánh “rầm”. Đồng Tư Thành giật mình, chưa bao giờ anh thấy Nghiêu Vũ nóng nảy như thế.
“Đồng Tư Thành, anh cũng đi cho tôi nhờ! Bây giờ tôi thà giết một ngàn người, còn hơn bỏ sót một người! Trên đời sao có chuyện trùng hợp khéo thế? Đỗ Lối vừa ra cửa trước anh liền vào cửa sau. Đỗ Lối nói với anh chuyện tôi mua nhà ở thị trấn cổ phải không? Cút!”. Nghiêu Vũ giận run người.
“Nghiêu Nghiêu, không phải anh thông đồng với Đỗ Lối diễn kịch với em. Em bình tĩnh lại. Anh đi đây”. Thấy Nghiêu Vũ đang cơn thịnh nộ, Đồng Tư Thành lặng lẽ mở cửa đi ra.
Nghiêu Vũ lao ra khóa trái cửa, ấm ức không chịu nổi, lại chạy đến cửa sổ, hướng vào chiếc xe Hứa Dực Trung đang lái đi, hét to: “Hứa Dực Trung, anh là đồ khốn kiếp!”.
Cô cũng không rõ vì sao, trước đây với Đồng Tư Thành cô chưa bao giờ nổi đóa lên như vậy, nhưng với Hứa Dực Trung cứ như có thù với nhau, động tí là giận dữ cãi cọ, hòa giải xong, lại cãi nhau.
Lúc trước, Nghiêu Vũ thấy vẻ mặt Hứa Dực Trung biết ngay là có chuyện, lúc nào không đến, lại sầm mặt đến đúng lúc này, trừ phi đã nghe Đỗ Lối nói gì, hoặc là ghen vì bắt gặp Đồng Tư Thành ở đây! Anh không tin cô ư? Uất ức, đau khổ trào lên, vậy mà còn đòi cưới mình, đừng mơ!
Cô thu dọn đồ đạc, tắt di động, bắt xe về nhà bố mẹ. Không muốn gặp bất cứ ai trong bọn họ nữa!
Sau bữa tối, bố Nghiêu Vũ giận dữ chỉ vào vợ, nói: “Tiền để dành cho Tiểu Vũ mua nhà, lại đem đi mua nhà cũ ở thị trấn cổ? Sao lẩm cẩm thế? Đây là chuyện cô có thể can thiệp được ư?”.
“Bố, bố bực gì chứ, tiền đằng nào cũng cho con mua nhà. Chẳng qua chỉ là thay đổi địa điểm thôi!”. Nghiêu Vũ nói dỗi.
“Ồ, Nghiêu Nghiêu sao con ấu trĩ vậy? Thị trấn cổ muốn trở thành khu bảo tồn cấp tỉnh. Phải qua rất nhiều thủ tục, phải được chuyên gia thẩm định, báo cáo trình lên, thời gian ít nhất cũng một năm. Năm nay, trừ phi tập đoàn Gia Lâm nhượng bộ, lựa chọn địa điểm đầu tư khác, nếu không khu nhà cổ sẽ bị dỡ sạch. Con tưởng họ sẽ ngồi chờ lệnh của chính quyền thành phố, yêu cầu không được động đến khu nhà đó, họ sẽ tuân thủ hay sao?”.
“Hợp đồng đã kí với tập đoàn Gia Lâm, thành phố lấy tiền đâu bồi thường? Huống hồ, với tình hình hiện nay, chính quyền dựa vào đâu ra lệnh không được dỡ bỏ. Cho dù ra lệnh, Gia Lâm có thể làm như không nghe thấy, chỉ trong một đêm họ sẽ dỡ sạch! Sau đó tìm một người đứng ra chịu trách nhiệm là xong, khu nhà cũ chẳng phải vẫn biến mất?”.
“Bố biết, khu nhà cổ, nếu có người đầu tư khai thác theo kiểu khác, lập tức sẽ có giá trị. Hiện nay, khu bị dỡ cũng chỉ là những ngôi nhà đã xuống cấp nghiêm trọng ở ven sông, bên rìa thị trấn, không ảnh hưởng nhiều đến cảnh quan thị trấn cổ. Lãnh đạo thành phố cũng nói, vốn đầu tư phát triển địa phương cũng khó khăn, đây là dự án đầu tư lớn nhất trong năm nay. Còn hi vọng sẽ tạo ra ảnh hưởng tích cực, thu hút những nhà đầu tư khác, dù gì bố cũng từng làm việc ở đó, địa phương thu hút được mấy chục triệu đầu tư cũng không đơn giản”.
Nghiêu Vũ lẩm bẩm: “Lạc viên Huỳnh gia với những ngôi nhà bố cục hình chữ Đa không còn nữa, chính mắt con nhìn thấy nó bị san phẳng. Lạc Viên Trương gia con mua bố cục hình chữ Phúc, có bốn cái sân. Con không nói họ phá đi xây nhà mới là phạm luật, dù gì con cũng đã mua, họ muốn xây, nhất định phải hỏi ý kiến con, đúng không? Con sẽ phản đối, không di dời, cố tình kéo dài thời gian trong hai tháng, sau đó khiếu nại cũng khoảng nửa năm, rồi lại tiếp tục phản đối hai tháng nữa, vậy là chẳng phải có đủ thời gian để chuyên gia thẩm định, báo cáo trình lên? Chỉ cần kéo dài thời gian là được”.
“Con chỉ toàn gây rắc rối cho bố!”. Bố Nghiêu Vũ cười, thở dài: “Cũng tốt, cứ trì hoãn đi, bố sẽ gọi điện cho lãnh đạo thành phố, quyết định kéo dài, đằng nào cuối năm sau tập đoàn Gia Lâm mới bàn giao công trình giai đoạn một, đến giai đoạn hai, thời gian trì hoãn cũng được kha khá. Sau đó sẽ nói chuyện với chủ tịch tập đoàn Gia Lâm”.
Nghiêu Vũ phấn khởi nhảy lên hôn bố. “Cám ơn bố, bố đúng là ông bố tốt, con biết bố con là vị quan tòa công minh mà!”.
“Còn cô nữa, ăn cơm thôi. Từ nay không được cho tiền Nghiêu Nghiêu nữa! Đúng là lẩm cẩm!”. Ông trìu mến trách vợ.
Nghiêu Vũ nhào về phía mẹ: “Tiền mẹ kiếm được, bố không có quyền quản lí, mẹ không cho thì con tự kiếm, không kiếm được thì con cứ ở lì! Nhà mình rộng thế này, thế nào chẳng có chỗ cho con? Nếu bí quá, con sẽ ở chung chuồng với Ngoan Ngoan”.
“Ha ha”. Bố mẹ Nghiêu Vũ bật cười. Bố cô âu yếm nhìn con gái, con bé đúng là bảo bối của ông, không biết chàng trai nào lấy được nó. Nghĩ vậy ông vui vẻ hỏi: “Nghiêu Nghiêu, lần trước con nói con và Đồng Tư Thành sẽ tìm hiểu thêm, bây giờ sao rồi?”.
“Bố đừng nhắc đến nữa, chia tay rồi, con không muốn sống với anh ấy. Chẳng có cảm giác gì”.
“Con bé này, bây giờ còn cảm giác gì nữa? Nhìn người nên coi trọng ưu điểm”.
“Chuyện này bố mẹ không phải bận tâm, không được can dự vào việc riêng của con”. Tâm trí lại rối, cô đột nhiên nói: “Bố mẹ! Có thể con phải đi xa một thời gian”.
“Làm gì?”.
“Lần trước, mấy bài viết của con được tạp chí đánh giá tương đối tốt. Con cũng thấy hứng thú, định làm một chương trình giới thiệu toàn cảnh các thị trấn cổ trên toàn quốc quảng bá cho du lịch. Biên tập nói, nếu chất lượng tốt có thể in thành sách. Vì vậy con định đi Giang Nam trước. Ở đó có nhiều thị trấn cổ”.
Mẹ Nghiêu Vũ lo lắng: “Con gái đi một mình, liệu có nguy hiểm?”.
“Những thị trấn cổ con định đến, hầu hết đều nổi tiếng, toàn những danh thắng, đâu phải hang động âm u. Tuyên truyền quảng bá cho du lịch mà. Không sao đâu, con biết tự chăm sóc. À, hằng ngày con sẽ nhắn tin cho bố mẹ. Con có trang web riêng, bố mẹ cứ vào xem!”. Nghiêu Vũ tràn trề phấn khích.
“Họ trả bao nhiêu? Lộ phí thế nào?”,
“Đây là bài độc quyền, nên họ tính tất cả chi phí vào tiền nhuận bút, chuyên đề cho một số báo, khoảng ba ngàn”.
“Thế này vậy!”. Bố Nghiêu Vũ suy nghĩ rồi nói: “Con vẫn nhớ Trần Nghiệp con trai bác cả chứ? Sau khi xuất ngũ, làm bảo vệ mấy năm, thấy không có triển vọng, định chuyển việc khác, để anh ta đi cùng giúp đỡ bảo vệ con, bố mẹ