Trong phút chốc, trái tim Thiên Trần bị bóp nghẹt, đôi găng tay ấm mang tình mẹ nặng trĩu thít chặt bàn tay cô, cùng lúc, cô đã nhìn thấy cuộc chia tay tất yêu với Tiêu Dương.
Mặc dù Hứa Dực Trung nói không thể làm gì được nữa, sau khi giao bài viết cho tòa soạn, Nghiêu Vũ vẫn đi tìm Thiên Trần bàn cách cứu vãn thị trấn cổ.
Nghe Nghiêu Vũ nói xong, Thiên Trần tư lự, rồi bảo Nghiêu Vũ chuẩn bị những tư liệu cần thiết. Nghiêu Vũ nghe vậy gật gù khâm phục: “Thiên Trần, cậu càng ngày càng lợi hại, nói là trúng vấn đề, mấy ngày trước Hứa Dực Trung bảo những căn nhà gỗ đó không có giá trị, mình không biết đưa ra bằng chứng nào thuyết phục anh ấy”.
Thiên Trần cười: “Mấy ngày nữa, nếu có thời gian mình sẽ đến đó một chuyến”.
Lâu lâu không gặp, Thiên Trần gầy trông thấy, trầm lặng hơn rất nhiều, đôi mắt trong veo ánh lên thứ ánh sáng mà Nghiêu Vũ quen thuộc, cô bỗng thấy lo lắng, lắc tay bạn: “Thiên Trần, trông cậu lúc này, có cảm giác giống như… giống như lúc mình đến Đằng Xung sau khi chia tay Đồng Tư Thành”.
Thiên Trần cười buồn: “Cảm giác gì? Chán đời? Hay là không còn ham muốn gì nữa?”.
“Không, là vẻ thờ ơ. Lòng đã chết, thờ ơ với tất cả”. Nghiêu Vũ chậm rãi nói, “Mình tự đánh cược… xem có tìm được người yêu chính con người mình, không vì điều kiện ngoại cảnh. Mình xa nhà hai năm, học cách sống tự lập, độc lập suy nghĩ, nhưng mình biết, sâu trong lòng mình vẫn còn khát vọng, hi vọng vẫn còn cảm xúc, còn rung động. Hai năm, bây giờ nhìn đàn ông không hề có cảm giác…”.
“Nhưng bây giờ cậu đã cùng Hứa Dực Trung, muốn biết tình trạng của Đồng Tư Thành sao?”. Giọng Thiên Trần vẫn bình thường: “Anh ấy và Tiêu Dương đã như anh em ruột, hai người lao vào công việc, hết giờ, lại đi uống rượu, hoặc đến quán bar. Anh ấy rất suy sụp, mắt… vô hồn! Như chẳng nghĩ gì hết, ngoài kiếm tiền”.
“Dạo này Tiêu Dương luôn ở bên Đồng Tư Thành à?”. Nghiêu Vũ áy náy hỏi.
Thiên Trần thở dài: “Đúng, có lúc mình đến đó ngồi nửa tiếng rồi đi, cũng không ai nói gì. Đồng Tư Thành gầy như que củi. Bây giờ anh ấy không uống rượu, không uống trà, chỉ uống nước lọc, nhưng khi anh ấy uống nước lọc, Tiểu Vũ, cũng thấy say giống như uống rượu. Nhìn cảnh đó, nhiều lúc mình muốn tránh, có lẽ mình mệt mỏi từ trong xương cốt. A Dương cũng biết, nhưng không nói gì!”.
Thiên Trần bàng hoàng, cảm thấy ngày chia tay với Tiêu Dương cũng không còn lâu nữa.
Gần đây Lâm Hoài Dương càng chủ động, có thời gian là hẹn cô. Hai người lặng lẽ bên nhau, anh cũng không nói nhiều. Thiên Trần lại rất cần bầu không khí yên lặng đó, bởi cô có thể tự do đi gặp Tiêu Dương, nếu bố mẹ hỏi cô nói đi với Lâm Hoài Dương, sau đó cũng đến chỗ anh ngồi một lát rồi đi, anh cũng không giữ. Mà những lần đi gặp Tiêu Dương như thế, cô lại thấy rất thoải mái.
Lâm Hoài Dương không biết cách làm cô vui như Tiêu Dương, không đưa cô đi khám phá những cái mới, không có xúc động mạnh, chỉ lặng lẽ bên nhau. Anh thật sự giống một cây dương đứng im lìm.
Lâm Hoài Dương, anh thường hẹn cô vào buổi chiều, trong nhà anh ánh sáng rất tốt, do anh tự thiết kế, phòng khách rất rộng, trần cao, thoáng đãng, trên đỉnh có giếng trời rộng rãi, ánh mặt trời mùa đông chiếu thẳng xuống, tràn ngập khắp phòng, Thiên Trần thường tự pha trà, ngồi trên đi văng, lúc nói chuyện với anh, lúc tự tìm sách đọc, Lâm Hoài Dương làm việc của mình. Nhưng phần nhiều anh chơi đàn và hát hết bài này đến bài khác.
Anh không thích những bài làng nhàng. Bài hát anh thích nhất là Biển cả , mỗi lần anh hát bài đó, Thiên Trần đều thấy ngỡ ngàng, nhìn anh bằng con mắt khác, thậm chí cô còn hoài nghi đó có phải là Lâm Hoài Dương luôn trầm lặng? Đồng thời lại nhớ đến Tiêu Dương, sau khi hát những bài kinh điển, anh thường đột nhiên nhái sang giai điệu bài Chuột yêu gạo để chọc cô cười.
Khi Lâm Hoài Dương ngoái đầu, cười rạng rỡ nhìn cô, Thiên Trần nhận ra chút âu yếm từ trong mắt anh.
Những lúc hò hẹn, Lâm Hoài Dương chỉ uống trà, chơi đàn là hết buổi chiều, quyền chủ động thuộc về Thiên Trần, cô không muốn ở lại ăn cơm, anh cũng không giữ, cô muốn đi, anh sẽ tiễn. Cô không cho anh tiễn, anh sẽ bắt xe để cô tự về.
Tiêu Dương là mạch nước ngầm không ngừng phun bọt trắng, Lâm Hoài Dương là mặt hồ phẳng lặng.
Có lúc Thiên Trần ngồi trên đi văng hít hương trà thoang thoảng khắp phòng, bên tai là tiếng dương cầm êm ái, nắng mùa đông phủ lên người cô, lòng lâng lâng, cô mong thời gian dừng lại ở khoảnh khắc này.
Lâm Hoài Dương trở thành một cây xanh im lìm trên con đường cô nhất định đi qua, không có hoa bay nhắc cô, hoa nở chính là tiếng tim cây nhảy rộn, chỉ dùng màu xanh tràn ngập trên cành giúp cô xua bớt nỗi buồn.
Những phẩm chất ưu tú của anh rất rõ. Trẻ trung, tuấn tú, tài năng, được bố mẹ Thiên Trần đánh giá cao. Mỗi khi đồng nghiệp trong trường hỏi thăm, mẹ cô lại mỉm cười khiêm tốn nói đó là học trò cưng của ông Viện trưởng Viện thiết kế.
Còn Tiêu Dương, không có gì để bố mẹ cô hãnh diện. Chỉ có “thành tích” từng bị kỉ luật vì đánh bài.
Thôi, cứ để như thế, Thiên Trần thầm nghĩ. Cô không phải mệt mỏi giữa hai bên.
Nhưng bảy năm, Thiên Trần nhắm mắt, từng kí ức lại hiện ra. Lòng cô chỉ có khoảnh khắc yên tĩnh lúc ở nhà Lâm Hoài Dương, sau đó ý nghĩ lại quay về Tiêu Dương.
Giữa bố mẹ và Tiêu Dương, trước đây cô đứng ở tâm hình tròn, Lâm Hoài Dương vừa xuất hiện đã phá vỡ thế cân bằng đó. Như tối nay, cuối cùng Thiên Trần không thể kiềm chế hơn, cũng nổi đóa: “Con thích Tiêu Dương, bố mẹ thích Lâm Hoài Dương, người lấy chồng là con! Tại sao không nghĩ cho con?!”.
Mẹ nhìn cô, mắt đỏ dần, môi run run, tay chỉ vào cô: “Được, Tiêu Dương, con thích Tiêu Dương, vậy cứ đi tìm nó, ra khỏi nhà này, đừng bao giờ quay lại!”.
Thiên Trần sững sờ giây lát, rồi lao ra cửa, từ nhà chạy thẳng ra con đường bên ngoài trường, chân mềm nhũn, khụy xuống vệ đường, thở dốc từng cơn. Theo đuổi tình yêu sao khó khăn như vậy?
Gió ràn rạt thổi trong tán cây ven đường. Cô ngẩng nhìn trời, mây che khuất, không nhìn thấy một vì sao. Đêm lạnh, mỗi bước đi đều như giẫm lên băng, khí lạnh từ bàn chân bốc lên, lan khắp người tê cứng.
Cô vẫn kiên định bước, không quàng khăn, cũng không khép tay, ngẩng đầu, mặc cho gió thổi nước mắt khô lại ướt.
Nước mắt từ trên mặt chảy xuống cổ, lạnh như một con rắn trườn qua, nhơm nhớp. Tim trong ngực đập rất chậm, mãi mới thấy “thịch” một tiếng.
Lòng như đống đổ nát, cô lầm lụi đứng dưới ánh trăng, thỉnh thoảng có con chuột chạy qua, nháy mắt đã biến mất.
Yên lặng và yên lặng.
Thiên Trần không ngoái đầu. Cô biết mình không thể từ bỏ bố mẹ. Không thể vì tình yêu mà từ bỏ bố mẹ.
Nhưng, đêm nay, Thiên Trần muốn xuôi theo tiếng lòng.
Bao áp lực, lo âu, day dứt bấy lâu, những lời của mẹ là giọt nước cuối cùng tràn li.
Nghiêu Vũ mở cửa, giật mình hoảng hốt: “Thiên Trần, sao thế? Lại cãi nhau với Tiêu Dương à? Vào đi!”.
“Dạo này mình với Tiêu Dương chỉ có buồn phải không?”. Thiên Trần bình tĩnh đi vào phòng, không bật khóc như mọi lần nhìn thấy Nghiêu Vũ.
“Đằng nào cũng khó khăn, dùng dằng lâu như vậy, làm sao vui được”. Nghiêu Vũ đưa cốc nước xong, ôm lấy bạn.
“Tối nay mình ở đây, ngày mai bọn mình đi thị trấn cổ. Bắt tay vào việc sớm đi”.
Nghiêu Vũ mừng quýnh: “Tốt quá, nhưng Thiên Trần, chiều mới đi được, buổi sáng mình có chút việc”.
“Mẹ đã ra thông điệp cuối cùng, bây giờ muốn bỏ trốn cũng khó, mẹ nói nếu bỏ đi, cả đời sẽ không nhận mình nữa, mình biết tính mẹ…”. Thiên Trần tắm xong, thong thả kể.
Nghiêu Vũ phấn khởi: “Biết rồi, cậu không trốn nổi, dứt khoát không nhượng bộ, có con đi, lúc cháu ngoại gọi bà, mình đảm bảo không có chuyện gì”.
Thiên Trần đẩy cô: “Đừng có ý nghĩ vớ vẩn đó!”. Rồi chuyển chủ đề, “Này, sao trước đây mình không nhận ra cậu có lòng yêu nước như thế?”.
Nghiêu Vũ bật cười: “Cậu biết thế nào là yêu nước không? Trên mạng có đoạn viết thế này, phụ nữ đương nhiên là phải đẹp, nếu không đẹp thì phải đáng yêu, không đáng yêu phải có khí chất, không có khí chất thì phải có cá tính, nếu tất cả đều không có thì có thể nói cô ta có lòng yêu nước!”.
“Ha ha!”. Thiên Trần cười phá lên.
“Vậy đúng rồi, lạ thật, Thiên Trần, cậu vẫn có thể cười được? Cậu cứng rắn đấy! Không buồn nữa à?”.
Thiên Trần cười: “Buồn chứ, nhưng biết làm sao. Đi thị trấn cổ đã, về rồi tính”.
Chiều hôm sau, Nghiêu Vũ và Thiên Trần đi thành phố B, đến nơi trời đã tối, hai người vừa nhận phòng trong khách sạn, thì bố Thiên Trần gọi điện. “Thiên Trần, sao con có thể như vậy? Mẹ con khóc suốt đêm, về nhà ngay!”.
“Đã đi là không về nữa”. Thiên Trần nghe vậy càng buồn, giọng kiên quyết.
“Thiên Trần, con cũng biết tính mẹ, nếu tối nay con không về, có lẽ bà ấy không nhận con thật”.
“Bố, cứ vậy đi, tối nay con không về được”.
Giáo sư Đào bất lực, chuyển giọng dỗ dành: “Vậy con ở đâu? Con nói chuyện với mẹ đi”.
“Không nói, con ngắt máy đây”.
Thiên Trần ném điện thoại, cũng ném luôn cả mình ra giường.
“Sao không nói, cậu đi làm phóng sự ở thành phố B?”.
Thiên Trần ngẩng đầu: “Không, phải chờ đã, Tiểu Vũ, cậu nói xem, nếu mình làm căng, liệu mẹ mình có đổi ý?”.
Nghiêu Vũ cười: “Xem ra cậu mong bố mẹ đồng ý đến phát điên rồi?”.
“Đúng, mong phát điên!”.
Sáng hôm sau hai người đến thị trấn cổ, Nghiêu Vũ đưa Thiên Trần đi xem những con phố chuyên làm đồ thủ công, chỉ vào những chiếc cột chạm khắc tinh xảo, xuýt xoa: “Nhìn thấy chưa, trên đó đều khắc sự tích Lưu, Quan, Trương[1] kết nghĩa, nghe nói có chiếc cột còn kém chiếc này mà bán được bốn vạn đồng”.
[1] Các nhân vật trong Tam quốc diễn nghĩa: Lưu Bị, Quan Vân Trường, Trương Phi.
Họ thăm quan thị trấn cổ suốt buổi sáng, Thiên Trần rất hài lòng: “Đúng là hiếm có, được bảo tồn rất tốt, chủ yếu nhất là cảm giác bầu không khí ở đây, chỉ có ở thị trấn cổ thực sự”.
Nghiêu Vũ gật đầu lia lịa. Hai người ăn bánh rán đặc biệt của thị trấn cổ, Thiên Trần lại có điện thoại. Vừa nghe vừa liếc Nghiêu Vũ, giọng ngạc nhiên: “Vâng… em đang ở đó, anh ở đâu? Vâng, vâng”.
“Lâm Hoài Dương?”.
“Là nhân vật nào?”.
Thiên Trần thở dài: “Nhân vật mình xem mặt dạo trước, kiến trúc sư, không ngờ tập đoàn Gia Lâm mời anh ta thiết kế khu chung cư ở thành phố này, có lẽ là muốn mượn danh tiếng người đã thiết kế kiến trúc biểu tượng của thành phố A”.
Nghiêu Vũ vỡ lẽ: “Mình nói với Hứa Dực Trung mình và cậu đến đây, có lẽ anh ta biết tin này từ tập đoàn Gia Lâm. Làm thế nào bây giờ?”.
“Đương nhiên phải lợi dụng”, Thiên Trần cười ranh mãnh, “Anh ta học kiến trúc, chẳng phải cậu đã nói kiến trúc thị trấn cổ rất đặc sắc? Nhờ chuyên gia nói mấy câu, càng có trọng lượng”.
Hai người cười vang, Nghiêu Vũ vỗ tay: “Vậy chiều nay lập tức hành động, mình làm việc mình, cậu đưa chuyên gia đi thăm quan, nhất định phải viết một bài thật đình đám!”. Đi mấy bước, lưỡng lự ngoái hỏi: “Thiên Trần, Lâm Hoài Dương thế nào? So với Tiêu Dương thì sao?”.
“Mau đi đi!”. Thiên Trần xua tay.
Nhìn Nghiêu Vũ khuất trong ngõ, Thiên Trần lại thở dài, nhanh thật! Lâm Hoài Dương luôn hành động rất nhanh. Được theo đuổi cũng thấy vui, nhưng lập