theo ý cậu, cho nên ra khỏi trường là tôi ném vào sọt rác. Cậu xem, ngay sinh nhật chúng ta cũng trùng nhau. Nghiêu Vũ, tôi luôn cảm thấy cậu rất thông minh, cái gì cậu cũng hiểu, không phải ư?”. Đỗ Lối không hiểu sao gợi lại chuyện xưa.
Nghiêu Vũ lạnh lùng, “Tôi nói lần cuối cùng, Đỗ Lối. Tôi không muốn có bất kì liên quan nào với cậu, cậu cũng không cần mất công sức vào tôi. Điều chúng ta muốn tuyệt đối không giống nhau! Vụ tiết lộ nội dung chương trình vui chơi là cậu làm phải không? Cậu không sợ tôi nói với Hứa Dực Trung?.
“Nếu cậu còn muốn có được thứ cậu muốn…”.
“Thế là thế nào?”. Đầu Nghiêu Vũ bốc hỏa.
Một lúc lâu sau, nghe thấy Đỗ Lối thở dài, “Nghiêu Vũ, thực ra thứ cậu muốn, tôi cũng muốn”.
Nói xong cúp máy.
Nghiêu Vũ nhìn điện thoại thở dài, trò này của Đỗ Lối không ngoài lí do vì Hứa Dực Trung, bỗng thấy thương cô ta.
Nghiêu Vũ quyết tâm từ nay không có bất kì quan hệ nào với Gia Lâm nữa, bây giờ cô chỉ muốn Hứa Dực Trung không xuất hiện, nghĩ tới Đỗ Lối là nghĩ đến anh ta, nghĩ đến anh ta là nghĩ đến thái độ thù địch của Đỗ Lối với mình. Cô ghét dây dưa với người như Đỗ Lối. Nghĩ đến chiếc giá nến, nghĩ đến đôi khuyên Hứa Dực Trung tặng, thầm hiểu ý anh ta đối với mình, nhưng bây giờ con người cô đang bị dày vò bởi câu nói của Đồng Tư Thành, anh bảo muốn làm lại từ đầu với cô, đã trở về lại không đến gặp cô, cho nên cô không còn tâm ý khác.
Đang nghĩ, thì có điện thoại của Hứa Dực Trung. Nghiêu Vũ không kịp nghĩ ấn luôn nút từ chối. Hứa Dực Trung lại gọi, cô dứt khoát tắt luôn máy.
Hứa Dực Trung không liên lạc được với cô, gọi cho Vương Lũy “Vương Lũy, tết Dương lịch có kế hoạch gì chưa?”.
“Nghỉ ngơi mà”.
“Không tổ chức cho nhân viên đi du lịch?”.
Vương Lũy ngớ ra mãi, Hứa Dực Trung có ý gì? Mắt liếc đảo, “Cậu bắt đầu quan tâm đến phúc lợi của nhân viên công ty tôi từ bao giờ vậy?”.
“Đã có hẹn đi cắm trại, đông người mới vui, đặt thuê bao nhiêu dụng cụ cuối cùng có người không đi được, tụi bạn cũ cũng khó gặp, liền hẹn anh. Nhưng một mình anh cũng không thú vị, hay là gọi Vương Lâm và mấy cô gái trẻ ở công ty cùng đi”. Hứa Dực Trung hẹn vợ chồng Trương Lâm Sơn và Nghiêu Vũ, nhưng vừa nghe nói cắm trại, Tuệ An sống chết không chịu đi, thà ở nhà với ông bà già, Tuệ An không đi, Nghiêu Vũ sao có thể đi cùng anh và Trương Lâm Sơn? Vậy là Hứa Dực Trung chuyển hướng sang Vương Lũy.
Vương Lũy vỡ lẽ, thì ra Hứa Dực Trung lưu luyến người đẹp Vương Lâm công ty mình. Cười ha hả hỏi lại, “Mấy người?”.
“À, bốn đến sáu, đông quá cũng khó hợp nhau, không khoái lắm”. Hứa Dực Trung chần chừ hồi lâu, cuối cùng nói thẳng, “Thế này vậy, tôi, anh, Vương Lâm và trưởng phòng quy hoạch cũng là bạn tôi, gọi thêm hai cô bé nữa thế nào?”.
“Tôi gọi một, anh gọi một được không? Tôi muốn gọi Đỗ Lối”. Vương Lũy nói thẳng.
“Được. À, Nghiêu Vũ thì sao? Gọi cả cô ấy, cũng là người quen”. Hứa Dực Trung vòng vo mãi cuối cùng nhắc tới Nghiêu Vũ.
Được cơ hội ở bên người đẹp, trong chuyến du lịch cắm trại tuyệt vời như vậy, Vương Lũy như bắt được của lập tức nhận lời. Sau khi hẹn thời gian, định báo cho Nghiêu Vũ, lại nghĩ vừa rồi mắng cô, hơi do dự, cuối cùng vẫn triệu Nghiêu Vũ đến văn phòng, “Nghiêu Vũ, tết Dương lịch có kế hoạch đi đâu chưa?”.
“Giám đốc Vương, lại có việc sao? Tôi vừa bị sốc, không có tâm trí làm gì đâu”.
“Không phải, đừng bận tâm chuyện đó, bây giờ các hoạt động giải trí cũng chỉ có vài tiết mục như thế, không có gì nghiêm trọng. Tết Dương lịch nếu chưa có kế hoạch gì, chúng ta tổ chức đi cắm trại”.
“Đi cắm trại? Công ty tổ chức à?”. Ngực Nghiêu Vũ lại đập dồn như đánh trống, bên ngoài chưa thấy ai nói về chuyện này, sao lại gọi cô đến văn phòng nói riêng?
Vương Lũy tủm tỉm nhìn cô, “Cô cũng quen, chỉ có tôi, Vương Lâm, và phó tổng Hứa của Gia Lâm”.
“Ô, thật tiếc, tết Dương lịch này tôi định về thăm bố mẹ, lâu lắm không về nhà, lần này không tham gia được, vả lại, sức khỏe tôi không tốt lắm, sợ đi lại làm vướng chân mọi người”. Nghiêu Vũ nghiêm túc nói.
Bây giờ cô đã học được cách nói dối thiện ý không gây nguy hiểm, đi ra xã hội là trở thành con người xã hội. Nếu ngày xưa, không muốn đi là nói thẳng, e khó trụ trong xã hội. Trải qua hai năm làm việc, Nghiêu Vũ tự nhận thay đổi lớn nhất của cô chính là điểm đó.
Vương Lũy hơi thất vọng, bản thân anh không sao, nhưng Hứa Dực Trung đã nhắc tới Nghiêu Vũ, lại nghĩ Hứa Dực Trung vốn để mắt tới Vương Lâm. Gọi thêm Nghiêu Vũ chắc là để nghi binh. Thấy cô nói phải về thăm nhà cũng không ép. Anh không quá bận tâm tới chuyện đó, cũng không nói lại với Hứa Dực Trung, sau khi thông báo cho Vương Lâm liền gọi cô bé Tiểu Điền nhí nhảnh.
Ngày mai là tết Dương lịch, hết giờ làm Nghiêu Vũ đi siêu thị mua rất nhiều đồ ăn, tắt di động, quyết định ở lỳ trong nhà. Cô biết, Hứa Dực Trung nếu không liên lạc được sẽ gọi liên tục. Bây giờ cô không có hứng nhận điện thoại và gặp anh ta.
Vừa nghĩ tới đêm say rượu, níu kéo anh ta bắt anh ta ở lại với mình, Nghiêu Vũ đã thấy nóng mặt. Có phải hành động của cô khiến anh ta hiểu nhầm? Nên cách vài ngày lại gọi điện, bây giờ lại hẹn đi cắm trại? Nghĩ tới Đỗ Lối, Nghiêu Vũ càng không muốn dính với Hứa Dực Trung.
Gọi mãi cho cô không được, tưởng là điện thoại hết pin. Hứa Dực Trung nghĩ Vương Lũy sẽ thông báo cho cô nên không để ý, hào hứng chuẩn bị cho chuyến đi.
Bảy giờ sáng hôm sau, anh lái chiếc xe bảy chỗ đi đón mọi người. Vừa nhìn thấy Vương Lâm và Tiểu Điền của Đại Đường anh sững ra, liếc nhìn Vương Lũy, biết anh ta hiểu nhầm ý mình. Anh thầm mắng Vương Lũy đầu đất, nhưng cũng phỏng đoán, nhất định là do Nghiêu Vũ không đi, Vương Lũy mới gọi Tiểu Điền.
Lúc đợi Trương Lâm Sơn dưới nhà lại gọi cho Nghiêu Vũ, vẫn tắt máy. Hiểu ngay, Nghiêu Vũ tránh mặt anh.
Lần trước lúc ăn trưa, còn vui vẻ như vậy, bây giờ lại sao rồi? Hứa Dực Trung băn khoăn, thấy người đã đến đủ, vội cười hỉ hả đưa cả đoàn đi công viên rừng Bắc Sơn.
Đỗ Lối tham gia chuyến đi với tâm trạng hiếu kì chờ xem vở kịch. Cô hiếu kì vì sao Nghiêu Vũ không tham gia, lên xe không nhìn thấy cô ta, lòng nhẹ bẫng. Dọc đường tiếng cười của ba cô gái lảnh lót như tiếng chuông bạc. Trương Lâm Sơn ngồi ghế trước cũng ngoái lại góp vui.
Hứa Dực Trung vừa lái xe vừa cố gắng không nghĩ đến Nghiêu Vũ.
Đến địa điểm cắm trại. Đỗ Lối có Vương Lũy ân cần phục vụ, cũng xử sự rất tự nhiên. Vương Lâm đương nhiên kề cận Hứa Dực Trung, Trương Lâm Sơn rất thích tính nhí nhảnh của Tiểu Điền.
Đốt lửa dựng trại, cả đoàn bận rộn, vui như hội.
Đến lúc ăn, khi ngồi cạnh đống lửa nướng thịt, Hứa Dực Trung mới làm như vô tình hỏi nhỏ Vương Lũy, “Sao không gọi Nghiêu Vũ?”.
“Cô ấy về thăm bố mẹ!”.
Hứa Dực Trung nghe vậy, lòng nhẹ bẫng, lần này nhất thời bố trí quá gấp, trước đó không hỏi Nghiêu Vũ có rảnh, nhân dịp tết Dương lịch cô về thăm bố mẹ đương nhiên không đi được, có khi tắt máy là vì chuyện này. Hứa Dực Trung tươi cười giơ cao xiên thịt trong tay, hô to: “Ai ăn thịt nướng đến đây!”.
Cả năm người ào tới.
Đỗ Lối vừa ăn thịt nướng vừa trầm trồ tán dương tay nghề của Hứa Dực Trung, “Dực Trung, anh học làm từ đâu thế?”.
Hứa Dực Trung cười ha hả, “Hồi nhỏ ăn trộm gà của hàng xóm trong ngõ nướng ăn, vậy là biết làm”.
Trương Lâm Sơn giả bộ trố mắt, “Thật không? Phần lớn đều do anh đây chỉ huy cậu ăn trộm!”.
Mọi người cười rộ.
“Anh Trương, sinh nhật em, anh không đến”. Đỗ Lối nhắc lại chuyện cũ.
“Chẳng phải anh đã nhờ Hứa Dực Trung tặng quà cho cô?”.
“Vâng, anh ấy tặng rồi, nhưng không thành ý, lấy đại một thứ ở quầy bán đồ lưu niệm của sơn trang tặng em, lại còn giữa chừng bỏ đi!”. Đỗ Lối giọng hờn dỗi.
Hứa Dực Trung cười hì hì, “Sơn Tử không đến, phạt anh ấy tặng bù!”.
Trương Lâm Sơn đập vai Hứa Dực Trung, cười với Đỗ Lối: “Được, hôm nay anh sẽ thân chinh động thủ, nướng cho cô con cá coi như bù hôm đó!”.
Hứa Dực Trung nhường chỗ, rút trong túi bộ bài vẫy Vương Lũy, Tiểu Điền và Vương Lâm, “Mỗi người một con! Anh có thể nướng cho Đỗ Lối hai con!”.
Trương Lâm Sơn cười cười gật gù, Đỗ Lối thấy bốn người đã đủ cặp nên không đến tham gia. Cô nhìn Trương Lâm Sơn nướng cá một cách thành thạo, không kìm được, tò mò hỏi anh: “Tuệ An đã học được nấu ăn chưa?”.
“Chưa, cô ấy chỉ học được ăn cơm!”. Trương Lâm Sơn nghĩ tới Tuệ An vào bếp không khỏi phì cười, “Dạy cô ấy xào rau, dầu còn chưa nóng đã cho rau vào, đợi nóng dầu lại sợ cháy, sợ dầu bắn bỏng tay, mỗi lần cho rau vào chảo, lại nhảy ra xa. Đúng là!”.
“Ha ha, không biết nấu ăn là tốt, nếu biết, chẳng phải suốt ngày Tuệ An phải nấu nướng hầu hạ anh?”. Đỗ Lối vẫn ngưỡng mộ Tuệ An tìm được ông chồng có chức có quyền lại thạo việc nhà như vậy.
Trương Lâm Sơn nhướng mày hỏi cô, “Cô biết vậy mà vẫn chịu khó học nấu ăn?”.
“Em cảm thấy nếu tìm được người chồng tốt, nấu cho anh ấy ăn là một niềm vui”.
“Chà chà, bây giờ vẫn còn cô gái có ý nghĩ như vậy thật hiếm có”. Anh liếc đám người chơi bài, hạ giọng, “Hứa Dực Trung không theo đuổi cô là tổn thất lớn của cậu ta!”.
Đỗ Lối dẩu môi, “Lại còn không!”.
Hai người nhìn nhau, cũng phá lên cười.
Đỗ Lối bê cá nướng đến, nhân tiện ngồi cạnh Vương Lũy xem đánh bài, phe Hứa Dực Trung và Vương Lâm vừa thắng đang đắc ý cười động trời.
Vương Lũy thấy Đỗ Lối đến, tinh thần phấn chấn, hô quyết tâm “diệt” phe Hứa Dực Trung. Ván này quả nhiên thuận buồm xuôi gió thắng lớn, Vương Lũy nhân lúc phấn khởi, cười bả lả nói với Hứa Dực Trung, “À này, Dực Trung chuyện thiết kế chương trình giải trí của bên đó tôi xin lỗi. Tôi cũng đã chỉnh Nghiêu Vũ một trận, bảo cô ấy động não nhiều hơn. Nhưng Nghiêu Vũ mới làm được hai năm, sau này vẫn nên cho cơ hội nữa!”.
Đỗ Lối vừa gỡ cá vừa lặng lẽ quan sát sắc mặt Hứa Dực Trung.
“Mấy trò vui chơi giải trí, quanh quẩn cũng chỉ có thế, muốn đặc sắc thì mời các siêu sao, thực ra cũng chẳng có gì”. Hứa Dực Trung vừa lên bài, quyết tâm gỡ ván này, thủng thẳng nói, “Cũng không thể trách cô ấy, chính tôi đã sửa, thông qua rồi, lúc đó tôi còn cảm thấy rất được, thì ra bây giờ những trò giải trí như vậy đều rất phổ biến!”.
Anh buột miệng nói vậy, lại bắt đầu suy nghĩ tại sao Nghiêu Vũ tắt máy không nghe điện của mình, thầm bực đã lộ chuyện với Vương Lũy. Nghiêu Vũ bị mắng, chắc rất tủi thân, lòng bỗng thấp thỏm, muốn quay về giải thích với cô.
Đỗ Lối vô cùng hụt hẫng, nhìn Hứa Dực Trung và Vương Lâm cười nói bên nhau, cô buồn bã đứng lên, người Nghiêu Vũ dửng dưng lại là người cô để tâm sâu sắc, nỗi chua chát trào lên, mắt chợt đỏ, vội ngoảnh đi nói, “Tôi đi kiếm thêm ít củi”.
“Để tôi đi cùng, buổi tối không nên đi một mình trong rừng”. Trương Lâm Sơn sợ không an toàn đứng dậy đi theo cô.
Đi đến bìa rừng, nhận ra Đỗ Lối đang khóc, anh hỏi: “Sao thế?”.
“Anh Trương, em… không sao”. Đỗ Lối cố nén nỗi chua chát, lòng trống rỗng. Lời Hứa Dực Trung lại vang bên tai, anh ta nói đỡ cho Nghiêu Vũ, bảo vệ cô ta. Cô đoán chắc Hứa Dực Trung vì Nghiêu Vũ mới giao cho Đại Đường phụ trách thiết kế toàn bộ chương trình vui chơi đó