“Đúng, sau này tập đoàn sẽ hình thành tiền lệ đó, để mọi người càng thêm gắn bó!”. Hứa Dực Trung nói, bụng nghĩ, có nên đi tìm Nghiêu Vũ? Lại bực mình hối hận, sao lần nào cũng ngớ ngẩn chạy đi tìm cô ta?
“Dực Trung, hôm nay sinh nhật em, một mình em ở thành phố này”.
Hứa Dực Trung nhìn ánh mắt chờ đợi của Đỗ Lối, không khỏi xao lòng bởi vẻ cô đơn thấm buồn trong đó. Anh cười, “Chẳng phải có bao nhiêu đồng nghiệp ở bên em đấy thôi? Sao lại một mình?”.
Đỗ Lối cười, “Nhiều người nhưng vẫn thấy như có một người”.
Hứa Dực Trung không nói gì, Đỗ Lối xinh đẹp, một cô gái đơn độc cố gắng tự khẳng định, vươn lên trong xã hội rất đáng nể trọng, nâng niu. Anh lắc đầu như xua đi ý nghĩ, không muốn nghĩ tới Nghiêu Vũ.
“Nghiêu Vũ và em cùng ngày sinh, nhưng chưa bao giờ cô ấy phải qua sinh nhật một mình, cho dù chia tay với Đồng Tư Thành, cuối năm anh ta về nước, chắc chắn sẽ về kịp sinh nhật cô ấy hôm nay. Tình cảm của họ rất tốt”. Đỗ Lối nói rất tự nhiên.
Hứa Dực Trung kinh ngạc, Đồng Tư Thành thật biết tìm thời điểm. Với tâm trạng hiện nay của Nghiêu Vũ, không cảm động mới lạ.
Đỗ Lối sực tỉnh nhìn anh, “Dực Trung, anh coi trọng quá trình hay kết quả? Có lúc em nghĩ Nghiêu Vũ và Đồng Tư Thành cho dù chia chia tay nhưng quá trình bốn năm của họ đã đủ đầy”.
Nhìn Đỗ Lối đang chăm chú quan sát anh, lòng Hứa Dực Trung rối loạn, không phải chưa tiếp xúc với phụ nữ, có phải Đỗ Lối chỉ muốn quá trình thật đơn giản?
Ánh mắt cô long lanh, trên mặt là nỗi buồn tủi, cô đơn vời vợi. Đỗ Lối thế này sao có thể không khiến anh mủi lòng, quan trọng nhất là cô còn quá ngưỡng mộ anh! Nếu Nghiêu Vũ dành cho anh bằng một nửa tình cảm của Đỗ Lối! Ồ, sao đã lại nghĩ đến Nghiêu Vũ? Lòng lại nôn nao muốn đi tìm Nghiêu Vũ, cảm giác mỗi lúc càng thôi thúc, cuối cùng biến thành tiếng thở dài. Anh biết, anh sẽ đi tìm cô, ý nghĩ nảy sinh, người đã nhẹ nhõm. Anh vui vẻ nhìn cô, “Đỗ Lối, chơi vui nhé, tôi đi trước đây”.
“Vâng!”. Đỗ Lối tựa lan can nhìn Hứa Dực Trung rời đi.
Được mấy bước anh chợt dừng, ngoái đầu, vẫn mỉm cười, “Đỗ Lối. Em là cô gái rất tuyệt vời, quá trình mặc dù đẹp, nhưng đối với một cô gái kết quả có lẽ quan trọng hơn, một lần nữa chúc em sinh nhật vui vẻ!”.
Hứa Dực Trung bước thật nhanh. Đỗ Lối đăm đăm nhìn theo bóng lưng đó, mạnh mẽ, thẳng tắp, tự tin, lòng cô một lần nữa tan nát.
Cô lại cười gằn, anh ta thật thông minh, cô nói gì, ý tứ thế nào anh vừa nghe đã hiểu. Đỗ Lối thật sự thích đàn ông như vậy, đầy thách thức, cô lặng lẽ mong lúc Hứa Dực Trung tìm thấy Nghiêu Vũ sẽ chạm trán với Đồng Tư Thành.
Thực tế, Đỗ Lối đoán không sai. Đúng là Đồng Tư Thành vẫn chờ Nghiêu Vũ dưới tầng, anh vẫn không định gặp cô, nhưng muốn im lặng nhìn cô từ xa.
Mưa to dần, áo khoác của anh đọng một lớp hạt mưa nhỏ, anh dùng ngón tay búng đi, nước từ chân hạt mưa bắn tóe.
Trước đây Nghiêu Vũ bảo anh không cần búng, chỉ cần giũ, như con chó giũ lông là được, nói xong cười giòn tan.
Mưa bụi lất phất, Nghiêu Vũ một mình lang thang trên phố. Cô không muốn về nhà, muốn đến một nơi ồn ào, về nhà một mình lại nghĩ tới Đồng Tư Thành. Cô đã cả trăm lần tự nhủ, chuyện đã qua chỉ còn là kí ức, nhưng sự trở về của anh vẫn đánh thẳng vào chỗ yếu trong cô. Anh không xuất hiện lại khơi dậy những hoài niệm miên man của cô về những ngày xưa. Thời gian hai năm đã vơi bớt nỗi đau trong lòng, nhưng lúc này lại càng cô đơn.
“Nghiêu Nghiêu, sinh nhật con thế nào? Có vui cùng bạn bè không?”. Mẹ gọi điện hỏi.
Nghiêu Vũ bỗng thấy tủi thân, cắn môi, trấn tĩnh, nói giọng vui vẻ: “Vâng, con đang trên núi, đang tắm suối nước nóng, bố mẹ có khỏe không?”.
“Nghiêu Nghiêu, mẹ nhớ con, bao giờ con về nhà?”.
“Đến Tết con về”. Cô hít nhẹ nước mũi, Đồng Tư Thành trở về, nếu Tết này cô ở lại đây, có thể vì buồn và cô đơn cô sẽ quay lại với anh.
“Thật không”. Giọng mẹ cô vui hẳn, “Tốt quá, con về mẹ sẽ làm nhiều món ngon cho mà ăn! Con thuê xe mà về, ngày Tết đông người, hay là bố đến đón con?”.
“Không cần đâu, còn hai tháng nữa mới Tết, được nghỉ là con về ngay. Bạn bè đang chờ, con tắt máy đây”. Giọng phấn khởi của mẹ làm cô mủi lòng, hai năm không về, Nghiêu Vũ không muốn nói nhiều với mẹ, nghe tiếng mẹ mắt cô đã cay cay. Những ngày này, đêm mưa lạnh, cô dường như càng khó kiểm soát tâm trạng.
Tắt máy, đi lang thang dọc theo con phố, nước mưa từ tán lá đa bên đường, từng giọt nhỏ trên cổ áo, lạnh buốt. Giơ tay ra giũ, canh tay nổi gai.
Lại khoanh tay trước ngực. Ngày xưa Đồng Tư Thành hay gồng tay làm nổi những bắp thịt, trêu cô: Nghiêu Nghiêu, em như cây sậy, nuôi mấy cũng không béo.
Đúng là châu chấu đá xe! Không tin, em thử xem, anh chẳng cần bỏ sức em cũng không nhúc nhích được!
Nghiêu Vũ bĩu môi, anh khỏe lắm, được rồi, sau này lò sưởi nhà chúng ta cho mình anh dùng tất!
Đó là Nghiêu Vũ ngày xưa, Đồng Tư Thành ngày xưa, cô và anh ngày xưa!
Cô cứ đi vô định như vậy trên phố. Trên phố Rượu nổi tiếng nhất thành phố đèn muôn màu lấp lánh, muộn thế này chỉ có quán bar là còn đông vui. Một cô phục vụ niềm nở ra đón, “Cô đi mấy người?”.
Nhìn ly rượu Baileys, cầm lên lắc mạnh, rượu trong ly trào lên, uống một ngụm, chất cồn như cháy từ cổ họng xộc thẳng vào dạ dày, cô rất muốn lòng mình cũng có thể sôi sục trào lên như thế để qua được nỗi cô đơn lúc này.
Nghiêu Vũ uống xong, trả tiền đi ngay.
Cô phục vụ nhướn mày nhìn theo, một ly rượu, ngồi không quá hai phút, một khách hàng kì quặc.
Nghiêu Vũ nhìn đồng hồ, mười một giờ, cô đã một mình lang thang suốt ba tiếng. Đứng ở ngã tư đầu phố Rượu, sau lưng là thế giới huyên náo, trước mặt là con đường tĩnh mịch, đầu hơi choáng, tửu lượng kém, lẽ nào lại một mình đi trong đêm.
Anh ta đã trở về, anh ta tặng hoa, tặng quà, nhưng không đến với cô, anh ta muốn treo cô lơ lửng như vậy! Cô hận mình vẫn còn muốn gặp anh ta, nước mắt bỗng trào ra, Nghiêu Vũ đứng cạnh thảm cỏ xanh bên đường, khe khẽ khóc.
“Ánh trăng lạnh, chiếu hai đầu vực thẳm, một góc nào trong tim…”. Tiếng nhạc chuông buồn thảm vang lên.
“Ai?”.
“Tôi, Hứa Dực Trung”.
Nghiêu Vũ ngây người.
“Nói đi!”.
Nói gì? Nghiêu Vũ không biết. Sao anh ta lại gọi cho cô vào lúc này? “Có chuyện gì?”.
Tiếng cười rộ vọng ra từ các quán bar sau lưng, Nghiêu Vũ ngây người lắng nghe. Cô có thể ở đây suốt đêm không?