Phó tổng Hứa? Cô vẫn không sập bẫy, cố tình gọi anh khách khí như vậy? Lòng anh như có bóng đen vút qua, tiếng gió rít vù vù, vậy là anh mất không một ngàn chín? Hứa Dực Trung vẫn hào hứng, mặt không đổi sắc, mỉm cười thân thiện, tiếp tục diễn thuyết: “Cô có thích đi du lịch trên núi”.
“Trước đây thường đi!”.
“Đi nhiều nơi không?”.
Nghiêu Vũ cười: “Không nhiều lắm”.
“Thích vùng núi nào?”.
“Núi lửa”.
Hứa Dực Trung ngạc nhiên, “Núi lửa?”.
“Đúng, anh đến Đằng Xung Vân Nam chưa? Thành phố xây dựng trên nham thạch núi lửa đã tắt từ lâu, đứng trong nội thành nhìn về phía tây, xung quanh toàn núi lửa ngủ say, ngọn núi hình thù đa dạng, hình trụ, hình tháp, hình vuông, tôi từng leo lên núi Đại Không, cảnh tượng im lìm hoang vu như…”. Nghiêu Vũ dừng lại, nghĩ tới tâm trạng lần đi Đằng Xung sau khi chia tay Đồng Tư Thành, ánh mắt chợt tối. “Con người luôn bé nhỏ trước thiên nhiên, tôi thích nhất là vùng quê có cây cầu Hòa Thuận, đi đến đó lòng trở nên yên tịnh an tường…”.
Nụ cười dần dần hiện lên trong thảng thốt, Nghiêu Vũ xúc động nhất là đến vườn mộ quốc gia, mỗi bước đi, lòng rưng rưng thành kính. Trên dốc đèo mang tên Tiểu Đoàn, trong mỗi tấm bia hình vuông cao tới một thước đều có một anh lính viễn chinh, trận huyết chiến kéo dài bốn mươi hai ngày, ba ngàn người bỏ mạng, cảnh tượng ngày xưa oanh liệt bi tráng thế nào. Cuộc tình thất bại của cô có là gì? Lòng Nghiêu Vũ lại đầy ắp tình yêu với cuộc đời.
Hứa Dực Trung ngắm nhìn cô, trên miệng Nghiêu Vũ lại là nụ cười tươi rói, một vẻ rõ ràng khác lạ trong đôi mắt trong veo.
Có lẽ những câu chuyện Hứa Dực Trung vừa kể cũng buộc Nghiêu Vũ nhìn nhận khác về anh. Nghe anh kể hồi ở Roma vào ngày nghỉ đi khắp thành phố tìm hiệu cắt tóc, cô băn khoăn hỏi, “Người ta đến đài phun nước ném tiền xu cầu nguyện, đến bậc thềm trên quảng trường Tây Ban Nha ăn kem, tưởng tượng đang ngồi cùng công chúa, anh đi tìm hiệu cắt tóc làm gì?”.
“Ý cô là sao không với Đỗ Lối?”. Anh cười hỏi lại.
“À, cũng là một trong những nghi vấn”. Nghiêu Vũ cười, nghĩ tới lời Thiên Trần, nếu Đỗ Lối có được Hứa Dực Trung sẽ không để ý so bì với cô nữa. Cô cầu trời mong cô ta được như ý.
“Được thôi, ta trao đổi điều kiện, cô phải cho tôi biết, tại sao cô chưa có bạn trai”.
Nghiêu Vũ trầm ngâm, phát hiện ăn uống, cười đùa, nói chuyện với Hứa Dực Trung cô không nghĩ tới Đồng Tư Thành. Hứa Dực Trung vừa nhắc, bóng dáng Đồng Tư Thành lại hiện ra. Anh sắp về nước, anh muốn bắt đầu… gần gũi lòng càng mềm yếu. Nghiêu Vũ cuối cùng nghĩ ra, sở dĩ cô nhận lời đi ăn cùng Hứa Dực Trung, còn có một nguyên nhân chủ yếu chính là không muốn tối nay bóng dáng Đồng Tư Thành lởn vởn trong đầu mình.
“Đúng, sao lại không?”. Hứa Dực Trung vội bộc bạch, “Chuyện này phải trông vào duyên phận, đúng không? Đẹp mấy không có cảm giác cũng không được!”.
Cặp mày thanh tú của cô hơi nhướn, ngạc nhiên, có phải ý Hứa Dực Trung là anh ta và Đỗ Lối không có gì? Vậy anh tìm cô, có phải là… lập tức phủ định. Cô thà tin Hứa Dực Trung thật sự sợ phí bữa ăn đắt tiền hoặc do lương tâm áy náy vì đã cố tìm cách buộc cô thức đêm làm việc nên mới mời cô đi ăn.
Cô ngước nhìn Hứa Dực Trung, ánh nến hắt lên khuôn mặt tuấn lãng của anh ta, khóe miệng với đường gấp rõ ràng, thấp thoáng nụ cười, cử chỉ lịch lãm, rất hào hoa. Một người như vậy, cả ngoại hình lẫn túi tiền đều đáng nể, thịnh tình của anh chắc không chỉ với một mình cô. Bạn bè? Anh ta cảm thấy làm bạn với cô rất thú vị sao? Nghiêu Vũ nhiều bạn, cô đã quen người ta thích kết bạn với mình. Hứa Dực Trung chắc cũng thế, lòng lập tức nhẹ nhõm, lại thấy tiếc vì đã từ chối công việc của Gia Lâm, “Tôi sợ nhất là rắc rối, cho nên mới từ chối dự án mới của Gia Lâm!”.
“Sao lại nói thế?”.
“Tôi ngại Đỗ Lối, cô ấy thật sự đã nhắm anh, đi với anh, liệu cô ta có để tôi yên? Ha ha!”.
“Ra vậy, cô và Đỗ Lối có chuyện gì?”.
“Cũng không có gì, chỉ là phụ nữ với nhau thường hẹp hòi, cô ấy hẹp, tôi cũng hẹp, nhìn nhau thấy nghịch mắt, không hợp. Nếu tôi cướp ý trung nhân của cô ấy, Đỗ Lối sẽ không vui. Mà tôi lại không có ý đó với anh, như vậy chẳng phải tự chuốc rắc rối vào thân?”.
“Sao không để bụng? Tự tôn đàn ông bị tổn thương nghiêm trọng!”. Hứa Dực Trung nhăn mặt làm bộ đau khổ, khiến Nghiêu Vũ cười chảy nước mắt. Cô cảm thấy bữa ăn này quả thật rất ngon.
Khi cô thôi cười cúi đầu ăn tiếp, ánh mắt Hứa Dực Trung trở nên dịu hiền. Nghiêu Vũ quá dễ tin người, một con sói đầy dã tâm ngồi trước mặt cũng không nhận ra. Anh chỉ muốn hiểu cảm xúc của mình rõ hơn mà thôi.
Anh quyết định bắt đầu từ làm bạn với Nghiêu Vũ. Ở quán bar hôm nào nhìn thái độ của cô đối với Tiêu Dương anh đã nghĩ, khi trở thành bạn bè, nhất định Nghiêu Vũ không từ chối tiếp xúc anh.
Bằng này tuổi, anh chưa bao giờ thận trọng như vậy, người ta nói, thứ không có được mới là tốt nhất, anh không muốn vì cảm giác đó mà khiến mình trở thành kẻ ngốc.
Nghiêu Vũ thoải mái cười đùa mất hẳn thái độ xa cách ban đầu. Hứa Dực Trung nghĩ, nhất định là vậy, chẳng qua do anh không cam lòng, tuyệt đối không phải là yêu cô.
Nghiêu Vũ vừa ăn, vừa nhìn chiếc giá nến mô phỏng hình cây đèn thần của Aladanh, giơ tay cầm lên xem kĩ. Nó được chế tác khá tinh xảo, hoa văn chạm khắc rất đẹp, cô vuốt nhẹ những đường hoa văn. “Có đúng là của Pakistan?”.
Vẻ trẻ con của cô khiến Hứa Dực Trung buồn cười, anh nhìn quanh, thấy nhân viên nhà hàng đứng phía xa, miệng cười tinh quái, cầm một giá nến lên ngắm nghía, sau đó Nghiêu Vũ trố mắt nhìn anh rút cây nến ra, giấu giáo nến vào áo complet, cô há miệng, anh đang làm gì? Một người đàn ông ba mươi tuổi, phó tổng giám đốc tập đoàn Gia Lâm nổi tiếng thành phố này, anh…
“Ăn xong chưa? Sắp mười hai giờ rồi, nếu ăn xong chúng ta đi thôi!”. Hứa Dực Trung nháy mắt với cô, rút tiền để lên bàn.
Nghiêu Vũ đầu cúi gằm, sợ bị phát hiện.
Ra khỏi nhà hàng, Hứa Dực Trung bỗng lôi giá nến trong áo đưa cho cô, “Tặng cô quà Giáng sinh! Có cần tôi bỏ trong cái hộp để cô mở ra?”.
Nghiêu Vũ ngây người nhìn giá nến trong tay anh, ngoái đầu liếc nhanh về phía nhà hàng, kéo anh chạy thẳng, “Xấu hổ quá! Không đi mau, người ta phát hiện đuổi theo thì phiền!”.
Hứa Dực Trung bị cô kéo chạy một đoạn xa, thấy Nghiêu Vũ thở hổn hển, anh cười ngất, “Đồ ăn trộm có phải càng đẹp?”.
“Đúng”, Nghiêu Vũ gật đầu thật mạnh, cũng cười theo. Bao nhiêu năm không làm trò đó, thì ra thú vị thật!
Hứa Dực Trung nhìn cô không nén được cười, “Xe của tôi vẫn để trong sân nhà hàng, vẫn phải quay lại”.
Hứa Dực Trung nhăn mặt, “Cuối cùng tôi đã biết thế nào là khinh suất khi kết bạn! Được rồi, vì món quà Giáng sinh của cô, đành vậy!”. Anh nhanh chóng đi vòng phía sau, quay lại lấy xe, một lát đã lái đến.
Nghiêu Vũ ngồi trong xe say sưa ngắm chiếc giá nến, hình dung lại điệu bộ của anh khi giấu nó vào trong áo vest, lại cười ngặt nghẽo.
Hưa Dực Trung nghiêng đầu nhìn cô, anh thích nhìn vẻ sung sướng của cô, cảm thấy những nơi nụ cười của cô vọng đến, bóng tối rút đi như thủy triều nhường cho khoảng không tươi sáng. “Lần sau thích gì, tôi sẽ ăn trộm cho cô!”.
Nghiêu Vũ hoảng hốt, “Đừng, như thế không hay!”.