Trương Lâm Sơn nghe thấy tiếng thở dài rất nhẹ đó, chăm chú nhìn cô. Ánh đèn mờ ảo bao phủ người Đỗ Lối, cho dù miệng cười đùa, cả người cô vẫn như bao trùm bởi màn sương ảm đảm. Trương Lâm Sơn ngấm rượu, bất chợt bất bình thay cô, gọi Hứa Dực Trung: “Dực Trung, đến đây anh bảo!”.
Hứa Dực Trung mủm mỉm đứng lên đi đến. Trương Lâm Sơn kéo anh ngồi, “Người anh em, đứa em gái này của tôi, cậu nghĩ thế nào?”.
“Rất tốt,” Hứa Dực Trung sáng mắt gật gù, anh đã say, cũng nhận thấy Trương Lâm Sơn đã say.
“Anh bảo cậu nhé, nếu không sau này lại hối hận! Cận thủy lầu đài tiên đắc nguyệt!”[2].
[2] Nghĩa là, ở gần có cơ hội được ưu tiên.
“Sao? Sơn Tử?”.
“Cần làm gì thì làm đi, đến khi bay mất, hối cũng không kịp. Cậu không bé nhỏ gì nữa, ông già không giục sao? Nên xem xét đi. Thấy được đừng chần chừ!”. Trương Lâm Sơn thật thà nói thẳng.
Hứa Dực Trung ngước nhìn, Đỗ Lối và mấy cô gái đang chơi bài. Anh khẽ cười, vỗ đùi ông bạn, “Được, Sơn Tử, mượn lời hay của anh, cậu em này cũng nên tìm bạn gái, anh cứ việc vui hết mình”.
Trương Lâm Sơn nhăn nhở nhìn anh, rồi dựa vào thành salon, ngủ khì.
Hứa Dực Trung không muốn quấy rấy cánh trẻ, lặng lẽ ra khỏi phòng, nghe nhắc đến chuyện đó đầu óc anh tỉnh táo trở lại.
Đây là lần thứ ba Hứa Dực Trung lái xe đến khu nhà Nghiêu Vũ. Lần đầu tiên do tức khí vì Nghiêu Vũ không để mắt đến anh, lần hai vì muốn biết thái độ của Nghiêu Vũ khi thấy anh và Đỗ Lối thân thiết khoác tay nhau trong quán bar, lần này anh muốn đến đây thử tìm lời giải tại sao anh có thể vì cô làm những chuyện ngốc nghếch như vậy. Anh không thích mình như thế. Ba mươi tuổi anh không lạ gì những chuyện tình, nhưng không muốn bị một cô gái làm xáo trộn tâm tư.
Bốn bề vắng lặng, Hứa Dực Trung nhìn đồng hồ, hơn một giờ sáng. Anh nhìn cửa sổ tầng bảy tối om, bất giác nhăn mặt, lần nào cũng đến không đúng lúc.
Anh châm thuốc ngồi trong xe, nhớ lại từng chi tiết từ ngày quen Nghiêu Vũ, nghĩ mãi dường như vẫn chỉ có kết luận cũ, điều kiện của mình quá tốt, được nhiều phụ nữ vây quanh thành ra kiêu ngạo. Cho nên khi thấy Tiêu Vũ thờ ơ lại bực mình mà chú ý đến cô.
Hứa Dực Trung cười nhạt, tự giễu mình, giáo trình tâm lí học nghiên cứu mãi cuối cùng cũng bằng không, sao có thể thiếu tự chủ như vậy? Anh thà tin hàng loạt những việc làm ngớ ngẩn của mình là phản ứng tâm lí bình thường, cũng không muốn tin đó là tình yêu.
Tình yêu? Hứa Dực Trung tin là có, nhưng anh chưa nhìn thấy. Anh luôn tin tình yêu thuần túy chỉ tồn tại thời cắp sách trước khi bước vào xã hội. Đối với tuổi anh, không nên có những xúc động bồng bột như một gã trai mới lớn.
Hứa Dực Trung học chuyên ngành tiền tệ, đó là yêu cầu của gia đình, hứng thú cá nhân của anh là tâm lí học, anh cảm thấy hoạt động tâm lí của con người cực kì hấp dẫn, nghiên cứu tâm lí giúp phân biệt và dùng người trong kinh doanh.
Có câu, bác sĩ khó chữa bệnh cho bản thân, Hứa Dực Trung đột nhiên phát hiện Nghiêu Vũ đã cho anh thấy một bài học sinh động, anh đã không phân tích hoạt động tâm lí của chính mình.
Dập tắt điếu thuốc, Hứa Dực Trung lại nhìn cửa sổ tầng bảy, rồi lái xe đi, anh muốn mình bị động.
Sau khi Hứa Dực Trung đi khỏi, mọi người dần dần giải tán. Đỗ Lối phát hiện Trương Lâm Sơn ngủ gật trên salon, cô đi đến gọi, nhưng anh đúng là say rượu, không sao lay được. Gọi mấy lần không có phản ứng, cô thở dài, đến quầy lễ tân hỏi mượn tấm chăn, sau đó cùng một cô phục vụ đỡ anh nằm xuống, đắp chăn xong, cô đến ngồi ngây trên một góc salon khác.
Bữa tiệc sinh nhất Hứa Dực Trung hôm nay cô đã bỏ bao nhiêu công sức, nói xa gần vòng vo để người của hai phòng chủ động liên hoan. Đặt bánh ga tô, đặt mì trường thọ, cuối cùng không hiểu sao, anh hát hết bài đó là bỏ đi. Anh cảm động chăng? Đỗ Lối không biết, cô không đoán được suy nghĩ của Hứa Dực Trung. Cô nhìn khắp căn phòng bừa bộn, Hứa Dực Trung bỏ đi, bỏ lại cô và anh bạn của mình? Đột nhiên thấy tủi thân, dù gì cô cũng được công nhận là một mĩ nhân, không ít đàn ông say mê, theo đuổi, đã bao giờ cô nhiệt tình với một người nào như vậy?
Trương Lâm Sơn ngáy khò khò. Đỗ Lối càng nghĩ càng giận Hứa Dực Trung, cô lại mở một chai bia, uống một mình. Trương Lâm Sơn đã say, cô không thể bỏ đi, lần trước anh chăm sóc cô như vậy, cô không thể bỏ anh một mình.
Đầu hơi váng, Đỗ Lối mượn men rượu gọi điện cho Hứa Dực Trung, “Dực Trung, anh Trương say rồi, vâng, vẫn trong phòng đó, em không dìu nổi anh ấy”.
“Tôi đang quay lại, vừa rồi có chút việc, cô cứ chờ ở đó”.
Đỗ Lối thở phào, anh nói đang quay trở lại, anh chưa đi, lòng đột nhiên nhẹ nhõm.
Mình thích anh ta thật sao? Cho nên một lời nói, một cử chỉ của anh ta đều ảnh hưởng đến tâm trạng của mình? Đỗ Lối thầm nghĩ.
Lát sau, Hứa Dực Trung đẩy cửa vào, Đỗ Lối nhìn thấy anh, không hiểu sao mắt cay đỏ, khẽ reo, “Dực Trung!”.
“Sao giờ vẫn chưa về?”. Hứa Dực Trung nói vẻ áy náy, giọng dịu dàng. Bữa tiệc hôm nay, Trương Lâm Sơn chỉ quen Đỗ Lối, anh ta lại say, làm sao cô có thể đưa anh ta về nhà.
Bộ dáng cô rất tội nghiệp, như đứa trẻ tủi thân vì chờ bố mẹ quá lâu, Hứa Dực Trung vỗ vai cô, “Chờ lâu quá phải không, bây giờ chúng ta sẽ đưa anh ấy về”.
Cô ngước nhìn anh, dưới ánh đèn mờ, vẻ lo lắng của anh làm cô buồn cười. “Anh ấy rất nặng!”.
“Không sao, để tôi!”. Rút khăn giấy đưa cho Đỗ Lối, anh đến bên Trương Lâm Sơn, lay gọi: “Sơn Tử, dậy dậy!”.
Trương Lâm Sơn vẫn không nhúc nhích. Hứa Dực Trung móc chìa khóa xe đưa cho Đỗ Lối, “Xe để bên ngoài, cô ra mở cửa xe, tôi cõng anh ấy”.
Anh cúi xuống, hít một hơi, xốc Trương Lâm Sơn lên lưng. Mừng thầm, cũng may anh thường xuyên chơi thể thao, nếu không, làm sao cõng nổi ông bạn, người say cảm giác nặng hơn bình thường.
Liếc nhìn Trương Lâm Sơn say mềm nằm trên ghế sau, Hứa Dực Trung buồn cười, đành lái xe về nhà mình, anh và Đỗ Lối chật vật khiêng Trương Lâm Sơn vào salon phòng khách, di động của Trương Lâm Sơn rơi ra, có tới hơn mười cuộc gọi nhỡ. Anh vội gọi lại, “Tuệ An, tôi là Hứa Dực Trung, Sơn Tử đang ở nhà tôi, tối nay anh ấy uống say không nghe máy. Vâng, yên tâm, không sao, đang ngủ… chị nghỉ đi”.
Sau một hồi vận động, Hứa Dực Trung cũng mệt, anh dẫn Đỗ Lối sang phòng khách nhỏ hơn, “Đỗ Lối, giờ cô nghỉ lại đây. Bàn chải, khăn mặt đều mới, cứ dùng tự nhiên, ngủ sớm đi”.
“Dực Trung!”.
Hứa Dực Trung quay người, Đỗ Lối mắt rớm lệ nhìn anh. Hứa Dực Trung nhìn vô số người đẹp, nhưng Đỗ Lối lúc này nước mắt đẫm mi, vẫn làm tim anh đập mạnh. Không phải không quyến rũ, chỉ là… anh cười, “Ngủ sớm đi! Chúc ngủ ngon!”.
Đỗ Lối buột miệng, “Em có gì không tốt?”.
Hứa Dực Trung hít một hơi, “Không phải!”. Không phải cô không tốt, mọi phương diện từ dung mạo, năng lực, trí tuệ, sự ân cần tinh tế trong sinh hoạt, cô đều hoàn hảo. Dù cô nhắm vào vẻ ngoài điển trai của anh, hay tài sản gia đình anh, Hứa Dực Trung đều thông cảm, có ai bảo các cô gái thích đại gia là không đáng yêu? Đàn ông kiếm tiền vốn là để cho phụ nữ tiêu, không phải vì vậy mà anh không ưa Đỗ Lối. Chỉ có điều…
“Là bởi vì anh thích Nghiêu Vũ?!”. Đỗ Lối vừa nói ra đã cảm thấy lỡ lời.
Người ta bảo, ác quỷ trốn sâu trong lòng, không động vào, nó sẽ mãi mãi ngủ yên, một khi động vào là dẫn tới tai họa. Có lẽ Hứa Dực Trung chỉ hơi tò mò với Nghiêu Vũ, là cảm giác mơ hồ, vậy mà mình lại nhắc đến, đốm lửa nhờ cơn gió có thể bùng thành ngọn lửa. Cô há miệng, nhìn Hứa Dực Trung, hối hận vô cùng.
Mặt anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên, đôi mắt sâu đen như màu đêm, “Đỗ Lối”.
Anh chưa nói hết, Đỗ Lối đã bước nhanh tới ôm lấy anh, gục đầu vào ngực anh, nghẹ ngào: “Trong lòng em có con quỷ, anh đừng bận tâm!… Hôm nay nếu anh không quay lại, em không biết làm thế nào”.
Mùi hương nhẹ từ cơ thể Đỗ Lối kích thích thần kinh anh, quả là mình ngọc thơm hương, một cô gái đẹp như vậy, đàn ông nào có thể từ chối? Hứa Dực Trung hơi sững người, đứng yên.
Lát sau anh cúi đầu nhìn Đỗ Lối đang nức nở. Khẽ vỗ lưng, nhẹ nhàng kéo cô ra, lau nước mắt cho cô, “Hôm nay em uống hơi say! Ngủ một giấc là hết”.
Đỗ Lối cảm thấy bẽ bàng, hết sức bẽ bàng, giọng Hứa Dực Trung ấm bao nhiêu, ân cần bao nhiêu, cử chỉ đó của anh vẫn làm cô tê tái. Ngay ôm cô, anh cũng không muốn! “Phải, là em say, nếu không say, em sẽ không nói với anh những lời đó! Anh… anh không thích em một chút nào ư?”.
Giọng Hứa Dực Trung càng dịu dàng, “Nghe lời anh, ngủ đi”. Hứa Dực Trung cố kiềm chế, anh biết, chỉ cần anh mềm lòng chút nữa, đêm nay chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Đỗ Lối xinh đẹp như vậy, đã bộc lộ phần yếu đuối nhất của cô, bất cứ đàn ông nào cũng sẽ động lòng. Anh nghĩ đến trải nghiệm trong ba mươi qua, nghĩ đến những rung động đầu tiên tuổi mới lớn, nhịp tim dồn dập khi lần đầu khoác tay bạn gái, nỗi rạo rực khi lần đầu ngửi thấy mùi nước hoa phụ nữ…
Hứa Dực Trung lặng lẽ nhìn Đỗ Lối, nhất thời không biết nói gì. Nếu là mười năm trước, không, là ba năm trước, anh sẽ không do dự chấp nhận cô. Lúc đó anh sẽ không từ chối một cô gái xinh đẹp. Có lẽ đã trải qua nên mới dửng dưng.
“Tại sao? Tại sao không trả lời em? Em ở bên anh lâu như vậy, đừng nói anh không biết gì? Em đối với anh… tại sao, anh không chấp nhận em?”.
Đỗ Lối ngửa mặt, đôi mắt rớm lệ nhìn anh, nếu hôm nay không uống nhiều như vậy, nếu không do tác dụng của men rượu, có lẽ cô không có can đảm hỏi anh, tự đưa mình vào ngõ cụt như thế.
Câu cô hỏi, anh cũng từng tự hỏi mình, anh nhíu mày, nhẹ nhàng dỗ dành, “Đỗ Lối, tối nay em uống hơi nhiều, ngủ đi!”. Anh không muốn trả lời câu hỏi đó.
Đỗ Lối dồn ép, “Phải, đúng là lời nói lúc say, anh cứ coi như lời nói lúc say cũng được. Em thích anh, bởi vì anh đẹp trai, anh có tiền, có năng lực, em không cảm thấy em chủ động là điều đáng xấu hổ!”.
Sự bạo dạn của cô khiến anh thích thú, cô can đảm nhìn anh. Hứa Dực Trung yên lặng một lát nói: “Em không sai, em là cô gái rất ưu tú”.
“Nhưng anh chỉ rung động bởi Nghiêu Vũ!?”.
“Đỗ Lối!” Hứa Dực Trung hơi bực, “Chuyện này không liên quan đến Nghiêu Vũ!”. Anh nhẫn nại thuyết phục, “Em uống hơi nhiều, ngủ một giấc là ổn”.
“Xin lỗi, em quan tâm anh, quan tâm lòng mới hẹp hòi”. Đỗ Lối cúi đầu, buồn tê tái.
Cô đứng đó, đầu cúi gằm, dáng vẻ tội nghiệp, Hứa Dực Trung không chịu nổi, “Em ngủ đi, ngày mai thức dậy, những lời này coi như không có, hiểu chưa? Ngủ ngon!”. Anh nhẹ nhàng khép cửa, lên gác, về phòng riêng.
Đỗ Lối nhắm mắt, hai hàng nước mắt giàn giụa. Anh cho là cô say, say nhưng đầu rất tỉnh, cô vẫn chưa say đến mức không biết mình nói gì.
Hứa Dực Trung hiểu, anh hiểu hết, nhưng anh không chịu cho cô câu trả lời rõ ràng. Anh ân cần dỗ dành an ủi, lẽ nào anh thật sự không biết một cái ôm của anh còn an ủi cô hơn mọi lời nói? Không cam chịu, buồn, thất vọng tất cả dồn nén trong lòng, Đỗ Lối lao lên giường, đấm như điên xuống nệm.
Nằm một lát hơi tỉnh ra, lặng lẽ nhớ lại đoạn đối thoại vừa rồi. Bỗng hối hận, cô không nên nói thẳng với anh như vậy, như thế liệu có làm anh càng xa lánh cô?
Đỗ Lối hối hận vì hành động khinh xuất của mình, mới thấy anh chưa có động tĩnh gì sau một thời gian ở bê