“Đỗ Lối, may quá, bữa tiệc tối nay cô và trưởng phòng Lí phòng kinh doanh đi dự nhé, tôi có việc khác”. Hứa Dực Trung đã gọi điện cho trưởng phòng Lí, nhưng quên báo cho Đỗ Lối.
“Vâng!”. Đỗ Lối thấy trên tay Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ đầy tài liệu, ngoái đầu về phía gian triển lãm gọi: “Tiểu Triệu, lại đây”.
Tiểu Triệu nhanh nhảu chạy đến: “Phó tổng Hứa, trợ lí Đỗ, có việc gì ạ?”.
“Cô cầm tài liệu giúp phó tổng!”. Đỗ Lối nói.
Tiểu Triệu nhìn, nửa đùa nói: “Phó tổng Hứa, những tài liệu này cứ giao cho phòng kế hoạch sưu tầm là được, sao phải phiền phó tổng, để tôi”.
Hứa Dực Trung không kịp ngăn Đỗ Lối, cười nói: “Lúc này ai cũng bận, không cần đâu, mau về đi. À, Đỗ Lối, buổi tối gặp trưởng phòng Trương giao lưu nhiêu một chút! Đi thôi, Nghiêu Vũ”.
Nói xong bước về phía cửa. Nghiêu Vũ đứng ngây bên cạnh, thấy Hứa Dực Trung đã đi, gật đầu chào Đỗ Lối rồi cũng đi ra.
Đỗ Lối nhìn theo hai người, Tiểu Triệu hỏi nhỏ: “Có phải bạn gái của phó tổng?”.
“Nói vớ vẩn, người của công ty Đại Đường, quan hệ công việc”. Nửa năm nay Đỗ Lối làm việc cạnh Hứa Dực Trung, luôn luôn là cô mang giấy tờ tài liệu, anh đến đâu, cô mang theo đến đấy, đó là chức trách của trợ lí. Nhưng, Hứa Dực Trung đã bỏ cả bữa tiệc tối để cầm tài liệu cho Nghiêu Vũ.
Cô đứng trong phòng triển làm tấp nập người qua lại, lòng lạnh giá, buồn thấm thía, cô chưa đủ tốt với Hứa Dực Trung hay sao? Trong công việc cô tận tâm tận lực, mọi sở thích thói quen của anh đều ghi nhớ. Trên bàn tiệc cô gỡ bí cho anh, lúc đi công tác, ngay dầu gội đầu của anh cũng chuẩn bị đầy đủ, thậm chí cô cảm giác mình không phải trợ lí mà là bảo mẫu của anh. Nhưng đúng lúc cô cảm thấy đang dần dần tiếp cận anh thì Nghiêu Vũ xuất hiện. Không hề dụng công vất vả đã khiến Hứa Dực Trung quan tâm như vậy. Vì chút việc vặt lắp mấy cái hộp đèn quảng cáo cũng thức trắng đêm cùng với cô ta để đến nỗi ngày hôm sau đi làm vừa bước vào văn phòng cô đã thấy anh mệt mỏi nằm ngủ trên salon.
Lòng Đỗ Lối nhức nhối. Tại sao lại là Nghiêu Vũ? Đỗ Lối không hiểu, cô ta có gì hay? Có đẹp như cô? Có tài như cô? Có tinh tế ân cần như cô? Đỗ Lối thực sự không hiểu tại sao Hứa Dực Trung lại thích Nghiêu Vũ. Không! Cô tự nhủ, không thể, Hứa Dực Trung chẳng qua bị mê hoặc, đúng ra là tò mò bởi cái vè ung dung bất cần của Nghiêu Vũ.
Cái không có được mới là tốt nhất! Cô thở dài. Trưởng phòng Lí vừa đi đến, nói: “Trợ lí Đỗ, đến giờ rồi, ta đi thôi”.
Đỗ Lối trấn tĩnh trở lại. mỉm cười gật đầu.
Hứa Dực Trung lái xe đưa Nghiêu Vũ về, đến khu nhà cô, anh rất tự nhiên bê chồng tài liệu, Nghiêu Vũ nhìn anh, ôm nốt chỗ còn lại đi lên tầng.
Lên mỗi tầng, anh lại nhớ đến những ánh đèn sáng, tối ở cầu thang đã nhìn thấy lần trước. Hôm đó Nghiêu Vũ lên tầng không hề ngoái lại, vừa nghĩ đến lại thấy bực. Một chân vô thức giậm mạnh, “Gừ!”. Hứa Dực Trung giật mình, nhìn cánh cửa phòng đóng chặt bên cạnh, “Hình như ở đây nuôi nhiều chó?”.
“Vâng, tôi sợ nhất con chó ở tầng này, một con đầu bò đen tuyền. Vậy mà lại tên là Muội Muội”. Nghiêu Vũ nhoẻn cười.
Hứa Dực Trung ngắm nghía khu nhà tầng cũ kĩ, hành lang rất hẹp, trên tường dán đầy các loại quảng cáo vặt: dịch vụ thông cống, làm các giấy tờ. Mặt tường ngả vàng do ngấm nước có những đám ố mốc đen sì loang lổ, trên cầu thang để đầy thùng rác của các hộ gia đình.
“Sao cô lại thuê nhà ở đây? Theo tôi biết, Đại Đường làm ăn rất khá, lương nhân viên cũng không thấp”.
Nghiêu Vũ cười: “Nhà cũ giá rẻ, một phòng có bếp và nhà vệ sinh tất cả chỉ có năm trăm đồng”.
Lên tầng bảy, Nghiêu Vũ thở dốc. “Mỗi lần lên tầng đều như thế này à?” Hứa Dực Trung nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Nghiêu Vũ, hỏi.
“Vâng, tôi lười thể dục, hàng ngày cũng không chịu rèn luyện”. Nghiêu Vũ lấy chìa khóa mở cửa.
Hứa Dực Trung đi vào, để chồng tài liệu xuống, hiếu kì ngắm nhìn căn phòng của cô.
“Phó tổng Hứa, mời uống trà”.
Đón cốc trà, mùi hương quen thuộc ập đến, Hứa Dực Trung hít hít: “Cô thích trà Phổ Nhĩ?”.
“Cái gì tôi cũng uống, nhân tiện có trà Phổ Nhĩ nên pha cho anh. Chờ chút”. Nghiêu Vũ xếp gọn đống tài liệu.
Hứa Dực Trung vừa rồi cảm thấy mình bị thần kinh, ngửi hương trà Phổ Nhĩ lại tưởng Nghiêu Vũ biết anh thích loại trà này. Câu trả lời vô tâm một giây sau đó lại khiến anh cụt hứng. Nghiêu Vũ làm gì cũng không có ý lấy lòng anh, khiến anh rất bực. Anh đặt cốc trà xuống đứng lên ngắm nghía căn phòng của cô.
Trong phòng bài trí đơn giản, nhưng đồ dùng đầy đủ.
Anh tự nhiên đi đến tủ sách, đây là nơi xem chừng đặc biệt nhất trong phòng, chiếc tủ sách rất lớn, có khung kính, cao tới tận trần nhà, sách và các loại ly, cốc, bát uống rượu, sắp xếp rất nghệ thuật.
Hứa Dực Trung nhìn từng ngăn, trố mắt. Trong tủ có chiếc cốc sứ Nhật Bản cắm hoa, cốc uống rượu Cảnh Thái Lam của trấn Cảnh Đức, cốc rượu bằng sứ trắng thân cao, mảnh mai, cốc gỗ sảm của người Mãng, cốc bằng tre ghép cực kì khéo léo, chung đồng giả cổ, ngoài ra còn các loại ly thủy tinh, trong suốt, hoặc hoa chìm, hoặc nổi vân, miệng tròn, miệng vuông, miệng hình bát giác và mấy cái bát bằng gốm thô, “Chà chà, chẳng phải cô không uống được rượu cơ mà, sao lại sưu tầm lắm ly rượu thế này?”.
Nghiêu Vũ thu xếp xong ngoái đầu thấy Hứa Dực Trung đứng trước tủ sách. Lòng chợt chìm xuống, cười nói: “Thấy đẹp thì mua, không ngờ lâu dần thành nghiện”.
“Nào, lại đây giới thiệu đi, tôi vẫn chưa xem hết, giúp tôi bổ sung ít tri thức văn hóa rượu, biết đâu lại hữu ích khi dự tiệc”. Hứa Dực Trung về nước mấy năm, không sành những thứ khác, riêng rượu cách vài ngày lại phải tiếp khách.
Nghiêu Vũ đi đến, cười hỏi anh: “Những cái đó anh có bỉết?”.
“Cái này, cái này, cái này nói đi, cô sưu tầm chắc biết ít nhiều lai lịch, gốc tích?”.
Nghiêu Vũ cầm lên chiếc cốc có miệng hình lục lăng, nói: “Đây là loại cốc cao đế gọi là cốc Huynh Đệ, những đường rạn trên thân cốc được hình thành trong quá trình nung. Tương truyền có hai em thợ gốm luôn ganh đua với nhau. Người em làm không đẹp bằng anh, liên nảy ý đồ xấu, lén dội một thùng nước lạnh vào lò nung của anh, kết quả khi dỡ lò, toàn bộ lớp men trên bề mặt cốc bị nứt tạo thành những hoa văn như thế này. Nếu là đồ thật, thì đắt lắm. Không biết đắt thế nào”.
Hứa Dực Trung nghe câu cuối bật cười: “Thì ra đồ của cô ở đây đều là đồ giả? Nếu là thật, tôi thấy cửa bảo hiểm của cô cũng không ngăn được bọn trộm”.
“Cái này gọi là Vĩnh Cố Kim Âu cũng là đồ giả cổ, mua khi thăm quan cố cung Bắc Kinh, nghe nói Càn Long ra lệnh làm để ban ngự tửu vào dịp tết Nguyên đán nào đó, với ngụ ý Thanh triều đại đế bền vững muôn đời”.
Cô nói say sưa, tất cả kiến thức này sưu tầm được sau khi biết Đồng Tư Thành thích uống rượu. Cô luôn muốn kể với anh những điều này vào một bữa ăn nào đó. Nhưng, cho đến lúc chia tay cũng không có cơ hội.
Ánh mắt cô lưu luyến lướt qua những ly, cốc, không ngờ lần đầu tiên nói ra lại là với Hứa Dực Trung, cũng tốt, không phải sao? Trổ tài một phen xem hiệu quả thế nào: “Đây là cốc của người Lỗ, anh cũng biết, có điều nó là loại cốc rót ngược rất đặc sắc, có nghĩa là rượu được rót vào từ đáy cốc, sẽ không bị chảy ra, khi uống, anh nhìn này, dùng ống tre hút từ trên lưng con chim”.
Hứa Dực Trung lấy trong tủ sách một chiếc bát gốm thô hỏi: “Còn cái này? Lẽ nào cũng có bối cảnh lịch sử và điển tích?”.
“Sự tích Võ Tòng đả hổ anh biết rồi, Võ Tòng dùng chiếc bát này uống rượu trước khi đánh chết hổ ở núi Cảnh Dương! Đồ thật đấy!”. Nghiêu Vũ nói nghiêm túc, còn tự gật gù.
Hứa Dực Trung buồn cười: “Ha ha, đồ thật sao? Tôi không tin những ly, cốc này đều có lai lịch”. Mắt anh liếc đến một đôi cốc gốm hình thù hơi kì dị: “Còn cái này, xấu quá, không phải là văn vặt khai quật chứ?”.
Nghiêu Vũ ngẩn người, đó là hai chiếc cốc gốm cô tự làm, lúc đó Thiên Trần còn cười nói trêu: “Bao giờ tân hôn uống rượu hợp cẩn, cậu dùng luôn cái này”.
Cô cúi đầu khẽ nói: “Đúng, hơi xấu, tôi tự làm đấy”.
“Ha ha!” Hứa Dực Trung bật cười to: “Tôi thua rồi, thì ra thực sự có lai lịch”.
Nghiêu Vũ vui vẻ: “Sưu tầm nhỏ thôi mà, phó tổng Hứa đừng cười. Trà nguội rồi, leo cầu thang mệt uống trà ngồi nghỉ một lát”. Cô không muốn tiếp tục chủ đề này nữa.
Hứa Dực Trung vui vẻ đi đến ngồi vào sofa: “Nghiêu Vũ, cô đừng gọi tôi là phó tổng, gọi tên đi”.
“Không quen”. Nghiêu Vũ buột miệng.
“Vậy bao giờ mới quen?”. Hứa Dực Trung quay lại nhìn cô.
“Cũng chẳng có gì, chủ yếu là luôn tiếp xúc với anh trong công việc, gọi tắt phó tổng thành quen, đừng bận tâm, Hứa Dực Trung!”.
Nghiêu Vũ cũng không lẩn tránh mắt anh.
Hứa Dực Trung hơi thất vọng, ánh mắt Nghiêu Vũ vẫn bình lặng như không, anh đột nhiên bật cười: “Cũng phải, trở thành bạn là sẽ quen, cũng muộn rồi, xét công tôi vất vả chuyển đồ, mời tôi ăn bữa tối đi!”.
Anh cố ý không nói mời cô đi ăn, như vậy, Nghiêu Vũ dù ngại cũng không tiện từ chối.
Dù Hứa Dực Trung mang giúp tài liệu hôm nay hay đưa cô về công ty hôm trước, Nghiêu Vũ đều nên mời cơm anh. Chỉ có điều, cô hiểu, mình không thế quá gần gũi Hứa Dực Trung, không muốn để anh ta hiểu lầm, càng không muốn vì chuyện này cô và Đỗ Lối lại nảy sinh rắc rối, thong thả nói: “Xin nói trước, tôi không mời được đại tiệc đâu”.
Hứa Dực Trung cười ha hả: “Tùy thôi, ăn gì cũng được!”.
Nghiêu Vũ cầm túi xách: “Nhưng đảm bảo anh sẽ no!”.
Hai người xuống cầu thang, Hứa Dực Trung định mở cửa xe, cô ngăn lại: “Không cần, đi bộ mấy bước, đến đó tìm chỗ để xe cũng khó”.
Hứa Dực Trung thấy vui vui, hi vọng lúc ăn sẽ chuyện trò nhiều hơn với Nghiêu Vũ. Anh cảm thấy ở bên cô rất thú vị. Đi vòng qua góc phố, Nghiêu Vũ đưa anh đến thẳng nhà hàng Macdonald. Anh tức phì cười, cô không muốn gặp anh vậy sao?
Nghiêu Vũ cũng cười: “Tôi rất thích ăn Hamburger ở đây, ở nước ngoài là loại đồ ăn miễn phí, nhưng tôi rất thích, anh không để bụng chứ?”
Cơn giận của Hứa Dực Trung tan ngay, thì ra cô thích Hamburger. Vào bên trong, Hứa Dực Trung tự giác đi xếp hàng, Nghiêu Vũ ngăn anh: “Đã nói tôi mời, anh không cần thể hiện phong độ. Tìm chỗ nào gần cửa sổ ngồi chờ”. Nghiêu Vũ nói như ra lệnh, những lần đến đây cùng Thiên Trần hoặc Tuệ An, cô cũng tranh đi xếp hàng, hôm nay với Hứa Dực Trung cô vẫn dùng giọng ra lệnh đó.
Hứa Dực Trung buồn cười, quay đi, đến ngồi bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, nhìn Nghiêu Vũ xếp hàng. Lúc này, trong cửa hiệu người rất đông, nhìn cô tiến dần từng bước, anh thích nhìn cô bận rộn vì anh. Hứa Dực Trung chợt hiểu, thì ra hứng thú của anh đối với Nghiêu Vũ là do cô luôn thờ ơ không chịu săn đón anh.
Sau khi hiểu ra, Hứa Dực Trung cũng thấy buồn cười vì thói trẻ con của mình, lòng bỗng vui vui. Anh nhìn kĩ Nghiêu Vũ, cô cũng bình thường đâu có hẹp hòi gì, nỗi băn khoăn khi được hóa giải, lại thấy lòng nhẹ nhõm.
Ăn bánh xong, đi về nhà Nghiêu Vũ, cô lại cảm ơn lần nữa, Hứa Dực Trung nhanh nhẹn lái xe đi.
Đỗ Lối và trưởng phòng kinh doanh Lí Tông Giám đi dự tiệc. Vào Gia Lâm hơn hai năm, cô dần dần thiết lập các mối quan hệ trong tập đoàn. Sau khi trở thành trợ lí của Hứa Dực Trung, tầm mắt càng được m