Tiêu Dương cười ré, nhảy dựng lên: “Đừng, Thiên Trần, anh rất sợ nhột”.
Thiên Trần cười khúc khích, “Không hề gì, những người sợ nhột đều yêu cuộc sống”.
“Sao lại thế?”.
“Bởi vì mẫn cảm, người mẫn cảm thường đặc biệt quan tâm đến người xung quanh, phản ứng rất nhanh, lại còn…”.
Tiêu Dương cười đăm đăm nhìn Thiên Trần. Cô nói say sưa lát sau ngừng lại. Mỗi lần Tiêu Dương nhìn cô với ánh mắt thế này, cô lại như bị lạc trong đó.
Anh đi đến tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô, đột nhiên bế xốc cô. “Ôi”! Thiên Trần bị bất ngờ, kêu lên, cười sung sướng, đấm anh túi bụi, hai tay vòng ôm cổ anh, những cử chỉ mạnh mẽ đột ngột của anh luôn làm cô thích thú.
Gió lay bức rèm, bên ngoài cửa sổ có tiếng mưa nhỏ, Thiên Trần gục vào ngực anh thầm thì: “Mưa rồi”.
“Có mang áo ấm không? Ngày mai nhiệt độ xuống thấp”. Tiêu Dương vuốt ve sống lưng nhẵn mịn của cô.
Thiên Trần ngẩng lên hôn anh, “Em không mang, em mượn áo của Tiểu Vũ. Không biết Tiểu Vũ tối nay liệu có rét cóng”.
“Cô ấy bận suốt đêm à?”.
“Vâng, sắp có hội chợ nhà ở, chỗ nào cũng triển lãm, làm pa nô, hộp đèn quảng cáo, Tiểu Vũ nói bận suốt đêm”.
“Em yêu, em có thể bận, nhưng phải giữ sức, không để cảm lạnh, nghe chưa?”.
Thiên Trần lại ôm anh, anh luôn quan tâm cô như vậy. Lại chợt nhớ, lúc tối mẹ gọi điện nói dì cô đã giới thiệu một đám rất tốt, đang hẹn gặp, cô lấy cớ bận đã thoái thác, nhưng còn lần sau? Lòng lại u ám, “A Dương!”.
“Sao?”.
“Anh đã xem Nhân mộng hồ chưa?”.
“Chưa”.
“Em xem rồi, một câu chuyện tình rất đẹp, vẻ đẹp đơn sơ, và phong cảnh như tranh”. Thiên Trần nghĩ đến đôi tình nhân trong phim lại thấy buồn.
Tiêu Dương ôm chặt cô, “Anh thích tính cách sôi nổi của Vi Tiểu Bảo!”.
“Không được, anh ta quá nhiều vợ, hừ!”.
“Được!”. Tiêu Dương cười, dàn hòa vỗ về cô. Mưa to dần, Thiên Trần lặng lẽ ngủ thiếp, Tiêu Dương nhẹ nhàng đắp chăn cho cô, xuống giường đi ra khép cửa sổ.
Anh đứng cạnh cửa sổ châm thuốc hút, khói thuốc xanh nhạt quẩn quanh. Ánh mắt anh chợt u uẩn, Nhân mộng hồ anh đã xem, nhưng không muốn nói với cô. Thiên Trần nhạy cảm, lương thiện, anh không muốn cô tiếp tục lo lắng cho tương lai của hai người, không muốn Thiên Trần của anh giống cô gái bất hạnh trong bộ phim đó.
Mưa thu mỗi lúc một lạnh. Tiêu Dương ngoái nhìn Thiên Trần đang ngủ, se sẽ thở dài, dập tắt điếu thuốc, lên giường nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.
Nghiêu Vũ đang theo dõi thợ lắp hộp đèn quảng cáo ở mặt tiền khu chung cư mới của tập đoàn Gia Lâm, bên trong đèn sáng trưng, tiếng người ồn ào. Hộp kính lớn dài sáu mét, rộng một mét rưỡi, được hai chiếc xe ray nâng lên lắp đặt. Một hộp khác kích thước nhỏ hơn đang chờ lắp.
Nghiêu Vũ đứng cạnh Tiểu Trương, nhân viên của Gia Lâm, nhìn tốp thợ đang khẩn trương làm việc, hình dung cảnh tượng sau khi lắp đặt hộp đèn quảng cáo. Thầm nghĩ tới lời hứa với bố mẹ, cô sẽ tự kiếm tiền mua nhà. Nhưng tình hình giá cả thế này, cũng không dễ. Nhìn không khí làm việc khẩn trương trước mắt, lòng bỗng phấn chấn, cô không tin mình không thể tự lập.
Gió thổi làm những sợi mưa trông mềm như múa, dưới ánh đèn giống những sợi tơ bạc rung rinh tuyệt đẹp. Nghiêu Vũ nhớ lại, có lần đi chơi gặp cơn mưa bất chợt, cô cùng Đồng Tư Thành chạy khắp công viên tìm chỗ trú. Cô vừa chạy vừa to tiếng hỏi anh: “Tại sao anh lấy tên là Tư Thành?!”.
“Bố anh rất mong anh thành đạt!”. Đồng Tư Thành mặt mày hớn hở trả lời: “Còn em, Nghiêu Nghiêu?”.
“Mẹ em bảo trước đây mỗi lần đi gặp bố trời đều mưa. Bố luôn phải mang ô ra bến tàu đón mẹ! Kỷ niệm! Em là kỷ niệm tình yêu trong mưa của họ!”.
Đồng Tư Thành cũng bật cười: “Sau này con của anh sẽ tên là Đồng Vũ!”.
“Anh nói gì?!”. Nghiêu Vũ chưa nghe rõ, thở dốc chạy vào mái hiên, còn chưa kịp hiểu lời giải thích của anh đã sững sờ bởi đầm sen trước mặt.
Mưa rất to, những thân sen nhô trên mặt nước tới gần một mét, ngạo nghễ đứng trong mưa, những nụ hoa trắng muốt hoặc phấn hồng rung rinh. Mấy cây liễu ven hồ lả lướt theo gió. “Tư Thành, thì ra hoa sen phải nhìn trong mưa mới đẹp nhất!”.
Đồng Tư Thành thở dốc đứng bên cô nói: “Chỉ cần mưa, anh đều thích!”.
Nghiêu Vũ lẩm nhẩm: “Nếu em có thể bay trên đầm sen thì tuyệt quá”. Nói xong cô nổi hứng, cười giòn tan, băng lên chiếc cầu đá uốn khúc chạy xuống đầm, xung quanh toàn lá sen xanh mướt, đứng trong mưa, lòng vui náo nức, vô cùng sảng khoái, ngoái đầu gọi Đồng Tư Thành đang đứng dưới mái hiên nhìn cô cười: “Tư Thành!”.
Đồng Tư Thành chầm chậm đi vào màn mưa, bước lên chiếc cầu đá đi về phía cô. Mưa lập tức làm ướt người anh, nhưng cô cảm thấy lúc này anh tuyệt vời phóng khoáng và tao nhã. Anh chậm rãi đi đến bên cô, toàn thân ướt đẫm, cô đăm đắm nhìn anh, trong ánh mắt da diết đã bùng ngọn lửa, đôi môi nóng ran của anh cúi xuống, in lên môi cô.
Đầm sen trong công viên, lúc sáng sớm chỉ có hai người, Nghiêu Vũ cảm thấy đất trời rộng lớn bao nhiêu cũng không dung hết niêm hân hoan tràn ngập lòng cô. Sau khi về nhà, Đồng Tư Thành dùng đá thanh điền khắc một con dấu tặng Nghiêu Vũ, cô chấm mực in lên giấy, đó là bốn chữ: phong vũ đồng châu.
Phong vũ đồng châu! Phong vũ đồng châu![1] Nỗi cay đắng lại ập đến, anh sắp về nước? Anh cảm thấy bây giờ đã có khả năng, có điều kiện để họ bên nhau?
[1] Nghĩa là: cùng chung con thuyền vượt gió mưa.
Nghiêu Vũ ngây người nhìn những sợi mưa dưới ánh đèn, không nhận ra Hứa Dực Trung đang đến.
Hứa Dực Trung đón tiếp tổng giám đốc tập đoàn Phương Bắc, tiệc đã tàn, công việc cũng bàn xong, sắp xếp chỗ nghỉ cho khách chu đáo, vội vàng đến đây. Anh vừa dừng xe, liền nhìn thấy Nghiêu Vũ đang ngẩng đầu, ngây người nhìn ánh đèn đường. Cô vẫn quần bò áo phông, mái tóc dài bay bay. Hứa Dực Trung ngồi trong xe nhìn một lát, đang do dự có nên đi ra đó, chân vô thức đã bước xuống. Anh hơi bực vì không tự kiểm soát được, đi thẳng đến công trường nghe Tiểu Trương báo cáo tình hình.
Khi Tiểu Trương nói với anh, Nghiêu Vũ đứng cách họ hai mét. Cô vẫn ngây người không phát hiện ra. Hứa Dực Trung nghe câu được câu chăng, mắt mải nhìn Nghiêu Vũ, cuối cùng nhận ra, ánh mắt cô hoàn toàn vô định, dường như đang ngơ ngẩn nghĩ gì.
“Cô Nghiêu vất vả quá!”.
Nghiêu Vũ giật mình, ngoái đầu nhìn thấy Hứa Dực Trung, lễ phép chào: “Chào phó tổng Hứa, chuyện nhỏ như vậy hà tất phó tổng đích thân đến”.
Hứa Dực Trung đi đến bên cô. Nhìn thợ điện đang hàn khung sắt, hỏi: “Còn phải làm bao lâu?”.
“Sắp có triển lãm nhà ở, các công ty quảng cáo đều bận, không dễ thuê công nhân, lắp xong hộp đèn chính, sẽ lắp hộp đèn nhỏ, phó tổng yên tâm, đêm nay chắc chắn làm xong mới nghỉ”. Nghiêu Vũ nhìn tiến độ trả lời.
“Sao công ty bên đó lại cử cô giám sát?”. Hứa Dực Trung nhìn khối lượng công việc biết chắc phải làm suốt đêm.
“Tôi phụ trách thiết kế quảng cáo này, họa sĩ thiết kế cũng ở đây, việc nhiều, mỗi người một chân một tay”. Nghiêu Vũ không thấy mệt, bởi vì cô chỉ đứng một chỗ quan sát, còn họa sĩ Trương phải chạy đi chạy lại vất vả hơn.
Đang nói thì mưa to, họa sĩ Trương chạy đến, vuốt nước mưa trên mặt nói: “Mưa quá to, có lẽ để công nhân tạm dừng, tạnh mưa làm tiếp”.
Thấy Hứa Dực Trung đích thân đến đây, Nghiêu Vũ nhìn trời mưa hơi sốt ruột: “Nếu mưa suốt đêm thì sao?”.
“Không hề gì, cứ tạm dừng, đợi mưa tạnh làm tiếp”. Hứa Dực Trung lên tiếng.
Nghiêu Vũ và Tiểu Trương cảm kích nhìn anh. Hứa Dực Trung đã nói thế, vạn nhất đêm nay không hoàn thành, Gia Lâm cũng không nói gì được.
Công nhân tụ tập trong đại sảnh. Hứa Dực Trung cùng Nghiêu Vũ và họa sĩ Trương đi vào, vừa đến cửa, Nghiêu Vũ đã hắt hơi. Hứa Dực Trung thấy vậy bảo nhân viên của Gia Lâm đi pha trà nóng.
Đại sảnh khu chung cư của Gia Lâm thiết kế rất đẹp, Nghiêu Vũ thu mình trên salon uống trà, mắt không ngừng liếc về phía bức tường kính, nước mưa xối thành dòng trên đó, cô cười nói với Hứa Dực Trung: “Làm phiền phó tổng quá, nhưng đêm nay chắc chắn hoàn thành, ngày mai còn phải chuyển mô hình và pa nô quảng cáo đến”.
Họa sĩ Trương nhìn đồng hồ, sắp hai giờ đêm, cũng cười nói: “Muộn rồi, hay là phó tổng cứ về nghỉ, chúng tôi nhất định làm chu đáo”.
Hứa Dực Trung cười: “Không sao, nói chuyện là thời gian qua nhanh, tôi vẫn muốn là người đầu tiên nhìn thấy kết quả”.
Nghiêu Vũ và họa sĩ Trương nhìn nhau, nói: “Làm phiền phó tổng Hứa vất vả”.
Dứt lời, Nghiêu Vũ cảm thấy không biết nói gì nữa, cúi đầu uống trà. Họa sĩ Trương không tiện để Hứa Dực Trung ngồi không, bèn quay sang nói chuyện. Nghiêu Vũ vừa uống trà vừa thỉnh thoảng mỉm cười liếc lại, tỏ ý mình đang nghe. Cô hơi mệt, lại không thể ngủ trên ghế salon trước mặt Hứa Dực Trung.
Mưa nhỏ dần, họa sĩ Trương lại đứng lên chỉ huy công nhân tiếp tục thi công, nhân viên của tập đoàn Gia Lâm cũng ngồi túm một góc khác. Phía này chỉ còn lại Hứa Dực Trung và Nghiêu Vũ.
Nghiêu Vũ rất mong anh ta đi khỏi, để cô có thể dựa vào salon gà gật một lát. Nhưng anh ta có vẻ nhất định chờ công trình hoàn thành, cô đành xốc lại tinh thần, ngồi uống trà.
Hứa Dực Trung nhìn Nghiêu Vũ, khuôn mặt nhỏ nhắn, các nét không đẹp bằng ba cô bạn, nhìn kĩ, cái miệng là đẹp nhất, nhỏ, đỏ tươi như cánh hoa đào. Da rất sạch, mịn màng, không hề có vết nám, đây là lần thứ hai Hứa Dực Trung cảm thấy Nghiêu Vũ rất đẹp. Trông cô có vẻ mệt, nhưng anh không nhấc nổi chân, không hiểu tại sao không muốn ra về.
Anh vừa uống trà vừa nghĩ tới bình phẩm của Đỗ Lối về trà, liền hỏi: “Cô Nghiêu có thích uống trà?”.
“Cũng thích”.
“Có nghiên cứu về trà không?”.
Nghiêu Vũ nhớ tới mùa xuân năm xưa cùng Đồng Tư Thành đi Bắc Sơn chơi. Núi Dương ở Bắc Sơn có một vườn chè lúc đó bị bỏ hoang do được quy hoạch thành khu vực khai thác du lịch. Chè mọc tự nhiên, Nghiêu Vũ cầm chiếc mũ đi vào vườn hái chè, còn lệnh cho Đồng Tư Thành cùng làm. Cô chỉ hái những búp non nhất. Đồng Tư Thành cũng hào hứng cùng hái với cô, hiếu kì hỏi hái làm gì. Sau khi trở về, Nghiêu Vũ chạy đến nhà cô bạn ờ ngoại trú sao chè.
Một chiếc mũ đầy chặt búp chè chỉ sao được chưa đến hai lạng chè khô, sau đó cô phấn khởi cho vào chiếc hộp đem tặng Đồng Tư Thành. Anh nhăn mày hỏi: “Có thể uống thật à? Không ngộ độc chết người chứ?”.
Nghiêu Vũ phụng phịu pha cho anh một ấm. Đồng Tư Thành nhấp một ngụm kinh ngạc reo lên: “Thơm quá! Trà mới quả nhiên đặc biệt”.
Có điều, chè cô sao chỉ có thể pha một nước, màu nước cũng kém, pha lần nữa là như nước trắng, nhưng Nghiêu Vũ rất hài lòng.
Hứa Dực Trung nhìn cô, cười mỉm, hỏi lại lần nữa.
Nghiêu Vũ định thần trở lại, vội trả lời: “Không có nghiên cứu gì, chỉ cảm thấy hay hay!”. Cô nghĩ nhất định là do đêm khuya, hơi mệt, nên cô mới phân tâm trước mặt Hứa Dực Trung. Đêm khuya là lúc tình cảm con người yêu đuối nhất. Nghiêu Vũ thầm nghĩ, ảnh hưởng của Đồng Tư Thành đối với cô quả thực quá lớn, chỉ có mấy bức thư đã khiên cô tâm thần rối loạn.
“Trà, có cách thưởng thức nào thú vị?”. Hứa Dực Trung không biết tại sao muốn nói chuyện tiếp với Nghiêu Vũ. Cô trả lời, không mấy hào hứng, dường như chỉ đối phó, nhưng anh lại muốn gợi chuyện.
Nghiêu Vũ định thần trở lại, cũng được, nói chuyện, thời gian sẽ