Sáng ngày hôm sau, Hà Tiêu, Đồ Hiểu và Trình Miễn cùng đi lấy kết quả.
Lão quân y nhìn vẻ mặt thấp thỏm đã có chút lo âu của cô, chậm rãi cười: "Lần này cô có thể đặt một nửa tâm tư xuống rồi."
Hà Tiêu cảm thấy trái tim của mình vang lên âm thanh hồi hộp: "Một nửa? Là ý gì?"
"Kết quả kiểm tra có rồi, là lành tính. Nhưng mà sau này vẫn phải tiếp tục thu xếp để điều trị, đây mới là mấu chốt." Lão quân y đeo mắt kính, cực kì hiền hòa nhìn cô, "Cô phải duy trì tinh thần đấy, dù sao thì vẫn còn một trận chiến khó khăn cần phải đánh."
Đương nhiên là Hà Tiêu đã chuẩn bị tâm lý, nhưng dù sao đây cũng được coi là một tin tức tốt lành? Trong lòng nhẹ nhõm không ít, cô nói không ra lời, chỉ cảm thấy hai chân như nhũn ra. Trình Miễn đứng ở sau lưng cô, đỡ lấy eo của cô, Hà Tiêu quay đầu lại, nắm lấy cánh tay của anh.
Đồ Hiểu ở một bên nhìn, cũng lộ ra nụ cười vui mừng. Cô quay đầu nói với lão quân y: "Bá bá vất vả cho người rồi."
Lão quân y nháy nháy mắt, giống như đang nói hãy yên tâm.
Sau khi có kết quả, Hà Tiêu và bà Điền cũng không thoải mái được bao lâu, bởi vì bệnh viện đã vạch ra kế hoạch trị liệu tiếp theo cho lão Hà.
Hà Tiêu không muốn cha mình sắp sáu mươi tuổi còn phải rạch một dao trên người, sợ sẽ không chịu nổi, liền hỏi bác sĩ xem có thể lựa chọn điều trị bằng thuốc hay không. Sau khi lão quân y suy nghĩ tỉ mỉ mới đưa ra đáp án, để bảo đảm an toàn, nên vẫn đề nghị làm phẫu thuật.
Trong quá trình chuẩn bị trước đó, Hà Tiêu cảm thấy bản thân đã mang khẩn trương của cả đời mình dùng hết rồi, lo lắng việc này lo lắng việc kia. So sánh ra, bà Điền còn bình tĩnh hơn nhiều.
Hai mẹ con các cô vẫn hầu hạ bên cạnh lão Hà, cho đến đưa người vào phòng giải phẫu. Trong nháy mắt cửa lớn bị đóng lại, dường như tất cả sức lực chống đỡ đều biến mất, hai chân bà Bà Điền Anh mềm nhũn, tê liệt ngã xuống đất.
Bởi vì lúc trước bà Điền biểu hiện quá bình tĩnh, nên tất cả mọi người cũng không phòng bị, làm cho bà mạnh mẽ vấp ngã. Bản thân bà Bà Điền Anh mình cũng hơi ngượng ngùng: "Tại sao lại ngã xuống thế nhỉ."
Trình Miễn vội vàng đưa tay đỡ bà dậy, bà cười híp mắt nói không cần, nhưng không ngờ chân vừa chạm xuống sàn nhà thì lại trượt một lần nữa. Bà sửng sốt ngồi ở đó, sau đó thì gào khóc.
Hà Tiêu vội vàng ôm chặt bả vai của mẹ mình, chỉ nghe thấy bà Điền khóc vô cùng uất ức: "Tiếu Tiếu, Mẹ gả cho ba con hơn ba mươi năm, đây là lần đầu tiên đưa ông ấy vào phòng giải phẫu, con nói xem tại sao lão đầu này không làm cho người ta bớt lo lắng vậy...."
Phản ứng đầu tiên của tất cả mọi người ở đây là bật cười, sau đó thì lâm vào trạng thái xúc động.
Thường ngày, khi bà Điền Anh nhắc đến lão Hà phần lớn đều là trách mắng ông, trực tiếp tỏ ra lo lắng và đau lòng như vậy, đừng nói những người khác, ngay cả Hà Tiêu, cũng là lần đầu tiên thấy.
Hà Tiêu không hề nói gì, ôm bà vào trong ngực, vỗ nhè nhẹ vào lưng của bà, để an ủi bà.
Có thể là ông trời biết nhiều người lo lắng cho ông như vậy, nên phẫu thuật vô cùng thuận lợi, mặc dù lão Hà phải chịu khổ, sắc mặt tái nhợt, nhưng hiếm khi được ngủ bình thản như vậy.
Bà Điền chăm sóc ông một tấc cũng không rời, dù Hà Tiêu khuyên nhủ nhiều lần, bà cũng không chịu đi nghỉ ngơi.
Đến cuối cùng vẫn là Trình Miễn đến khuyên bảo bà: "Dì, để con ở đây đi. Ngài và Tiếu Tiếu đã vất vả nhiều ngày như vậy, đều cần nghỉ ngơi, đừng để cho chú vừa tỉnh lại đã nhìn thấy hai người với gương mặt tiều tụy."
Bà Điền hơi do dự: "Con...”
Trình Miễn cười cười: "Ngài yên tâm, tính cảnh giác của con cao, chú có chút động tĩnh gì thì con cũng có thể chăm sóc được."
Bà Điền quay đầu lại nhìn lão Hà, thuốc tê chưa hết tác dụng, ông đang ngủ say. Bà vẫn có chút không yên tâm dặn dò Trình Miễn: "Vậy con trông ông ấy một lát nhé, có chuyện gì con phải nhanh chóng gọi cho dì đó."
Trình Miễn luôn miệng nói đồng ý, lúc này bà Điền mới rời khỏi giường bệnh, để nguyên quần áo mà nằm lên giường nhỏ ở bên cạnh để nghỉ ngơi.
Hà Tiêu đi đun nước, quay lại nhìn thấy mẹ mình đã ngủ, có chút vui vẻ ngoài ý muốn. Chỉ thấy Trình Miễn đang ngồi bên cạnh giường, nhẹ nhàng trừng mắt nhìn cô, trong mắt là vẻ đắc ý.
Hà Tiêu rót chén nước cho anh, nhỏ giọng hỏi: "Có mệt không."
"Không mệt." Trình Miễn cầm tay của cô, "Đi ngủ một lát đi, anh ở đây trông là được rồi."
Hà Tiêu không nhúc nhích.
Bởi vì lão Hà bị bệnh, Trình Miễn xin nghỉ nốt những ngày phép còn lại, canh giữ ở bệnh viện với hai người. Mắt thấy còn vài ngày nữa sẽ hết ngày nghỉ phép, mà trước đó, bọn họ còn nói sẽ tranh thủ mấy ngày nghỉ này đi lĩnh chứng...
"Sao vậy?" Thấy cô không nói lời nào, Trình Miễn nhỏ giọng hỏi.
"Em đang suy nghĩ, tại sao mỗi lần chúng ta dự định lĩnh chứng thì cũng phải có chút chuyện xảy ra." Lần đầu tiên là sự kiện ô long, Diệp Hồng Kỳ hi sinh, lần thứ hai là lão binh giải ngũ, lần này, lại đến phiên lão Hà ngã bệnh.
Ngẫm lại thật đúng là như vậy.
Khóe miệng Trình Miễn hơi nhếch lên: "Quá tam ba bận, em yên tâm đi."
"Em không lo lắng có được hay không."
Hà Tiêu bĩu môi, khiến Trình Miễn nhéo vào bên má cô một cái: "Mạnh miệng."
Hai người nhìn nhau rồi cười, vào giờ phút này tất cả đều là dư thừa.
Sau khi phẫu thuật, hiệu quả hồi phục của lão Hà rất tốt, chưa đến hai tuần lễ đã có thể xuất viện rồi.
Tất cả ngày nghỉ của Trình Miễn đều tiêu phí ở đây, điều này làm cho lão Hà hơi ngại ngùng, tranh thủ lúc anh và Hà Tiêu đi ra ngoài ăn cơm, lặng lẽ nói với bà Điền Anh: "Tôi thấy, tiểu tử nhà họ Trình này cũng đáng tin đó."
Bà Điền liếc mắt nhìn ông: "Đã bao giờ tôi nói nó không đáng tin cậy?"
Lão Hà ừ một tiếng, "Vậy tôi nghe ý tứ này của bà, chắc là không phản đối hai đứa chúng nó rồi hả ?"
"Dừng lại." Bà Điền trừng ông, "Đây là hai chuyện khác nhau, ông đừng có nói thay hai chúng nó để lôi kéo tôi."
"Bà ấy à." Lão Hà không thể làm gì, "Cứ cứng rắn mãi vậy, nếu mà nói, ai có thể hiểu rõ suy nghĩ trong lòng bà hơn bà chứ?"
Rốt cuộc lão Hà cũng nói điểm mấu chốt.
Hà Tiêu do bà Điền Anh một tay nuôi nấng, không cần biết sau này ông đền bù như thế nào thì cũng không thể thay đổi được sự thật. Cho nên tính cách của con gái như thế nào, người bạn già này của ông là người rõ ràng nhất. Cũng bởi vì này, bà mới lo lắng, bởi vì trong lòng bà cũng rõ ràng, cô con gái này, nếu thật sự nhận định một người, thì cho dù bà có phản đối như thế nào, cũng chỉ có thể là người đó mà thôi. Nhưng dù sao bà cũng là một người mẹ, vừa từ nhỏ đến lớn con gái đều đi theo bên cạnh mình, làm sao có thể cam lòng cho con gái chịu nỗi khổ mà mình đã từng chịu?
Bà Điền Anh không muốn làm khó con gái của mình, nhưng vừa nghĩ đến thân phận là quân nhân của Trình Miễn, quả thực lại có phần rối rắm.
"Trong lòng tôi rõ ràng, nhưng rõ ràng thì có ích lợi gì." Bà Điền Anh nói xong, lại thở dài, "Nuôi con gái hai mươi mấy năm, đến cuối cùng cũng muốn thành người nhà người ta."
Xem lời nói này.
Lão Hà bật cười, vỗ vỗ bàn tay của bà Điền Anh: "Trong tủ đầu giường ở nhà có một hộp sắt nhỏ, ngày mai bà mang đến đây cho tôi, tôi cần dùng."
Ngày nghỉ phép cuối cùng, Trình Miễn sáng sớm đã đến bệnh viện rồi, thay thế bà Điền Anh và Hà Tiêu, làm để hai mẹ các cô đi rửa mặt và ăn cơm. Bản thân thì đi lấy nước nóng, sau khi làm ướt khăn lông thì lau mặt lau tay cho lão Hà, sau khi rèn luyện hai tuần lễ, anh đã sớm làm đến thuận buồm xuôi gió.[EDIT by MạnNhi~D-Đ-L-Q-Đ]
Lão Hà nhìn anh: "Nghe Tiếu Tiếu nói, hôm nay con phải trở về bộ đội. Trong khoảng thời gian này, con phải vất vả rồi."
"Ngài đừng nói như vậy, con cần phải làm vậy mà."
Nghe xong lời này, lão Hà cười đến mắt cũng nheo lại, trong lúc Trình Miễn đi vào phòng vệ sinh để đổ nước, ông lấy ra một phong thư từ hộp sắt mà bà Điền Anh cầm đến. Đợi đến khi Trình Miễn trở lại, thì tự tay giao cho anh.
Trình Miễn sợ run lên, mới nhận lấy: "Đây là?"
Lão Hà chỉ nói: "Chú thay Tiếu Tiếu đưa cho con, con quay về rồi xem nhé."
Vừa nhìn thấy nét chữ quen thuộc ở ngoài phong bì, Trình Miễn có thể đoán được bên trong này là cái gì, anh kìm nén cơn sóng dữ đột nhiên nổi lên trong lòng lại, cất lá thư vào túi áo.
Giữa trưa, sau khi cáo biệt hai lão nhân gia nhà họ Hà, liền rời khỏi bệnh viện, chuẩn bị lái xe trở về bộ đội.
Hà Tiêu tiễn anh đi ra ngoài, hai người cứ một trước một sau đi như vậy. Khi đến cửa chính bệnh viện, Trình Miễn đang đi ở phía trước dừng bước lại, nghiêng đầu sang nhìn chăm chú vào Hà Tiêu.
Hà Tiêu đang không rõ vì sao lại bị anh nhìn như vậy, rồi đột nhiên anh đi đến, nắm chặt bả vai của cô, mạnh mẽ hôn lên môi của cô, tưởng chừng như là cắn vậy.
Hà Tiêu bị anh hôn đến bối rối, sau khi phục hồi lại tinh thần, người nào đó đã bước nhanh lên xe, hất bụi mà đi rồi. Làm cho Hà Tiêu không biết là nên khóc hay nên cười.
Cô lau miệng, hơi khó chịu: "Có ý gì chứ."
Trình Miễn về nhà một chuyến, sau khi lấy được đồ thì chạy như bay quay về liên đội.
Hai mươi mấy ngày không gặp mặt rồi, bọn tiểu tử ở đại đội trinh sát nhìn thấy liên trưởng thì không nhịn được mà làm ầm ĩ một lúc, Trình Miễn vừa đá vừa đạp để đuổi bọn họ đi, rồi mới đóng cửa lại, cẩn thận từng li từng tí lấy lá thư kia ra.
Phong thư màu trắng, ở mặt ngoài chỉ có bốn chữ: Người nhận Trình Miễn. Nét chữ thanh tú, chắc chắn chỉ có học sinh xuất sắc như Hà Tiêu mới có thể viết ra được. Trình Miễn còn nhớ rõ, khi giáo sư Triệu làm chủ nhiệm lớp của cô ấy, vẫn luôn khen ngợi rằng chữ của cô rất đẹp, bắt anh phải học tập cô ấy.
Khóe môi hơi cong lên, Trình Miễn lấy lá thư ra. Mở rộng ra, ở góc đã hơi ố vàng, mực bút máy màu xanh đậm, trong từng câu chữ đều là những kỉ niệm xưa cũ.
Trình Miễn:
Thật lâu rồi không viết thư cho anh.
Mùa đông thành phố B luôn lạnh vô cùng. Sáng sớm em đã bị lạnh cóng đánh thức, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ đã thấy một trận tuyết rơi như bông.
Mùa đông năm nay, thân thể lão Hà thỉnh thoảng lại xuất hiện một vài vấn đề. Em khuyên ông đi bệnh viện, nhưng lão Hà vẫn không đồng ý. Mỗi khi em nhắc đến, ông luôn cau mày mắng em: "Ba đã làm lính mười mấy năm rồi, chút sức chống cự với mấy bệnh vặt này cũng không có sao?"
Thật ra thì em hiểu, lão Hà đang sợ hãi. Sợ lỡ như khám ra một căn bệnh nguy hiểm, từ đó ông không thể bước ra khỏi cửa bệnh viện. Có điều cuối cùng em khóc một trận, lão Hà mới miễn cưỡng đi khám. Không có vấn đề gì lớn, thật vô cùng may mắn.
Em đã quên mất từ khi nào thì mình bắt đầu gọi ông là "lão Hà, lão Hà", đã gọi ngần ấy năm, thật sự ông đã già. Ngày đó, tôi ngồi sóng vai xem tivi với ông, lơ đãng quay đầu nhìn thấy bên tóc mai của ông có một nhúm tóc bạc sáng ngời rất chói mắt. Tôi nhìn khó chịu, nói muốn nhuộm tóc cho ông, còn bị lão Hà cười nhạo một trận.
Trên TV đang chiếu nghi thức duyệt binh kỷ niệm 60 năm dựng nước, lão Hà chăm chú nhìn trong chốc lát, bỗng hỏi em, có biết trong cuộc đời lính mười mấy năm của ông, tiếc nuối nhất là chuyện gì không? Em lắc đầu, ông cười nói cho em biết đáp án, ông nói ông tiếc nuối nhất chính là không thể đợi đến khi toàn binh thay đổi trang phục đã chuyển nghề rồi, kiểu quân trang 07 kia mặc lên người hùng dũng phóng khoáng biết bao.