"Không tại sao cả." Anh nhẹ nhàng nói, "Anh cực kì hâm mộ, hâm mộ tình cảm của những chiến sĩ này. Tình cảm của người trẻ tuổi đầy nhiệt huyết mà không hề bị bó buộc, tình bạn vững chắc, đồng cam cộng khổ, khiến cho anh không nhịn được mà muốn được cảm nhận một lần."
Anh cũng từng nói lời này trước mặt ông nội Trình, ông cụ nghe xong chỉ cười, không có một lời khuyên nhủ. Bây giờ nghĩ lại, nụ cười đó của ông cụ, rất có hàm ý, rất có tầm nhìn xa trông rộng. Lão nhân gia ông biết rõ anh đến nơi này chắc chắn sẽ gặp cản trở, nhưng cũng có tư tưởng muốn rèn luyện anh, bởi vì chỉ có như vậy, anh mới có thể thực sự trưởng thành. Quả thật, anh cũng đã bị dạy dỗ, nhưng mà lần này làm công việc phục viên và chuyển nghề, phản ứng của anh lớn như vậy, cũng không chỉ bởi vì anh nghĩ quá đơn giản, mà do anh đã mong đợi quá nhiều đối với nơi này.
Đối với anh mà nói những người trong Quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc chính là đại diện cho lực lượng vũ trang bảo vệ quốc gia hoặc là chỗ dựa khi có thiên tai đến, thậm chí, cũng có thể chỉ là một thân quân trang đẹp trai oai hùng trong 230 vạn người. Vậy mà mỗi một người bọn họ đều giống như anh, có cuộc sống giống như anh. Nên từ tận đáy lòng, anh chỉ hi vọng bọn họ có thể sống tốt hơn.
Vậy mà lúc này ——
Chỉ có thể than thở, tương lai sáng sủa, nhưng lại là con đường quanh co, dài dằng dặc.
"Than thở cái gì vậy?"
"Không có gì." Anh trở lại bình thường, ở trên chân của cô lật người, nằm nghiêng ôm lấy hông của cô, "Biết vì sao anh không thích ngày tuyết rơi không?"
Hà Tiêu dừng tay lại một lát, sau đó lại nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của anh: "Tại sao?"
Anh cười nhẹ, ôm cô càng chặt hơn, rồi nói: "Bởi vì em đó."
Đó là năm đầu tiên anh đến đội lục quân, thật vất vả mới chờ đến kì nghỉ đông, ngày đó, khi thông báo thời gian nghỉ vừa ban xuống, anh thu xếp hành lí rồi chạy lấy người ngay lập tức. Không chỉ bởi vì nhớ nhà, khi đó bởi vì chuyện của Diệp Hồng Kỳ, anh và Hà Tiêu đã chiến tranh lạnh gần nửa năm. Anh đã từng gọi cuộc điện thoại cho cô, bởi vì bất tiện tiện, nên nhiều khi, chỉ dựa vào viết thư để giữ liên lạc, nhưng đều không được trả lời.
Anh sốt ruột đến mức khó chịu, nên vội vàng muốn được nghỉ để về nhà. Mắt nhìn thấy xe dừng lại trước cửa nhà, anh đưa hành lí cho Giáo sư Triệu vẫn luôn chờ anh, cũng không kịp về nhà, cũng không để ý mẹ ở phía sau kêu gào, trực tiếp chạy về phía nhà của Hà Tiêu. Kiên trì gõ cửa, nhưng không có ai trả lời. Gõ tiếp, vẫn không có đáp lại. Anh cứ gõ liên tục như vậy, cho đến khi Giáo sư Triệu chạy đến nói cho anh biết, lão Hà đã chuyển nghề rồi, cả nhà bọn họ đã chuyển về quê, xế chiều hôm nay vừa mới đi, trước khi anh trở về nửa tiếng đồng hồ.
Những lời này giống như giữa mùa đông bị một chậu nước lạnh dội lên trên đầu, khiến anh lạnh từ đầu tới chân. Sững sờ tại chỗ trong chốc lát, anh co cẳng chạy đến nhà ga xe lửa. Trước màn hình điện tử trong phòng chờ xe tìm được cửa soát vé của chuyến tàu mà Hà Tiêu thường ngồi, vội vã luồn lách chen vào trong, khi chạy đến sân ga, thì xe lửa đã chạy mất rồi.
"Vì vậy anh cứ chạy, cứ chạy theo, kêu tên của em, chạy theo tàu hỏa không biết bao xa nữa, ngay cả những nhân viên trong ga tàu chạy theo anh cũng không thèm đuổi nữa, mà anh vẫn còn chạy."
Sau khi tàu hỏa đã chạy đi xa, anh cũng không chạy nổi nữa, bông tuyết theo cổ áo chui vào trong, cả người đều ướt đẫm. Anh đứng ở đó, sững sờ nhìn chằm chằm vào đường ray phía trước mất một lúc, sau đó đột nhiên gục xuống. Trong nháy mắt đó, thì mất hết ý thức.
"Nghe Giáo sư Triệu nói, anh sốt hai ngày liền. Thật ra thì anh không cảm thấy khó chịu lắm, chỉ liên tục nằm mơ, mơ thấy khi anh chạy theo tàu hỏa, đội trưởng của bọn anh quát to với anh, Trình Miễn, cậu cứ dựa vào tốc độ này mà chạy, khẳng định 5km này sẽ đứng đầu, mơ thấy mẹ anh nhắc đi nhắc lại với anh rằng em đã đi rồi, còn mơ thấy em nữa. Mơ thấy em nói với anh, Trình Miễn, đừng đuổi theo nữa."
Nói xong, thì một lúc lâu không nghe thấy Hà Tiêu trả lời. Vừa định ngẩng đầu lên nhìn, lại bị một bàn tay nhẹ nhàng nắm lấy. Sau đó nghe thấy cô nhẹ nhàng nói: "Vậy tại sao anh vẫn đuổi theo?"