a mình Trình Kiến Minh, anh vẫn muốn nói ra ý tưởng của bản thân: "Con sẽ không đi kiện ông ấy, con cũng biết rõ bản thân không có cách nào để giữ binh lính của con lại, con chỉ không muốn để ông ấy thoải mái, chỉ là con không nuốt trôi giọng điệu đó." Anh nhìn Trình Kiến Minh , "Nhất là khi con nhớ đến Chu Quốc Xương này là một tay của ông nội đề bạt lên, cùng vào trường quân đội với ba, đến bây giờ thì ỷ vào bối cảnh trong bộ đội rồi lập quan hệ đi cửa sau nên con khó chịu, con không thể để ông ta muốn làm gì thì làm như vậy. Còn binh lính của con ——" nghĩ đến đây, anh cảm thấy bản thân có phần không nói được nữa, "Nhập ngũ tám năm, thời gian tốt nhất của một người cứ thế mà mất đi. Con biết rõ, như một câu mà ba thường hay nói, những năm gần đây, quân đội luôn cần người trẻ tuổi nhất, nhiệt huyết nhất, năng động nhất. Hơn nữa, con cảm thấy, không thể sau khi dùng xong người ta thì đá văng ra cái gì cũng không quản như vậy."
Rốt cuộc vẫn chỉ là thanh niên thôi. Không làm mất sự nhiệt tình và thẳng thắn là chuyện tốt, nhưng mà chủ nghĩa lý tưởng như vậy, trong xã hội hiện thực, làm sao có thể không gặp khó khăn. Bản thân Trình Kiến Minh cũng từ nơi này tiến lên, dĩ nhiên cũng hiểu được.
Nghe xong lời nói của Trình Miễn, ông thở dài, cất lời: "Con nghĩ như vậy, là chuyện tốt. Nhưng mà thói đời không giống như vậy, con muốn cái gì thì sẽ được cái đó, Con phải hiểu, biết không?"
Ánh mắt thâm thúy của Trình Kiến Minh nhìn con trai của mình: "Con cảm thấy có lỗi với bọn họ đúng không? Nhìn những người kia không có năng lực, không có lý tưởng mà vẫn có thể tiếp tục ở lại bộ đội nên con tức giận đúng không? Điều này không hề sai, điều này chứng tỏ trong lòng con vẫn còn cán cân lương tâm. Nhưng Trình Miễn à, chúng ta đang dẫn đầu đội ngũ, không riêng gì lí do này, luôn có một số người như vậy, khiến con không muốn nhưng cũng không thể giữ lại, cuối cùng chỉ có thể xin lỗi họ, sớm muộn gì con cũng quen thôi. Có thể làm thế nào đây? Con không có cách thao túng người khác, lại càng không thể căm hận bọn họ, con chỉ có thể mang đến cho họ sự áy náy và hổ thẹn, mang đến cho bọn họ sự yêu thương nhiệt tình với nơi này, thì sẽ tốt hơn đấy."
Trình Kiến Minh nói xong lời này, trong thư phòng lâm vào sự im lặng. Thật lâu sau, Trình Miễn nhỏ giọng nói: "Những thứ này con đều biết, thời gian dài như vậy, con không nghĩ ra thì là kẻ ngu ngốc rồi. Con chỉ cảm thấy, sự việc vốn không nên như thế này, nên con muốn thay đổi, nhưng lại không làm gì được."
"Như thế nào? Con muốn chưa chắc người khác cũng muốn." Trình Kiến Minh cười , "Được rồi, chuyện này đến giờ thì kết thúc đi, đừng để chuyện này ảnh hưởng đến lý trí và tâm tình của con nữa."
Trình Miễn tự giễu cười. Ảnh hưởng sâu sắc như vậy lại không đến nỗi nào, cùng lắm thì được coi là pháo hoa thôi, tuy nổ tung nhưng lực sát thương lại không đáng gì, nhưng vẫn làm cho lòng anh kinh sợ, nhắc nhở anh không nên ngây thơ như vậy nữa.
Hai người ở trên lầu nói chuyện, Hà Tiêu ở dưới lầu trò chuyện cùng giáo sư Triệu cũng hiểu được đại khái sự việc. Nhớ tới cái gì đó, cô nhẹ nhàng nở nụ cười
"Con đang nghĩ, ngày hôm qua, Tống Hiểu Vĩ nhất định muốn gặp con một lần, thì ra là vì vậy?"
Giáo sư Triệu đẩy đẩy kính lão trên sống mũi: "Nói như thế nào vậy."
Hà Tiêu nói chậm rãi nói.
Ngày hôm qua, lúc cô tập yoga xong, về đến nhà thì nhìn thấy Tống Hiểu Vĩ và Triệu Tuệ Phương ở cửa chung cư, khuôn mặt hai người đều lạnh đến đỏ bừng, xem ra đã đợi cô rất lâu rồi. Hà Tiêu hỏi bọn họ sao không vào trong nhà, Tống Hiểu Vĩ nói có chút việc muốn tìm chị dâu trò chuyện, cũng khăng khăng muốn tìm một quán cơm nhỏ ở gần đó.
Hà Tiêu không lay chuyển được, nên tìm quán mì nhỏ, gọi thêm một bình trà, gọi cho hai người một người một bát mì. Trong lúc chờ đợi, Tống Hiểu Vĩ mới nói ra mục đích khi tìm cô nói chuyện lần này.
"Chị dâu, tôi muốn nhờ chị khuyên nhủ liên trưởng."
Hà Tiêu giật mình, vội vàng rốt cuộc có chuyện gì xảy ra, sau khi biết rõ, thì cũng bình tĩnh lại. Chuyện này chắc chắn do Trình Miễn làm, từ nhỏ đến lớn anh chính là người quá mức ngay thẳng.
Suy nghĩ một chút, cô đối nói với Tống Hiểu Vĩ: "Anh ấy cũng chỉ vì lo lắng cho toàn liên các anh thôi."
"Tôi hiểu, liên trưởng còn trẻ tuổi, giống như chúng tôi nói, có rất ít tư tâm. Nhưng anh ấy càng như vậy, tôi lại càng cảm thấy không nên như vậy."
Hà Tiêu không hiểu suy nghĩ của anh.
Tống Hiểu Vĩ cười cười: "Tôi còn nhớ rõ khi liên trưởng mới vừa điều đến liên trinh sát của chúng tôi, lúc ấy còn chưa có tuyên bố chính thức, chỉ là phó liên. Có một lần muốn tổ chức kiểm tra thể năng, nói là phó liên trưởng có thể không tham gia, nhưng trong doanh có hai phó liên trưởng ở hai liên khác, bởi vì là binh lính được cất nhắc lên từ cơ sở, nên tự nguyện tham gia kiểm tra. liên trưởng nghe nói vậy, thì nói là cũng muốn tham gia."
Hà Tiêu mỉm cười, thật đúng là phong cách cậy mạnh, háo thắng của Trình Miễn.
"Nhưng chị cũng biết đấy, mặc dù liên trưởng tốt nghiệp lục quân ra, nhưng so với lão binh được cất nhắc lên từ cơ sở, thể năng vẫn có sự chênh lệch, hoặc có thể nói trên chiến trường quý giá nhất chính là lão binh. Lúc ấy, liên trưởng nghiêm túc tập luyện 400m vượt chướng ngại vật, cũng giống như tôi, vì thế khoảng thời gian đó cũng không ít lần tiêu tốn thời gian ở sân huấn luyện với anh ấy. Tập luyện hơn hai tháng, cuối cùng thì giành vị trí thứ hai. Vậy mà liên trưởng vẫn không hài lòng, nói rằng lần sau sẽ đạt vị trí đầu tiên."
Ba người nghe vậy đều nở nụ cười, Tống Hiểu Vĩ vuốt ve ly trà trong tay, mang theo vẻ mặt ôn hòa đang chìm trong kí ức: "Trong liên chúng tôi, thậm chí toàn bộ người trong sư đoàn hầu như ai cũng biết bối cảnh của Liên trưởng, nhưng từ khi anh ấy được điều đến chỗ chúng tôi đều chưa hề nghe anh ấy đề cập đến, hai năm qua anh ấy hoàn toàn dùng năng lực của bản thân để nói chuyện, trong mắt tôi, liên trưởng của chúng tôi chính là một con người kiêu ngạo." Anh ấy nhìn Hà Tiêu, "Chị dâu, chị nói xem, một người như vậy, tôi làm sao có thể để anh ấy vì chuyện của tôi mà phân tranh với lãnh dạo trong sư đoàn, khiến toàn bộ mọi người trong sư đoàn bàn luận về anh ấy. Anh ấy không nên cũng không thể như vậy, anh ấy nên tự hào, bởi vì anh ấy xứng đáng với bộ quân trang này."
Hà Tiêu lắng nghe, lộ vẻ cực kì cảm động.
Ánh mắt của cô hơi ướt át: "Vậy anh không muốn ở lại à?"
"Tôi muốn chứ." Dường như anh ấy không hề do dự, "Kể từ sau khi nhận được lệnh xuất ngũ, tôi đi đến chỗ nào, đều nhìn thêm mấy lần để ghi nhớ, vì sau này cũng không thể nhìn thấy nữa rồi. Chúng ta đây, cũng không có bản lĩnh để ở lại quân đội cả đời, cũng chỉ có thể hy vọng xa vời là có thể được ở lại mỗi khi hết niên khóa, ở lại nhiều hơn mấy năm nữa. Mọi người cũng chỉ nghĩ như vậy, nhưng ở quân đội là phải đánh giặc, đó không phải là nơi thu nhận. Bản thân tôi ở đó tám năm, được dạy dỗ và rèn luyện, học được kỷ luật và những yêu cầu cơ bản về bản thân, vậy nên cuối cùng tôi không thể làm mất mặt toàn bộ liên đội. Ngoài những thứ đó, tôi còn có những đồng đội, có là món đồ quý báu nhất mà quân đội có thể tặng cho tôi, tôi không bỏ được, tôi sẽ quý trọng cả đời."
Vẻ mặt khi nói lời này của Tống Hiểu Vĩ nghiêm túc và kiên định như vậy, khiến Hà Tiêu cảm thấy khâm phục, lại cảm thấy đáng tiếc.
Lấy lại tinh thần, Hà Tiêu nghe thấy giáo sư Triệu nói: "Ngược lại, lính của nó cũng biết suy nghĩ cho nó, nhưng mà tiểu tử này từ nhỏ đã bướng bỉnh, nếu mà bản thân nó không muốn buông tha, cho dù người ta nói như thế nào thì cũng vô dụng. Có đôi khi, thật sự không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu."
Cúi đầu thở dài một hơi.
Trên lầu truyền đến tiếng đóng cửa, Hà Tiêu và giáo sư Triệu đưa mắt nhìn nhau, đứng dậy đi lên lầu, khi đi đến khúc quanh, thì nhìn thấy Trình Miễn hơi nhíu lông mày, có vẻ hơi bất đắc dĩ phủi phủi phía sau quần, từ từ đi xuống.
Cảnh tượng này, khiến Hà Tiêu không nhịn cười được: "Có phải lại bị đá hay không?"
Trình Miễn cũng có chút mất tự nhiên: "Cười trên nỗi đau của người khác như vậy à? Anh thấy tối nay chắc chắn phòng này sẽ phải mở ra rồi."
Nói xong thì thấy Hà Tiêu trừng mắt nhìn anh.
Anh đứng trước mặt cô, đưa mắt nhìn cô mấy giây, đưa tay kéo cô vào trong ngực. Hà Tiêu sợ Trình Kiến Minh vẫn còn ở trên lầu, không dám làm loạn, nhưng Trình Miễn cũng không buông tay: "Đừng nhúc nhích, để anh ôm em một cái nào."
"Làm sao vậy?" Cô muốn nhìn anh, lại bị anh ôm thật chặt .
"Không có việc gì đâu." Cọ cọ lên trên vai của cô, Trình Miễn nhỏ giọng nói.
Nhưng mà chợt cảm thấy có chút an ủi. Khi cảm xúc của anh rơi xuống thấp nhất, cô có thể ở bên cạnh anh, khiến anh cảm thấy, có chút gì đó, mà anh có thể nắm chặt .