Người nào đóa tranh thủ ngẩng đầu lên nhìn cô, nói: "Vợ của anh gọi, khó ăn hơn nữa thì cũng sẽ ăn hết."
Nghe tháy như thế, Hà Tiêu muốn đá anh một phát, không thể bớt một hai câu trêu chọc cô à?
Gần tới cuối năm, công việc ở trung tâm quản lí cũng rất ít. Hà Tiêu không xin nghỉ được, nên thanh thủ một tiếng nghỉ trưa, đi tản bộ cùng Trình Miễn, hai người đi từ trong trung tâm ra quảng trường bên ngoài. Cô mặc chiếc áo lông màu đỏ thẫm, đi một đôi bốt dày, chậm rãi đi bên cạnh Trình Miễn.
"Hôm nay em nhận được điện thoại của Lỗi Lạc."
Trình Miễn a một tiếng, "Cô ấy nói gì vậy?"
"Nói là lãnh đạo bên trên đã thông qua đề nghị của Hồng Kì, anh ấy sắp được điều chuyển về đây." Đây thực sự là một tin tức vô cùng tốt, Hà Tiêu cũng cảm thấy vui mừng thay Lỗi Lạc. Bởi vì trải qua thời gian dài kiên trì đã nhận được hồi báo, đối với người nào đó mà nói đây là chuyện vô cùng hạnh phúc.
Trình Miễn nhíu nhíu mày: "Lần này ba mẹ của Lỗi Lạc cũng không có cách phản đối nữa."
Hà Tiêu nở nụ cười: "Em cũng nghĩ như vậy, nhưng Lỗi Lạc nói sau khi cha mẹ cô ấy nghe tin tức thì vẻ mặt vẫn rất phức tạp. Cho dù nói như thế nào, thì tầm tháng ba, tháng tư năm sau là thuyên chuyển rồi, đại đội pháo binh bên kia có một đống chuyện cần bàn giao, vừa đến cuối năm, vừa phải nhận tân binh, Hồng Kì đã đồng ý với lãnh đạo là sẽ giưc vững cương vị đến cuồi cùng."
"Vậy thì thật là tốt." Trình Miễn nói, "Tránh việc cậu ta trở về sớm, cuối cùng lại kết hôn trước chúng ta."
Hà Tiêu nhìn vẻ mặt trịnh trọng của anh, không nhịn được mắng anh một tiếng.
Một lát sau, đột nhiên nhớ tới cái gì đó, nên Trình Miễn hỏi: "Tại sao hôm nay không thấy Chử Điềm nhỉ, cô ấy đi đâu vậy?"
"Về Tứ Xuyên rồi, nửa đêm hôm qua gọi điện thoại cho em nói bệnh cũ của mẹ cậu ấy lại phát, nên cậu ấy phải trở về chăm sóc." Nói đến đây, Hà Tiêu dừng lại, hỏi, "Chuyện đó, thư ký Từ của bọn anh có biết không?"
Trình Miễn nghĩ ngợi một chút, lắc đầu: "Nhìn dáng vẻ giống như là không biết chuyện." Nếu không thì đã mất hồn mất vía từ lâu rồi.
Hà Tiêu khẽ thở dài. Dù sao cũng là chuyện tình cảm cá nhân của hai người họ, nếu như Chử Điềm không nói, thì chúng ta xem vào cũng không quá thích hợp.
Hai người lặng lẽ đi tới đầu phố, rồii lại quay trở về, khi sắp đi đến cửa trung tâm quản lí, Hà Tiêu đột nhiên nói: "Trình Miễn, có phải anh có tâm sự gì hay không?"
Trình Miễn không khỏi quay đầu lại nhìn cô: "Sao vậy?"
Hà Tiêu bỏ tay ra khỏi túi áo lông, cài chặt cút áo thường phục bị tuột ra của anh, nhẹ giọng nói: "Bởi vì khi anh tâm tình không tốt, thì sẽ vô cùng kiệm lời"
Trình Miễn sững sờ, sau đó nở nụ cười. Anh cúi đầu, nhìn cô cài nút tay áo cho mình: "Tại sao anh lại không biết anh còn có tật xấu này nhỉ?"
Hà Tiêu Tiểu trừng mắt nhìn anh.
Khi đi đến lầu dưới của trung tâm quản lí, Hà Tiêu bảo Trình Miễn chờ một lát, cô lên lầu lấy thứ gì đó cho anh. Một giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, cô không có thời gian nên đi đứng hơi vội vàng, đến giữa cầu thang không cẩn thận đụng vào một người.
Cô vội vàng nói xin lỗi, mùi rượu tỏa ra, làm cô ngạt thở không mở miệng được. Ngẩng đầu nhìn lên, là Trưởng phòng Lưu, nhìn như vậy chắc là buổi trưa uống nhiều rượu, mắt sắp híp thành một đường kẻ rồi. Hà Tiêu chẳng muốn nhiều lời với anh ta, tránh sang một bên.
Trái lại trưởng phòng Lưu, Sau ki nhìn rõ là cô, nên không đi nữa: "Tiểu Hà à, muốn đi đâu vậy?"
Hà Tiêu bịt miệng mũi lại: "Giờ làm việc buổi chiều sắp đến, tôi chạy về phòng làm việc." Nói xong thì muốn rời đi.
Trưởng phòng Lưu kéo cô lại: "Đừng có vội, không phải còn chút thời gian sao? Em nói nói chuyện với anh một lúc đi."
Mặc dù người này có tình ý với cô, nhưng bình thường cũng không dám lộ liễu làm bừa . Hà Tiêu biết anh ta muốn mượn rượu làm bừa, nên không chấp nhặt với anh ta, cô gắng hết sức để tránh ra, nhưng làm thế nào cũng không thoát khỏi tay anh ta được. Lúc này Hà Tiêu mới hơi sốt ruột: "Anh buông tôi ra."
Trưởng phòng Lưu cười ha ha: "Tiểu Hà, làm sao em cứ trốn tránh anh vậy. Ở trung tâm chúng ta, có ai không biết anh thích em...sao em còn giả ngu vậy." Anh ta nói xong thì sáp đến, mùi rượu nồng nặc, "Đừng nói nữa, em mặc màu đỏ này thật là xinh đẹp."
Hà Tiêu lấy tay cố gắng đẩy anh ta ra, nhưng đẩy như thế nào cũng không đẩy ra được, ngay lập tức cực kì tức giận, giơ tay tát một phát. Trưởng phòng Lưu bị đau, sức lực trên tay nhẹ đi một nửa, Hà Tiêu nhân cơ hội chạy trốn, rồi lại bị người này túm vạt áo lông lôi lại.
"Con mẹ nó cô dám đánh tôi à!" Mắt của trưởng phòng Lưu đỏ ngầu, gào thét, "Con mẹ nó, đừng tưởng cho tí mặt mũi mà lên mặt!"
Nói xong giữ chặt hai tay của cô, muốn xé quần áo của cô ra.
Hà Tiêu chưa bao giờ gặp chuyện này, nhất thời có chút bối rối, thấy bàn tay của anh ta cho vào trong đồng phục làm việc của mình, vừa sử dụng tất cả vốn liếng để thoát khỏi anh ta, vừa gào thét thất thanh. Cầu thang này cách đại sảnh làm việc của bọn họ cũng không xa, giờ phút này Hà Tiêu cũng không kịp kiêng dè nữa, một mình cô không thoát ra được, cũng chỉ có thể gọi người đến.
Mà trưởng phòng Lưu cũng không ngu ngốc, nghe thấy cô kêu gào nên vội vàng dùng tay chặn miệng của cô lại, đè cả người cô lên trên tường, làm cho cô không thể động đậy nữa, đưa một bàn tay ra định lôi kéo quần của cô. Khi gần được như ý, thì đột nhiên cảm thấy có sức lực mạnh mẽ kéo vạt áo sau của anh ta lại, trưởng phòng Lưu quay đầu lại, còn chưa nhìn thấy là ai, đã bị người ta bắt chéo hai tay ra sau lưng. Anh ta muốn đánh trả, lại bị người đó ném qua vai, ầm một tiếng ngã quỵ trên mặt đất, theo bản năng anh ta muốn đứng lên, nhưng hai chân lại bị giẫm mạnh xuống, từ đầu đến cuối không thể động đậy được.
Cả khuôn mặt đều bị ép lên tường, anh ta chỉ có thể dùng ánh mắt thoáng nhìn thấy một bóng người mặc quân trang màu xanh lục đứng phía sau anh ta, câu con mẹ nó còn chưa thốt ra được, đã bị người nắm tóc đập vào tường một cách tàn nhẫn.
Hà Tiêu nhìn cảnh tượng trước mắt sợ đến mức không nói ra lời, cô dựa chặt vào tường, thở dốc thật lâu, mới từ từ tỉnh táo lại. Cả người cô bủn rủn vô lực, đột nhiên nhìn thấy Trình Miễn xuất hiện ở trước mắt, cũng không kịp hỏi, vội vàng nhào tới, kéo cánh tay của anh lại.
"Trình Miễn, dừng tay! Đừng đánh nữa!"
Trình Miễn giống như không nghe thấy, xoay người kia lại, sau đó chính là một cái tát, đánh cho anh ta máu mũi chảy ra ngoài ào ạt.
Trời sinh Hà Tiêu hơi nhìn thấy máu đã choáng, nên ngay lập tức cảm thấy buồn nôn, nhưng bây giờ không phải lúc chùn bước, cô dùng sức ngăn Trình Miễn lại: "Mau dừng tay đi! Anh còn mặc quân trang đó!"
Quân nhân động thủ đánh người, hơn nữa lại đánh dân chúng. Vấn đề này rất nghiêm trọng.
Trình Miễn nghe vậy thì buông lỏng trưởng phòng Lưu ra, thấy anh ta xụi lơ trên mặt đất, giống như chưa hết giận, lại nhấc chân hung ác đá thêm hai cái.
Gương mặt trưởng phòng Lưu bị đánh đến thê thảm không nỡ nhìn, nhưng trong miệng vẫn không chịu thua như cũ: "Con mẹ nó đừng để lão tử biết mày là ai! Cẩn thận tao cách chức mày!"
Trình Miễn lạnh lùng nói: "Đường Hồ Kiều, căn cứ đại viện pháo hai, nhà số hai, bất cứ lúc nào tao cũng cung kính chờ đợi."
Nói xong không để ý đến hắn ta nữa, nhặt áo lông rơi xuống ở bên cạnh lên, quấn chặt cho Hà Tiêu rồi ôm ngang cô lên, bước nhanh ra ngoài.