cho dù là nói điện thoại. Mỗi lần đều là nói qua loa mấy câu, nói xong thì ngủ thiếp đi, chỉ còn lại một mình Hà Tiêu ở đầu kia nói thầm: tại sao lại có thể mệt mỏi đến như vậy?
Mặc dù vừa vội vàng vừa mệt mỏi nhưng trôi qua rất phong phú, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thiếu sót cái gì đó. Vì vậy buổi sáng hôm nay sau khi kết thúc hội nghị bầu chọn sát hạch chuyên ngành, thật vất vả mới có thời gian rảnh rỗi, nhìn thời gian vẫn chưa tới giờ cơm, Trình Miễn bấm số điện thoại của Hà Tiêu.
Đợi một lúc lâu, bên kia mới kết nối, bối cảnh cũng hơi ồn ào. Trình Miễn đứng ở trước cửa sổ, nhìn các chiến sĩ đang huấn luyện trong thao trường, vẻ mặt nhàn nhã: "Đang làm gì vậy, sao nghe thấy ầm ĩ như vậy?"
"Không có gì đâu."
Hà Tiêu trả lời mơ hồ không rõ, trái lại Trình Miễn càng nghi ngờ hơn. Ở bên này anh nghe không rõ ràng lắm, chỉ cảm thấy giống như là xảy ra tranh chấp. Có lẽ Hà Tiêu không muốn để anh nghe thấy, bịt kín ống nghe, nói mấy câu với người bên kia. Trong nháy mắt Trình Miễn lại nhớ tới lần đầu tiên đến trung tâm tìm cô, khi đó cũng có chuyện xảy ra, nên vội vàng hỏi: "Có phải lại có người đến gây sự hay không?"
"Không có." Lần này Hà Tiêu trả lời rất rõ ràng, chắc là đã đi đến chỗ yên tĩnh."Không có ai tới gây chuyện, chỉ là đồng nghiệp ngăn em lại nói hai câu."
"Ừ, là nam hả?."
Không thể không thừa nhận, thính lực của Trình Miễn thật tốt. Quả thật Hà Tiêu hơi đau đầu: "Nam thì làm sao? Em không được nói chuyện với đàn ông hả hả ? Hẹp hòi quá rồi đấy."
Trình Miễn khẽ cười: "Anh cũng không bá đạo như vậy, trái lại có thể nói một câu, nhưng tiến thêm một bước là có thể phạm qui rồi."
Hà Tiêu không nói gì một lúc, muốn cúp điện thoại: "Không phải anh rất bận sao, sao ban ngày lại có thời gian rảnh rỗi mà gọi điện thoại vậy? Anh đừng nói liên trưởng Trình, mấy ngày nay nhiều khi nghe tiếng ngáy khi đi ngủ của anh, bây giờ có thể dễ dàng nói chuyện với anh như thế này thật là không quen nha."
Giọng điệu của cô dịu dàng tinh tế chế nhạo anh, nghe thấy thế Trình Miễn hận không thể lập tức đi xuyên qua rồi giải quyết ngay tại chỗ. Tiếc rằng cách nhau quá xa, người nào đó chỉ có thể nghiến nghiến răng hàm: "Anh đề nghị tạm thời em đừng trêu chọc anh, bằng không đợi anh gặp em sẽ bổ sung toàn bộ việc lần trước chưa làm xong!"
Bên này khuôn mặt Hà Tiêu đỏ bừng lên, tuy là một mình ở trong phòng nhỏ trong nhà vệ sinh, nhưng vẫn sợ người khác nghe thấy. Oán trách người nào đó một câu, cũng không dám nhiều lời nữa, gương mặt nóng bỏng cúp điện thoại. Từ trong phòng vệ sinh đi ra ngoài, chải chuốt qua loa, rồi cúi đầu vội vã đi tới phòng ăn ở dưới lầu.
Chử Điềm đã sớm lấy xong hai phần cơm ngồi chờ ở một chỗ, thấy cô đi đến, lông mày xinh đẹp nhíu lại, lão đại không vui oán trách: "Sao lại chậm như vậy hả, mình sắp đói đến mức da bụng dính vào da lưng rồi."
Nhìn thấy bạn tốt, Hà Tiêu mới nhẹ nhàng than thở: "Đừng nói nữa."
"Sao vậy?"
Hà Tiêu ngồi xuống đối diện cô ấy, uống một hớp canh nóng, mới khôi phục tâm trạng, nói với Chử Điềm: " Lúc vừa mới xuống lầu thì gặp trưởng ban Lưu, anh nói gì cũng phải mời mình ăn cơm, mất bao nhiêu thời gian mới né tránh được anh ta."
Chử Điềm suýt nữa bị cơm trong miệng làm nghẹn: "Không phải chứ? Cậu không có nói cho anh ta biết cậu có bạn trai rồi à? Không không không, phải nói là vị hôn phu."
Hà Tiêu làm gì có tâm tình đùa giỡn với cô ấy: "Dễ dàng như vậy thì tốt rồi." Cô hơi nhụt chí, "Mình nói rồi, nhưng anh ta không tin."
Ánh mắt Chử Điềm chuyển động, cũng hiểu rõ ràng rồi. Dù sao Trình Miễn chưa từng tới đơn vị của bọn họ, mặc dù cô nói như vậy, nhưng người khác sẽ cho rằng chỉ là tìm cớ. Nhưng nghề nghiệp của Trình Miễn, muốn anh ấy ngày ngày tới đón Hà Tiêu tan làm quả thực là đầm rồng hang hổ0.
0 ý nói bắt TM hàng ngày tới đón Ht là việc cô cùng khó khăn.
"Đây chính là điểm tốt khi tìm bạn trai là quân nhân." Chử Điềm nhìn món ăn trong khay, đột nhiên không có khẩu vị, "May mà mình thoát thân nhanh chóng, nếu không chắc chắn cũng giống cậu rồi."
Tối hôm qua Hà Tiêu mới nghe nói chuyện của Chử Điềm và Từ Nghi, sáng hôm nay bận quá nên quên hỏi, bây giờ nghe cô ấy nhắc tới, cô không tránh được phải hỏi "Mình nghe Trình Miễn nói cậu phải về quê Tứ Xuyên, hai chúng ta thân nhau như vậy, tại sao chuyện như vậy mình lại không biết?"
"Mới có dự định thôi." Giọng điệu của Chử Điềm thở phào, "Cậu cũng biết tình huống của nhà mình, ba mình lão già đó không biết xấu hổ cứ độc ác muốn ly hôn với mẹ mình như vậy, thân thể bà lại không tốt, nếu mình không chăm sóc, thi còn có thể trông cậy vào ai đây."
"Vậy cũng không nhất định phải trở về." Hà Tiêu nghĩ ý tưởng hộ cô ấy, "Có thể đón dì lên đây, dù sao thì phòng cũ nhà mình cũng đủ để ở, hơn nữa điều kiện chữa bệnh ở thành phố B cũng đứng đầu cả nước, nếu thực sự thân thể dì có vấn đề gì, kiểm tra nằm viện cũng dễ dàng hơn." Quan trọng hơn là, sẽ không cách xa Từ Nghi như vậy.
Chử Điềm biết cô ấy có ý gì, cô chuyển tầm mắt từ ngoài cửa sổ vào, nhìn Hà Tiêu, nhàn nhạt nở nụ cười, mặt mày xinh đẹp rực rỡ: "Thực ra thì những điều này đều không phải là vấn đề, là tự bản thân mình muốn rời đi." Cô tạm dừng lại, rồi chậm rãi nói, "Mình muốn thử nhìn xem, nhìn xem rốt cuộc mình có thể trải qua những ngày không có Từ Nghi hay không."
Hà Tiêu nghe, quả thật rốt ruột thay hai người: "Nói nhăng gì vậy, thời gian dài như vậy, tâm tư của Từ Nghi như thế nào cậu còn không rõ sao?"
Cô nhớ rất rõ ràng, lần hội diễn 1/8 đó, vẻ mặt và giọng nói khi Từ Nghi nhắc tới Chử Điềm, nếu không phải thật sự thích, tại sao có thể dịu dàng như vậy.
Chử Điềm giương mắt nhìn cô: "Cậu muốn nói gì?"
Hà Tiêu hít sâu một hơi, nói: "Trình Miễn, anh ấy đã nói chuyện với Từ Nghi, cụ thể anh ấy nói cái gì thì tự cậu đi hỏi đi, tóm lại đối với người kia mà nói thì rất buồn nôn nha. Có thể khẳng định, anh ấy thích cậu, so với tưởng tượng của cậu còn nhiều hơn rất nhiều. Điềm Điềm, hai người các cậu không thể nói chuyện cho cẩn thận sao?"
Sắc mặt của Chử Điềm thoáng trở nên rất yếu ớt. Tại sao có thể như vậy? Từ Nghi anh ấy, chẳng lẽ không phải trong lòng đã có ai đó rồi sao?