Trước khi đến đã liên lạc qua bên này, nên Trình Miễn cũng nhận ra người sĩ quan này : «Đồng chí là phó đội trưởng Trần đội pháo binh?"
«Không sai», sĩ quan thương úy nhắc tới hành lý của bọn họ, «Chúng tôi là đơn vị pháo binh cách căn cứ xa nhất, thừa dịp tuyết chưa rơi nhiều đi đến đây. Vị tiểu thư này sắc mặt không tốt lắm, ở căn cứ có bệnh viện, có cần đến đó xem qua một chút không?"
Sắc mặt Hà Tiêu tái nhợt núp trong áo khoác quân phục, nghe đội phó Trần nói như vậy, lắc đầu một cái. Trình Miễn nhìn cô, xác nhận cô không có gì đang ngại, mới nói với đội phó Trần : «Đi thôi, trực tiếp đến đội pháo binh»
Vừa đi một đoạn đường rất gian nan, cả ngày đều ngồi xe, Hà Tiêu hầu như không còn sức để nói chuyện, tựa vào trong ngực Trình Miễn, không nhúc nhích. Cung may đội phó Trần lái xe không tệ, cô vẫn có thể chịu đựng được
Thu xếp cho Hà Tiêu xong, Trình Miễn hỏi phó đội trưởng Trần: «Chuyện này đã thông báo cho cha mẹ Hồng Kỳ chưa?"
«Không có» Phó đội trưởng Trần nhìn Trình Miễn qua đôi mắt kính, «Vì Đội trưởng của chúng tôi phản đối, anh ấy nói chờ anh ấy hy sinh, ai cũng không nói cho người đó, nhất là cha mẹ anh ấy, chỉ cần tạm thời gửi một cờ đỏ sao vàng biểu lộ tâm ý là đủ."
Trán Trình Miễn giật một cái, lời nói này Diệp Hồng Kỳ đã từng nói với bọn họ, vì cha mẹ không để ý ý nguyện của cậu mà ly hôn, đó là giận dỗi, nhưng bây giờ chuyện trước mắt này, như thế nào có thể tùy tiện để ý ý nguyện của cậu ấy mà làm bậy?"
«Hay là vẫn lấy danh nghĩa căn cứ thông báo cho cha mẹ cậu ấy, cũng đến lúc làm như vậy rồi."
Phó đội trưởng Trần không nói gì, chuyên tâm lái xe
Khoảng nửa tiếng sau rốt cuộc cũng đến được đội pháo binh. Phó đội trưởng Trần lái xe rẽ vào nơi đóng quân, cuối cùng dừng trước một khu nhà. Trình Miễn, Hà Tiêu và Đinh Tiểu Nguỵ xuống xe vừa nhìn liền phát hiện đây là phòng ăn.
Phó đội trưởng Trần sắc mặt bình tĩnh giải thích: «Thời gian vội vàng, cũng không thể chuẩn bị gì nhiều. nhưng đây cũng là hưởng thụ đặc biệt của không vụ của nhóm chúng tôi, mọi người không ngại nếm thử một chút."
*** Không vụ : công việc diễn ra ở trên không
Nói như vậy với một sĩ quan bộ binh, ít nhiều có chút không thích hợp. Trình Miễn cũng không cho là anh ta cố ý, chẳng qua là cảm thấy có thể bởi bì chuyện của Hồng Kỳ nên tâm tình của mọi người cũng chịu ảnh hưởng. Vậy mà Hà Tiêu thân là một cô gái, lại nhạy cảm cảm giác được phó đội trưởng Trần đối với họ còn giữ một chút khoảng cách ý tứ. cho nên nghe xong lời này, cô liền ngẩng đầu lên phản bác: «Chúng tôi đến đây không phải để ăn cơm, Hồng Kỳ…. ở đâu, chúng tôi muốn gặp cậu ấy."
Hai chứ di thể, Hà Tiêu cuối cùng cũng không nói ra khỏi miệng.
«Đừng vội." Phó đội trưởng Trần nói, «Mọi người cứ thảo luận đi "
Hà Tiêu còn muốn nói thêm gì đó, nhưng bị Trình Miễn ngăn lại. Anh không đổi sắc mặt nhìn phó đội trưởng Trần: «Vậy thì mời căn cứ cùng lãnh đạo đội pháo binh mau sắp xếp."
Phó đội trưởng Trần nhướng mày, giơ tay mời bọn họ vào phòng ăn.
Một bữa cơm tất cả mọi người đều ăn không yên lòng, Hà Tiêu ăn một bát cháo nóng, ăn thêm một chút thức ăn. Nhìn thức ăn bầy đầy trên bàn, không khỏi tự giễu :"Thật là thẹn với tâm ý của người ta rồi, tiêu chuẩn không vụ ? Một ngày như vậy phải phí bao nhiêu tiền?"
Trình Miễn không lên tiếng, vuốt tóc cô, đem thức ăn còn dư trước mặt cô cho vào bát của mình. Nhai, nuôt, không mang theo bất cứ tia cảm xúc nào.
Ngồi đối diện Hà Tiêu, Đinh Tiểu Nguỵ cũng buông đũa xuống, nhìn khắp bốn phía, thở dài nói: «Nơi này, đám người này, tên cháu trai Diệp Hồng Kỳ thế nhưng lại ở đây chờ đợi bốn năm? Thật thay cậu ấy thấy không đáng giá»
Trình Miễn khẽ nhíu mày, còn chưa kịp mở miệng, cửa phòng ăn đột nhiên lại được mở ra. Một người mặc quân phục màu xanh da trời mang theo gió lạnh bước nhanh vào, vừa nhìn thấy ba người Trình Miễn thì phản ứng đầu tiên là lộ ra một nụ cười: «Xem ra, các cậu đã ăn xong rồi?"
Trình Miễn lau khóe miệng, đứng đối diện nói với người kia : «Bữa ăn không tệ, cảm ơn tiếp đón "
Người vừa đến là một vị thiếu ta, anh ta mỉm cười giới thiệu mình : «Tôi họ Hùng, là chính trị viên đội pháo binh, tôi thay mặt đội pháo binh hoan nghênh mọi người đến đây. "
Nếu đổi lại trong trường hợp khác, khi nghe xong những lời này, Đinh Tiểu Ngụy đảm bảo sẽ cười một tràng. Nhưng bây giờ anh cũng chỉ có thể không nhịn được mà cắt ngang, nói : «Chính trị viên Hùng, ăn cũng đã ăn rồi, chúng ta có thể nói chuyện chính sự đi được không ? "
Chính trị viên Hùng cười đến mặt mày ấm áp : «có thể, dĩ nhiên có thể. Chỉ là chúng ta cũng không thể nói chuyện ở phòng ăn, nếu không, đến phòng làm việc của tôi ? "
Ba người liếc mắt nhìn nhau, Trình Miễn thay mặt trả lời : «Được, mời chính trị viên Hùng dẫn đường."
Mặc dù quân phục không giống nhau, nhưng mà chính trị viên Hùng này suy cho cùng là hai sao một vạch, không thể giống như Đinh Tiểu Ngụy được, muốn nói gì thì cũng đã nói, đây là sự tôn trọng đối với một vị lão binh. Vậy mà cũng không lâu lắm, Trình Miễn liền phát hiện sức chịu đựng của mình cũng bị mài đến càng ngày càng không đủ.
Chính trị viên Hùng dẫn bọn họ đi từ từ đến nơi đóng quân, gặp phải chỗ nào cũng thao thao bất tuyệt, hăng hái giới thiệu cho ba người bọn họ, thậm chí ngay cả khu nấu ăn của bọn họ cũng đi qua, chính trị viên Hùng thân thiết chào hỏi hai chiến sĩ , sai đó lại dẫn bọn họ ra ngoài, vừa đi vừa nói : «Các đội pháo binh của chúng tôi không xa có một hầm trú ẩn, có niên đại khoảng năm sáu chục năm, lúc ấy đều là vấn đề cơ mật. hiện tại trở thành bỏ hoang không dùng, mọi người có muốn đến xem một chút không ? "
Nhìn sắc mặt Trình Miễn không đúng lắm, anh ta lại cười ha ha hai tiếng, ngẩng đầu nhìn trời : «Hình như là không đúng lúc lắm, vậy để hôm nào đi. "
Lúc sắp đi đến phòng làm việc, đoàn người đột nhiên nghe được mấy tiếng chó sủa. Ánh mắt chính trị viên Hùng sáng lên : «ơ, đây không phải là quân khuyển của đội chúng ta nuôi hay sao ? " Anh ta quay đầu lại, muốn hỏi mấy người có hứng thú đi xem một chút hay không, miệng há ra, lời còn chưa kịp nói ra miệng, đã bị Trình Miễn ngăn lại.
Anh nâng cổ áo chính trị viên Hùng, ỷ vào ưu thế chiều cao, buộc anh ta phải ngẩng đầu nhìn mình, trong mắt ánh lên sự lạnh lùng : «Tôi tôn trọng anh, mà tôi thật sự không muốn ở chỗ này nói nhảm cùng anh, đây là nơi bạn tôi, Diệp Hồng Kỳ vừa hy sinh, mong anh hiểu. "
Đầu lưỡi chính trị viên Hùng thắt lại, đang suy nghĩ nên nói cái gì lúc này, thì một tràng tiếng vỗ tay đột nhiên vang lên sau lưng bọn họ. Tất cả mọi người kinh nhạc cùng nhìn về phía sau, khi vừa nhìn thấy rõ người đến là ai, thì Trình Miễn, Hà Tiêu và Đinh Tiểu Ngụ lại một lần nữa ngây ngẩn cả người.
Ánh sáng bên đường doanh trại chiếu lên, một người trẻ tuổi mặc trang phục huấn luyện đang mỉm cười đứng tại chỗ. Người này, chính là người trong truyền thuyết đã nổ tung cùng tên lửa đạn đạo —— Diệp Hồng Kỳ.