iêu ra sức lắc lắc đầu "Bác Trình, cháu hiểu hết mà, cháu không trách anh ấy."
"Bác biết rõ cháu là đứa bé ngoan." Trình Kiến Minh tán thưởng nhìn Hà Tiêu, "Sống chung lâu ngày ở Đại viện Lữ Tên lửa đạn đạo nhiều năm như vậy, các cháu những đứa bé này chúng ta ai cũng nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Nếu như cháu lựa chọn ở chung một chỗ với Trình Miễn, đương nhiên bác và mẹ Soái Soái sẽ vô cùng vui mừng. Nhưng mà Tiếu Tiếu à, cuộc sống về sau vẫn còn rất dài, dài khiến cháu không biết sẽ xảy ra chuyện gì, có lẽ Trình Miễn nó còn có thể để cháu chịu chút ủy khuất, bởi vì mặc dù nó có bản lãnh đi chăng nữa thì một số chuyện cũng không tránh được. Cháu phải nghĩ thật kỹ."
Hai tay Hà Tiêu đặt trên đầu gối từ từ nắm chặt, nhìn Trình Kiến Minh chăm chú, cô nhẹ giọng hỏi ông: "bác Trình, bác có nhớ rõ khi học năm nhất trung học cháu và Trình Miễn cùng nhau trốn đi đại viện cũ không?"
Trình Kiến Minh ngẩn ra, sau đó cười ha ha: "Sao có thể quên?!" Lần đó ông thực sự tức giận cực kỳ, bắt Trình Miễn trở về thì tháo dây lưng ra rồi đánh. Thằng nhóc này vẫn không nói tiếng nào, hoàn toàn gắng gượng đến cuối cùng.
Hà Tiêu cũng cười: "Thật ra thì thời điểm đó, cháu đã từng tự đi đến đó một lần. Năm ấy ở Lạc Hà tuyết rơi rất lớn, sau khi cháu xuống xe lửa thì bắt xe Bus, khi đi được nửa thì đột nhiên lái xe ác ý dừng lại ở giữa đường. Không có cách nào khác, không thể làm gì khác hơn cháu tự mình đi bộ tiến về phía. Ven đường đều là đồng ruộng, cháu đi bước thấp bước cao, cuối cùng còn khiến chân bị trật. Lúc ấy cháu cực kỳ nản lòng, nhưng sau này đột nhiên cháu lại hiểu rõ. Cháu nghĩ đây là ý trời, ông trời nhất định phải khiến cháu chờ Trình Miễn, cùng đi với anh để đền bù tiếc nuối đó. Bác Trình——" đôi mắt của cô sáng hơn, nhìn Trình Kiến Minh , "Bác xem, thật ra thì đã suy nghĩ thật tốt trước đó rồi."
Trình Kiến Minh không nhịn được liếc mắt nhìn kĩ Hà Tiêu một lần nữa, lần này cô không tránh né tầm mắt của ông nữa. Hồi lâu, ông thốt ra một câu giống hệt Trình Miễn, một chữ âm vang mà đanh thép: "Tốt!"
Vui vẻ hòa thuận ăn một bữa cơm, vừa rãnh rỗi trò chuyện một lát, Trình Miễn đưa Hà Tiêu về nhà.
Trình Miễn cố ý dụ dỗ Hà Tiêu ở lại thêm một lúc, bị cô từ chối thẳng thừng: "Tối nay lão Hà muốn làm hoành thánh, nên em phải trở về giúp cha một tay."
Đối với nhà cha mẹ vợ, liên trưởng Trình cực kỳ để ý, thuận tiện hỏi: "Bọn họ biết buổi trưa em đi đâu không?"
"Biết, bây giờ còn muốn nói dối sao? Không nói thì khẳng định bọn họ cũng biết."
Liên trưởng Trình tỏ vẻ rất hài lòng, có thể đưa Hà Tiêu về nhà rồi. Đến cửa chung cư nhà họ Hà, Hà Tiêu vừa mới xuống xe, thì bị Trình Miễn gọi lại. Anh nhoài qua ghế phụ, cúi xuống , rất có vẻ lưu manh.
"Đồng chí Tiếu Tiếu, khi lão Từ của bộ chính trị thăm nhà trở về, nếu em không phản đối, anh sẽ nộp báo cáo kết hôn."
Hà Tiêu cực kì muốn nhấn đầu anh trở về: "Bây giờ có phải anh đặc biệt hi vọng em bị mẹ em đuổi ra ngoài, sau đó kết hôn với anh hả?"
Trình Miễn vui vẻ: "Học được cách chống điều tra rồi hả ? Không tệ, có tiến bộ."
Hà Tiêu dùng sức véo mặt của anh, bị Trình Miễn nắm tay lại: "Anh không nói giỡn đâu, anh nghiêm túc đó, lời này anh sớm nói với em mấy tháng trước rồi, báo cáo kết hôn cũng có sẵn rồi."
Đúng vậy. Quả thật anh đã nói với cô từ rất sớm, khi đó, cô vẫn còn xem mắt với người lạ.
Cảm giác chua xót lại dâng lên, Hà Tiêu nói với anh: "Trình Miễn, đến khi chúng ta kết hôn, gọi cả Lỗi Lạc và Hồng Kì đến đây đi. Có được hay không?"
Diệp Hồng Kỳ.
Trình Miễn giật mình, trong một phút ngắn ngủi, các loại cảm xúc phức tạp trong lòng dâng lên cuồn cuộn , anh cố gắng đè ép xuống, nắm tay Hà Tiêu lên rồi hôn: "Được"
Nếu phía trên có giao phó, dĩ nhiên liên trưởng Trình phải làm theo rồi.
Trở về kí túc xa được một lúc, khi Từ Nghi đang cho là anh muốn phá hủy cả căn phòng, thì cuối cùng từ cái hộp nhỏ ở tận trong cùng của hộc tủ Trình Miễn đã lấy ra một quyển sổ ghi số điện thoại . Nhìn quyển sổ này, Trình Miễn hài lòng lau mồ hôi. Trước kia điện thoại di động của anh đã bị hỏng một lần, không biết tại sao mà nhiều số điện thoại cũng bị mất, may mắn anh có thói quen làm một bản coppy, nên mới không bị mất.
Tìm thấy mã số mình muốn, Trình Miễn hơi do dự, gọi tới, có chút thấp thỏm chờ đợi một lúc, thì một giọng nữ lạnh như băng nói cho anh biết số này không có. Khẽ cau mày, Trình Miễn lại tìm số điện thoại của một người khác, ngược lại lần này lại có kết nối, chẳng qua giọng nói của người bên đầu bên kia điện thoại có chút hư: "Trình Miễn?"
Trình Miễn ừ một tiếng: "Là mình."
Yên lặng khoảng một phút, ngay lập tức bên kia tuôn ra một hồi kêu gào khoa trương: "Trình Miễn cái tiểu tử nhà cậu, cậu còn nhớ rõ Đinh gia gia tôi à! Tôi còn tưởng rằng cậu tham gia quân ngũ xong thì không nhận ra ai nữa rồi !"
Âm thanh cực lớn, Trình Miễn không thể không cầm điện thoại cách xa lỗ tai một thước, vẻ mặt lúng túng liếc nhìn nét mặt bình tĩnh, nhưng thực ra đang cười trộm của Từ Nghi, anh lại mang điện thoại áp vào bên tai một lần nữa: "Đinh Tiểu Ngụy, thích ăn đòn phải không?"
Lão hổ muốn phát uy rồi, Đinh Ngụy vội vàng bỏ cả mặt mũi xin tha thứ: "Đây không phải là ngài thật lâu không có liên lạc với mình... mình vui quá nên bị kích động chứ sao. Làm sao lại gọi điện thoại cho mình vậy? Ngài có chỉ thị mới à?"
"Ít nói nhảm đi." Trình Miễn nhìn ra ngoài cửa sổ, giờ phút này anh cực kì thả lỏng, đây là người lớn lên từ nhỏ với anh nên mới có thể khiến anh thả lỏng, "Mình muốn hỏi cậu có phương thức liên lạc của Hồng Kì không, số lúc trước mình không gọi được."
"Ơ, thế nào hai người các cậu chiến tranh lạnh nhiều năm như vậy, rốt cuộc muốn quay về rồi à?" Đinh Ngụy trêu chọc anh.
"Đinh Tiểu Ngụy, mình nói lại một lần nữa, tạm thời cậu con mẹ nó đừng nói nhảm với tôi."
Đinh Ngụy im lặng ngay lập tức: ", cậu chính là ông nội của tôi rồi, ngài chờ chút, tôi tìm cho ngài."
Cúp điện thoại, không bao lâu Đinh Ngụy lại gọi lại, bên đầu bên kia điện thoại cậu ta cũng vô cùng nghi hoặc: "Số của mình cũng vậy, cũng không nghe cậu ta nói đã đổi số, thế nào bây giờ lại thành không có số?"
"Có chuyện gì xảy ra rồi?"
Đinh Ngụy cũng không hiểu ra sao: "Nếu không cậu hỏi Lỗi Lạc xem? Nha đầu này khẳng định biết, cô ấy và tiểu tử Diệp Hồng Kỳ kia gần đây vẫn liên lạc."
Từ trước đến nay Trình Miễn và Lỗi Lạc đều không ưa nhau, nhưng lần này cũng không thể không tìm cô rồi. Lỗi Lạc trả lời tương đối dứt khoát, cho tới bây giờ đều là liên lạc qua bưu phẩm, không biết số điện thoại. Có phải cố ý làm khó hay không, Trình Miễn cũng không biết, tóm lại Lỗi Lạc cũng không giúp anh được.
Cúp điện thoại, Trình Miễn thở dài một hơi. Tại sao anh muốn kết hôn lại khó khăn như vậy chứ?
Đinh Ngụy nghe xong, cười ha ha: ", chuyện này đẻ mình. Mình là ai, mật thám đó!"
Trong điện thoại quẳng xuống những lời thề son sắt này, tròn một tuần Trình Miễn cũng không nhận thêm điện thoại của Đinh Ngụy nữa. Khi anh đang nghi ngờ có phải Đinh Ngụy bởi vì cuối cùng không thành nhiệm vụ "có tội nên bỏ trốn" hay không, thì cậu ta xuất hiện.
Trung tuần tháng mười một, buổi chiều ba bốn giờ, rốt cuộc bão cát thổi mấy ngày nay rút đi, bầu trời lộ ra màu sắc vốn có, tinh khiết mà trong suốt. Kết thúc huấn luyện từng chiếc xe theo thứ tự trở về đi qua cửa lớn, theo thường lệ Trình Miễn lái xe đi ở phía sau, lại bị lính trinh sát đang đứng gác gọi lại. Anh dỗ xe ở một bên, xách theo bình nước xuống xe, vừa định hỏi xem có chuyện gì xảy ra, thì đã nhìn thấy Đinh Ngụy đứng ở ngoài cửa lớn .
Bước chân ngừng lại một lát, anh quay lại đi tới chỗ Đinh Ngụy: "Tiểu tử cậu còn biết xuất hiện à?"
"Trình Miễn." Đinh Ngụy vốn đang cúi đầu, bây giờ mới ngẩng lên, hai mắt đỏ bừng dọa Trình Miễn giật mình.
Trình Miễn bật cười, "Không hoàn thành nhiệm vụ thì cậu cũng không đến mức khóc cho mình xem chứ, không đến nỗi nha."
"Trình Miễn." âm thanh của Đinh Ngụy khàn khàn nói với anh, "Hồng Kì không còn nữa rồi"
Giống như là đột nhiên gió nổi lên, Trình Miễn giống như không nghe rõ lời nói của Đinh Ngụy, ngập ngừng, rồi lại hỏi: " Cậu vừa mới nói gì? Cái gì mà không còn nữa?"
Đinh Ngụy nhìn anh, gằn từng chữ nói với anh: "Đơn vị tên lửa đạn đạo bắn thử kiểu mới, nảy sinh trục trặc, Hồng Kì không buông đạn ra, mẹ nó nổ tung với tên lửa rồi!" Nói xong chữ cuối cùng, hình như Đinh Ngụy tưởng tượng đến cảnh tượng đó, một đại lão gia lập tức sụp đổ, ngồi chồm hổm trên đất ôm đầu mà khóc.
Trình Miễn đứng yên tại chỗ, kinh ngạc mà nhìn Đinh Ngụy. Cho đến khi tiếng khóc của cậu ta càng lúc càng lớn, càng ngày càng thảm thiết, anh mới thực sự tin tưởng. Cậu ta không nói đùa, Diệp Hồng Kỳ, thật sự đã xảy ra chuyện.