Mấy ngày bà nội ở đây, đều là Hà Tiêu phụng bồi bà. Giữa trưa ngày hôm sau, hai bà cháu ngồi trên ban công phơi nắng, bà cụ phơi nắng nên buồn ngủ, vừa lơ đãng mở mắt thì nhìn thấy gò má xinh đẹp sạch sẽ Hà Tiêu, đột nhiên tỉnh dậy. Lần trước cô về nhà, bởi vì thần trí của bà mơ hồ, nên cũng không thấy rõ ràng dáng vẻ của cô cháu gái này, hôm nay mới nhìn kỹ, lại cảm thấy thời gian thật đáng sợ, chỉ chớp mắt, cháu gái của bà đã trưởng thành như vậy, xinh đẹp như vậy.
Bà nắm tay của Hà Tiêu trong lòng bàn tay: "May mà không có gì đáng ngại, nếu không cô gái xinh đẹp như vậy, đã bị huỷ rồi."
Hà Tiêu lật tay nắm lấy bàn tay thô nhám của bà: "Đều tại con không tốt, khiến cho bà nội lo lắng rồi."
Bà lão lắc lắc đầu: "Là bà nội có lỗi với con, để khi còn bé con với mẹ con bị nhiều uất ức như vậy. Nghĩ đến chuyện này, bà lại thấy buồn phiền không ngủ nổi. . . . . ."
Hà Tiêu vội vàng an ủi bà: "Bà nội, tất cả đều là quá khứ rồi, nói muốn quên đi, thì sao bà lại nói ra? Bà nhìn mẹ con xem, bây giờ mẹ con có trách cứ bà nữa đâu?"
Bà cụ thở dài, vẫn buồn bực một lúc lâu, đột nhiên hỏi: "Tiếu Tiếu, con cũng đến tuổi lập gia đình rồi nhỉ?"
Hà Tiêu ngẩn ra.
Bà lại hỏi: "Đã có bạn trai chưa? Đang làm gì rồi?"
Hà Tiêu a một tiếng, rồi trả lời: "Bạn trai à, có rồi ạ. Giống cha con khi còn trẻ, là một quân nhân."
Bà lão nga một tiếng, Hà Tiêu đang muốn nghe xem bà có kiến gì, chỉ thấy bà đứng lên, đi vào trong nhà. Hà Tiêu nhìn thấy kì lạ, vội hỏi: "Bà nội, bà đi đâu vậy?"
Bà lão vừa vỗ đầu vừa nói: "ôi chao đầu óc của bà, không dùng được nữa rồi, nói đến thì đưa cho con, mà lại trì hoãn mấy ngày rồi."
"Cho con cái gì ạ?"
Hà Tiêu tò mò đi đến xem, chỉ thấy bà nội trong lấy ra một hộp sắt từ ba lô, đưa cho cô: "Chính là chuyện từ lễ mừng năm mới năm đó, nhà của bà cụ ở nội thành mà ba con ở cùng từ hồi bé sắp dỡ bỏ, muốn làm thủ tục. Nên bác cả của con đã đi một chuyến, rồi thuận tiện cầm về hộp sắt to như vậy, nói bên trong đều là thư viết cho cha con, để cho cha con chuyển thư cho con. Bác cả của con nghĩ sao lại nhiều như vậy, còn hỏi bác đưa thư trong thôn, ông ấy nói thư này đã gửi nhiều năm rồi, nhưng trong nhà vẫn không có ai, nên những lá thư cũng luôn ở chỗ ông ấy, không dám cho vứt đi. Bác cả của con nhờ người xem qua địa chỉ, nói nhìn giống như là được gửi tới từ đơn vị bộ đội nào đó, nên đợi cha con về để xem một chút, rốt cuộc là ai viết."
Hà Tiêu a một tiếng, đưa tay mở hộp sắt ra. Chỉ thấy một xấp thư được sắp xếp ở bên trong, rõ ràng đã có chút ố vàng. Hà Tiêu cảm giác đột nhiên nhịp tim của mình trở nên rất nhanh, cô vỗ ngực một cái, đưa tay lấy một phong ra. Trên bìa ngoài có mấy hàng chữ ngay ngắn có lực, là dùng bút máy viết lên, sờ lên thô ráp. Hà Tiêu lại tiếp tục lấy ra vài phong thư, đều là nét bút quen thuộc giống nhau. Hà Tiêu dứt khoát đem tất cả thư đổ ra, cẩn thận đếm rõ ràng số lượng.
87, tổng cộng có 87 phong thư.
Địa chỉ gửi đi có rất nhiều, Đại viện lữ đoàn tên lửa đạn đạo, căn cứ đại viện, lục quân hoặc là một số địa phương khác. Nhưng là chữ kí của người gửi chỉ có một. Từng phong từng phong được mở ra, Trình Miễn, Trình Miễn, đều là Trình Miễn.
—— Em, có nhận được thư của anh không?
Lần gặp mặt ở nông trường anh đã hỏi như vậy. Hà Tiêu nhớ đáp án của mình là không có. Anh viết 87 lá thư này, mà cô một phong cũng không nhận được. Sau đó cũng không đề cập tới chuyện này nữa, nên khi Hà Tiêu suýt nữa cũng đã quên, thì chúng nó lại xuất hiện thần kỳ trước mặt cô như vậy.
Dấu bưu kiện trong thư đều bắt đầu sau năm cô rời khỏi Đại viện tên lửa đạn đạo, mỗi tháng một phong, chưa bao giờ có gián đoạn. Đối mặt nhiều lá thư như vậy, cô thậm chí không biết nên xem cái nào trước, cái này sờ một chút, rồi xem cái khác một chút, rốt cuộc mở ra một phong thư, lấy ra một xấp giấy viết thư thật dầy.
"Tiếu Tiếu, bỏ qua cho anh khi mạo muội viết lá thư này cho em. Có mấy lời anh muốn nói cho em từ rất sớm, nhưng không ngờ em lại đi bất ngờ như vậy, anh trở tay không kịp. Anh muốn đem suy nghĩ trong lòng nói cho em biết từ lâu rồi, chúng ta không thể giống như trước đây nữa rồi, khi đó khoảng cách của chúng ta gần như vậy, gần đến mức lúc anh đi qua tầng lầu dưới nhà em, vừa ngẩng đầu là có thể nhìn thấy nụ cười của em. Ngẫm lại khi đó cảm thấy thật là tốt. Không biết thế nào là tình bạn và tình yêu, chỉ dùng cảm nhận của bản thân vui vẻ và hạnh phúc ở chung một chỗ. . . . . ."
"Tiếu Tiếu, cuộc thi kết thúc chưa? Bọn anh đã bắt đầu nghỉ đông rồi, nhưng tiếc nuối chính là không thể trở về nhà, trong trường học cần giữ người ở lại, trong đội cần người trông nhà, cho nên bọn anh ở lại. Lớn lên trong quân đội, thường thấy thể cuộc sống tập, cùng nhiều người như vậy trải qua lễ mừng năm mới thì cũng không có việc gì. Nhưng mà rời nhà đã một năm rồi, nếu có cơ hội, anh cũng rất muốn về thăm nhà một chút. Tối hôm qua Giáo sư Triệu khóc trong điện thoại, anh an ủi bà: anh là quân nhân, lấy phục tùng là thiên chức. Những lời này anh nghe từ nhỏ đến lớn, nhưng chỉ khi anh mặc quân trang vào, mới thực sự cảm nhận được ý nghĩa chân chính của nó, cùng bộ quân trang màu oliu thân bất do kỷ. . . . . ."
"Tiếu Tiếu, tháng này, bọn anh đi huấn luyện quân sự ở một trường đại học. Nghĩ lại hai năm trước khi vừa mới đến trường quân đội, đội trưởng Trương đầu luôn nói bọn anh không giống binh lính, cho tới bây giờ, cũng đến lượt những kẻ không giống binh lính đi huấn luyện một đám cũng không phải binh lính rồi. Thời gian luôn trôi qua thật là nhanh, nhìn bọn họ, cuối cùng anh lại nghĩ đến em. Em bây giờ chắc cũng lên đại học rồi nhỉ? Thành tích của em tốt như vậy, không lý do không đỗ. Nhìn từng gương mặt xa lạ, đột nhiên anh sợ, ba năm nay trường quân đội đã mãi dũa khiến anh hoàn toàn thay đổi, anh sợ một ngày kia khi gặp lại em, em sẽ coi anh là một người xa lạ. . . . . ."
"Tiếu Tiếu, anh tốt nghiệp rồi. Ở đây bốn năm, mỗi khi huấn luyện chết đi sống lại anh đều mong có thể sớm rời khỏi nơi này. Nhưng đến lúc này, lại không có cảm giác được giải thoát như dự tính, chỉ cảm thấy cực kì sầu não. Bốn năm, như cha của anh nói, bây giờ có thể gánh vác nghĩa vụ của một người lính rồi. Trước khi đến trường quân đội, anh chỉ là một cậu nhóc lông bông, khi rời đi, cũng đã là một quân nhân có kinh nghiệm. Rốt cuộc anh có thể bỏ xuống điều lệ nghĩa vụ quân sự, mang theo quân hàm chân chính thuộc về anh,nhưng vẫn buồn vì một lão binh nghỉ hưu. Bản thân là một người đàn ông, rất khó để anh có thể khóc lớn một lần, mà anh hiểu, lần tiễn đưa này có thể cả đời anh sẽ không gặp lại chiến hữu nữa, chia tay chính là để tiếp tục cuộc sống. . . . . ."
"Muag hè đến rồi, lần bổ nhiệm đầu tiên của anh là tiểu đội trưởng của một tiểu đội trong sư đoàn. Tiểu đội của anh, có chút đặc biệt. Nó đóng tại khe núi phía tây thành phố B, hàng năm ở đây bão cát thổi rất mạnh, mùa đông nhiệt độ cực kì thấp, như các chiến sĩ lại nói, ban đêm trên giường có hai cái chăn vẫn sẽ bị đông lạnh mà tỉnh dậy. Đồng thời bọn anh cũng quản lí một cái đường hầm quốc phòng, đối diện trạm gác, chính là từng ngọn núi thấp. Các chiến sĩ thích nhất mùa xuân ở đây, bởi vì đến mùa xuân, trên các dãy núi được phủ đầy hoa, mặc dù không biết tên, nhưng vẫn cảm thấy rất đẹp. Ngẫm lại thì thật sự là nhàm chán, nhưng đây chính là cuộc sống chân chính của quân nhân. Chấn giữ biên phòng, chịu đựng sự nhàm chán, mới có thể nói lên bốn chữ: bảo vệ quốc gia. . . . . ."
"Tiếu Tiếu, anh lại được điều đến đơn vị mới rồi, lần này trong thời gian ngắn sẽ không có thay đổi. Anh có một người cộng tác mới, gọi là Từ Nghi, nhìn qua là một người rất dễ thân cận. Cấp trên bổ nhiệm xuống rất nhiều, liên tiếp là các cấp bậc tuy là nhỏ, nhưng anh biết, anh gánh vác trên vai trọng trách nặng hơn nhiều. Điều động đến nhiều địa phương như vậy, đột nhiên anh cảm thấy có nỗi sợhãi mới.Có phải em ngại địa chỉ mới phiền phức, cho nên không muốn trả lời thư của anh? Ban đầu em đi quá vội vàng, anh thậm chí còn không kịp hỏi địa chỉ của em nữa, chỉ có thể tìm thấy địa chỉ quê quán của Hà thúc thúc điền vào lúc ban đầu khi nhập ngũ. Thời điểm lấy được địa chỉ đó anh có chút mừng rỡ, lại có chút ngỡ ngàng, sau này sự thật cũng chứng minh anh quả thực có chút điên cuồng, bởi vì đến bây giờ, anh còn chưa nhận được phong thư nào đến từ em, cũng không biết, mình viết những lá thư này có thuận lợi đưa đến tay của em hay không. Theo lý thuyết anh không nên không biết điều như vậy nữa, nhưng Tiếu Tiếu, em có biết không? Anh đã thành thói quen, bởi vì để cho bản thân có hi vọng, một cách để cho sẵn sàng chịu đựng tất cả để hi vọng. . . . . ."
Còn có nhiều lá thư khác, nhưng Hà Tiêu đã không có cách nào để tiếp tục xem.
Cô ôm hộp sắt, cố gắng đem thu tất cả phong thư lại, cố gắng giả vờ là bản thân chưa từng mở nó ra. Nhưng đôi tay run rẩy khiến tất cả cố gắng của cô đều trở thành công cốc, nước mắt dần dần làm mơ hồ tầm mắt của cô, Hà Tiêu ôm thật chặt lấy nó, khóc đến không thể tự kiềm chế, lòng hoàn toàn đau nhức.