u đội trưởng ba bốn lần, đền lần thứ năm tiểu đổi trưởng không nhịn được chỉ có thể nói với anh ta : xin nghỉ, được, tôi không có quyền đồng ý nhưng có thể báo lên cấp trên. Nhưng mà cậu cũng phải cho tôi có lý do chứ?
Cậu ta không nói gì, buổi sáng lãnh đạo đến kiểm tra, buổi trưa thừa dịp lúc mọi người đi nghỉ, định thu dọn đồ đạc chạy trốn, mới trốn được đến nhà vệ sinh, đang định trèo ra thì bị bắt được. May người bắt được cậu ta là cùng một tiểu đội., nên ép cậu ta trởi về tiểu đội. Ý muốn đòi về nhà vẫn chưa đứt được, tiểu đội trưởng ngăn thế nào cũng không được, vẫn như cũ muốn về nhà.
Trình Miễn nghe xong liếc nhìn đám người đang náo loạn kia, không khỏi nâng cao âm lượng quát: «Tất cả dừng lại cho tôi! Náo loạn như vậy còn ra cái gì nữa?"
Mấy cậu lính kia không dám buông tay, chỉ sợ người chay mất. Tiểu đội trưởng tiểu đội năm thở hổn hển nói: «Liên trưởng, cậu ta muốn bỏ chạy."
Trình Miễn vạch đám người ra, nhìn thấy cậu lính kia đã bị trói thành cái bánh chưng rồi, quả thật là vừa tức vừa buồn cười: «Các cậu đã trói thành ra như vậy còn chạy cái gì mà chạy? Buông tay cho tôi."
Cái người bị trói kia tên là Tôn Nhữ Dương, cậu ta nằm trên giường giãy giụa kịch liệt, nhìn dáng vẻ thì có đến một trăm sợi dậy thừng trói cậu ta thì cậu ta cũng tránh thoát được.
Vừa nhìn rõ là ai Trình Miễn liền có cảm giác nhức đầu. Là kiểu sống trong đại viện vào tòng quân, loại lính này lúc ngoan ngoãn nghe lời thì vô cùng tốt, một khi đã náo loạn thì đúng là vô cùng đau đầu,
Trình Miễn giữ chặt bờ vai cậu ta, thấy cậu ta muốn tránh khỏi tay mình thì không khỏi tăng thêm lực: «Đừng động!"
Tôn Nhữ Dương thấy là Liên trưởng đến thì biết mình nhất định không ra ngoài được rồi, cả người buông lỏng xuống, không còn chút khí lực.
Trình Miễn vỗ mặt cậu, nói: «Xảy ra chuyện gì?"
Tôn Nhữ Dương nhắm mắt lại, âm thanh rất thấp khó chịu nói: «Liên trưởng, ngài đừng hỏi, bây giờ tôi chỉ muốn đi ra ngoài."
«Không phải là không cho cậu ra ngoài, Nhưng cậu muốn xin nghỉ, thì cũng phải nói rõ nguyên nhân, đây chính là kỷ luật."
«tôi quản con mẹ nó cái gì kỷ luật, ông đây hiện tại muốn đi ra ngoài!" Tôn Nhữ Dương nổi giận gầm lên một tiếng, nếu không phải là cậu ta bị trói, đoán chừng nhân cơ hội đó tấn công Trình Miễn.
Trình Miễn cũng không tức giận, chỉ giơ tay lên gọi Triệu Tiểu Quả: «Đi hỏi tổng đài điện thoài nhà phó Tham Mưu trưởng Tôn quân khu B, nói tôi có chuyện tìm ông ấy."
Tôn Nhữ Dương mắt mở to: «Ngài dám tìm ông ấy?"
Trình Miễn lạnh nhạt nhìn cậu ta: «Tôi bây giờ đã không có cách nào nói chuyện với cậu rồi!"
Tôn Nhữ Dương trợn tròn hai mắt, nhìn chằm chằm Trình Miễn. Trình Miễn cũng không tránh né chút nào, rồi xoay người cất bước đi, đột nhiên nghe tiếng ấm từ phía sau lưng, anh quay lại nhìn, thì ra Tôn Nhữ Dương muốn đứng lên nhưng lại bị ngã dưới mặt đất.
Nhìn cậu ta phí sức lưc từ dưới đất đứng lên, Trình Miễn thở dài,bảo mọi người trong phòng đi ra ngoài, anh muốn nói chuyện riêng với cậu ta một lát.
Trình Miễn đỡ Tôn Nhữ Dương lên, cởi trói cho cậu ta. Tiểu đội trưởng trói người rất kỹ thuật. không quá chặt nhưng cũng không thể thoát được
Tông Nhữ Dương sững sờ nhìn động tác của anh, đến khi đôi tay được tự do, cảm xúc đột nhiên tụt dốc, vùi mặt vào lòng bàn tay: «Liên Trưởng, tôi không muốn làm bộ đội như thế này nữa. "
«tại sao?"
«Không có ý nghĩa. ở đây mỗi một phút cũng không có ý nghĩa gì, tôi không thích bộ đội, không có cách nào miễn cưỡng làm chuyện mình không thích."
«Vậy sao lúc đầu còn tham gia?"
«Là cha tôi." Tôn Nhữ Dương ngẩng đầu lên, lau khuôn mặt đầy nước mắt của mình. «tôi không nghĩ đến cha sẽ không cho tôi đến. cả đời cha tôi đều lãng phí ở nơi này, quanh năm suốt tháng cung chỉ về được vài lần, mẹ tôi là người ngốc nghếch mới đi theo cha. Bây giờ còn người con gái nào nguyện ý gả cho người đàn ông như vậy chứ?"
Trình Miễn nghe lời nói của cậu ta, trong lòng có một cảm giác uất nghẹn: «đừng nói với tôi, cậu không muốn làm lính là vì bạn gái cậu đá cậu?"
Đối mặt với ánh mắt muốn giết người của Liên trưởng, Tôn Nhữ Duowg cảm thấy nếu mình nói đúng thì chắc chắn sẽ phải chết tại chỗ.
Trình Miễn lại hỏi: «Cậu muốn đi ra ngoài, có phải là muốn hẹn bạn gái không?"
Tôn Nhữ Dương sợ hãi, gật đầu.
Trình Miễn hít sâu một hơi: «coi như là vì vậy cậu nói thẳng ra không phả là xong sao. Sao phải làm thành như vậy??Hoang đường! Hồ đồ!" Nói xong câu cuối, anh đã không tìm ra được từ gì để hình dung cảm giá lúc này.
Tôn Nhữ Dương bị giáo dục như vậy, tính khí thiếu gia cũng nổi lên, mặt đỏ bừng, nói lý để bảo vệ quyền của mình: «Chuyện như vậy ai mà nói ra được chứ? Liên trưởng, ngài biết tôi và bạn gái đã qua lại mấy năm không ? Sáu năm, quay đầu lại cô ấy lại muốn chia tay với tôi!"
Sáu năm cái mông ấy! Tôi đuổi theo bạn gái của tôi bảy năm, bảy năm chưa từng gặp mặt, không phải là vẫn bình thường đó sao?
Trình Miễn muốn mắng anh ta như vậy nhưng rốt cuộc là vẫn nhịn được, giữ vững tác phong của Đại đội trưởng: «Vì sao? Vì sao lại muốn chia tay với cậu?"
Cảm giác của Tôn Nhữ Dương vô cùng đau đớn: «Cô ấy nói người cô ấy đợi không phải là tôi mà là người kia."
«chuyện này với chuyện làm lính thì có quan hệ gì?"
Tôn Nhữ Dương chột dạ: «Nếu không phải là vì ở quân khu, tôi có thể đổi mặt với cô ấy nói chuyện rõ ràng ngay bây giờ."
Trình Miễn cảm thấy hai mươi mấy năm tu dưỡng tích lũy của mình trước mặt Tôn Nhữ Dương hoàn toàn vô dụng rôi, anh đi qua đi lại mấy vòng, dừng lại, liếc nhìn Tôn Nhữ Dương, nói: " Cậu xuống đây với tôi."
Anh đưa Tôn Nhữ Dương đến phòng làm việc, gọi điện cho sĩ quan hậu cần, khai báo với anh ta vài câu, rồi nói với Tôn Nhữ Dương: «Tôi để cho cậu ra ngoài, đúng lúc sĩ quan hậu cân cũng muốn ra ngoài mua một ít đồ, cậu ngồi xe cậu ta. Nhưng tôi có một yêu cầu, cậu phải đi cùng sĩ quan hậu cần, cậu thấy sao?"
Nhớ đến thân hình vạm vỡ của sĩ quan hậu cần, Tôn Nhữ Dương có hơi không tình nguyện, nhưng không còn cách nào, đành gật đầu đồng ý.
«Đi chuẩn bị đi, trước giờ cơm tối phải quay về."
Tôn Nhữ Dương quay người đi, ra đến cửa bị gọi lại.
Tôn đồng chí nhìn mặt Liên Trưởng với hi vọng ngàn vạn lần ngài đừng lật lọng, Trình Miễn cười: «không phải vội, tôi chỉ muốn nói cho cậu biết một câu." Anh nói, "Nhớ, cậu muốn giữ lại vĩnh viễn đều là người đáng giá để giữ."
Tôn Nhữ Dương gật đầu một cái, nhớ tới chuyện gì, cẩn thận hỏi : «Liên trưởng, văn thư chưa gọi điện thoại cho cha tôi chứ?"
«Cậu còn có mặt mũi dám hỏi!"
Trình Miễn cầm quyển sách lên, làm bộ muốn đập cậu ta, Tôn Nhữ Dương vội vàng chạy trốn.
Chạy rất nhanh.
Trình Miễn cười bất đắc dĩ, nhìn kế hoạch đánh lâu dài, không khỏi cảm thán một câu: So với chiến tranh còn khó hơn, chính là tình yêu rồi.