trạm xăng dầu gần đây, lúc không có việc gì làm em sẽ nằm sấp trên ban công, có thể nhìn thấy bên trong trồng hòa."
"Sao em không lấy về trồng ? Nhìn như vậy không thích hơn sao?"
Hà Tiêu nhìn người bên cạnh không có chút thú vị gì, nói: «Em mới không thèm làm loại chuyện không thú vị này."
Trình Miễn ồ một tiếng: "Thật sao? Sao anh nhớ là có người hái trộm hoa ở bồn, về sau bị thủ trưởng phát hiện chạy trối chết, đúng không nhỉ?"
Hà Tiêu hơi sửng sốt, nhớ đến chuyện này làm mặt quỷ nhìn Trình Miễn: «Làm sao anh biết?"
Chuyện này xảy ra lúc cô còn rất nhỏ. Mùa xuân năm đó, Hà Tiêu cùng mấy bạn nhỏ chơi ở bên ngoài, đúng lúc phía trước doanh trại có một bồn hoa vừa nở, cô cùng một bé gái khác thừa dịp không có ai để ý đến chạy vào hái hoa. Hai người đang chơi vui vẻ, trời đã tối nên hai cô bé không để ý có một người đàn ông mặc thường phục đi về phía các cô, đợi đến khi hai người phát hiện thì người này hỏi các cô đang làm gì? Có biết tùy tiện hái hoa không phải là hành động tốt hay không ? Cảnh vệ nghe tiếng cũng chạy đến, nhận ra người này lập tức chào thủ trưởng.
Hà Tiêu cùng cô bạn nhỏ trợn tròn mắt, liếc nhìn nhau, vô cùng ăn ý quyết định: trốn!
Liên trưởng Trình ho nhẹ hai tiếng, vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, tuyên bố: «người bắt hai em hôm đó chính là cha anh."
Hà Tiêu bị nghẹn, đột nhiên mắt mở thật lớn: «Bác trình, phó tư lệnh Trình?"
"Nếu như không phải là cha anh tình cờ nói đến, thật đúng là khó tin, sao cha lại có thể gặp em lúc còn nhỏ. Đây chính là duyên phận.»Trình Miễn nói, «Cho nên đời này em chỉ có thể gả cho anh, nếu không sẽ nói chuyện xấu kia ra ngoài."
Sao lại có kiểu trả đũa như vậy chứ ? Hà Tiêu lườm anh một cái.
Trừ khu nhà bên ngoài thì trong đại viện vẫn giữ lại phần lớn các phòng. Rạp chiếu phim, sân bóng rổ, hội trường còn có kho hàng. Hà Tiêu nhìn những thứ này, chân chính nhớ lại giống như lúc còn bé. Giống như cô có thể ngồi ở sân bóng rổ, đếm kiến nhìn các chiến sĩ thi đấu vui vẻ, còn có thể đợi đến mùa đông cùng các chiến sĩ ném tuyết. Tháng tám hàng năm nghe đoàn văn công nữ tập hát, cùng các bạn nhỏ ở trong sân huấn luyện chơi xà đơn xà kép, đợi lão Hà tan việc rồi cùng ông về nhà…..
Lúc ấy bởi vì ham chơi, mùa hè năm nào cũng bị rách đầu gối, cô đều bị đưa đến phòng y tế bôi thuốc tím trừ độc, những lúc như vậy thường khóc ầm ĩ lên. Bây giờ nghĩ lại, cô cũng cảm thấy loại vết thương đó cũng là một niềm hạnh phúc.
"Tiếu Tiếu?"
Trình miễn chạm tay cô, Hà Tiêu hồi hồn, nhìn anh, cười nhẹ nhàng.
Đi dạo xong hơn nửa viện, bọn họ lại trở về điểm xuất phát. Nơi này có hệ thống các khu nhà, gồm cả đại viện quân khu và khu làm viêc, từ đầu đến cuối theo thứ tự là khu thông tin, từ khu một đến khu năm là khu pháo binh, cuối cùng là khu đại viện. Ngoài ra còn có nhiều phân đội và căn cứ pháo binh, tất cả đều nằm trong thị trấn nhỏ này, còn nơi này là Bộ tổng Tư lệnh lữ đoàn pháo binh.
Hà Tiêu nhìn những khu nhà kia, nói: «Lão Hà từng nói, tân binh mới đến là ở khu thông tin, cũng chính là khu bên trái khu này. Đến thời điểm bộ đội thay quân, cha em nói ra quân, vào cơ quan làm việc, cũng chính là phía sau khu nhà này. Từ đầu đến cuối, duyên phận của cha em với đại viện này cũng chấm dứt."
"Anh nghe cha nói, chú Hà cũng đã ở nơi này vài chục năm."
"14 năm. Có thể nói, bao nhiêu tuổi thanh xuân cha em cũng hiến tặng hết cho bộ đội."
Trình Miễn cầm tay của cô, vuốt ve hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng: «Làm lính không người nào không như vậy. Các chiến sĩ cũng hi vọng mấy năm tốt đẹp như thế thôi."
Hà Tiêu hơi giật mình nhìn anh, không biết sao anh lại hiểu được như vậy. Mà Trình Miễn nhìn cô, đột nhiên cười: «Bây giờ suy nghĩ một chút, tốt đẹp như vậy cũng không có mấy năm. Thật may mắn trước kia anh bị vứt bỏ đi, bây giờ anh lại tìm được em trở về rồi."
Nghe thế nào cũng chỉ là một câu nói bình thường, nhưng lại như đâm vào trái tim Hà Tiêu. Cảm giác cả hốc mắt ướt át, cô vội vàng cúi đầu. Một lúc lâu sao, âm thanh nghẹn ngào lên tiếng: «Liên trưởng Trình, đừng tùy tiện kích động mọi chuyện chứ?"
Nghe ra lời của cô cũng là khẩu thị tâm phi, Trình Miễn cười vui vẻ, nụ cười của anh chói mắt, giống như mặt trời đầu hạ, rực rỡ giữa trưa hè.