òng ở trong khách sạn, Đồ Hiểu vội vàng đưa chìa khóa cho Hà Tiêu một cách kín đáo, để cô đưa Trình Miễn lên lầu nghỉ ngơi. Hà Tiêu không thể làm gì khác đành khiêng anh chàng nặng 70KG gian nan đi tới thang máy, nhỏ giọng nói anh: "Thể hiện chi, uống nhiều rượu như vậy."
Trình Miễn đang hơi lim dim mắt, mặc dù anh uống không ít nhưng tửu lượng của anh cũng rất tốt, nên mặt chỉ hồng một chút. Nghe đồng chí Tiếu Tiếu oán trách, ánh mắt anh khẽ mở, liếc mắt nhìn nhìn cô, cố gắng đứng lên tránh đè ép cô.
"Em không hiểu rồi." Trình Miễn vung tay lên, nói, "Mấy chục người vây công hai người bọn anh, chính là hy sinh, đây gọi là thắng lợi!"
Hà Tiêu cắt một tiếng, sau khi vào trong phòng thì ném anh lên trên giường. Ai bảo anh da dày, nên chịu được ngã mà.
Trình Miễn tự mình nằm xuống, một lát sau cảm thấy trong phòng quá an tĩnh, liền cất giọng kêu: "Tiếu Tiếu? Đâu rồi? Mau ra đây!"
"Không cho kêu!" Hà Tiêu vội vàng đi ra từ phòng vệ sinh, cầm tấm khăn nóng lau mặt cho anh .
Hơi nóng, cảm giác rất là thoải mái.
Trình Miễn rất vừa lòng mà tỏ vẻ: "Nước, cho nước với."
Hà Tiêu véo mặt anh một cái, rồi đi tìm nước cho anh. Uống xong, Trình Miễn hoàn toàn ngừng nghỉ. Anh chỉ là đang say, cũng không phải bị ngốc, vậy là được rồi, tránh chọc vị tiểu đồng chí này tức giận, cô sẽ mặc kệ anh chạy lấy người.
"Tiếu Tiếu." Anh ngẩng đầu, mở to mắt đen láy nhìn về phía đỉnh đầu của Hà Tiêu.
Hà Tiêu vốn muốn rời đi, nghe thấy anh gọi cô, nên dừng lại: "Ngài còn có chuyện gì phân phó nhanh."
Trình Miễn cười cười, nắm tay của cô: "Không có gì, chỉ là anh muốn nói chuyện với em."
"Không muốn để ý tới anh, uống nhiều như vậy, người toàn mùi rượu." Cô thay anh tháo hai nút áo, để cho anh hít thở một chút không khí.
Trình Miễn vẫn cười, nhắm mắt lại, giống như có hơi chút mệt mỏi. Hà Tiêu ngồi ở đầu giường, cúi đầu nhìn anh, không nhúc nhích, thời gian giống như dừng lại.
Cô nhớ, lần đầu tiên cô gặp anh, anh vẫn còn học trung học cơ sở.
Lúc ấy trẻ con trong viện đi học, đều thuộc phân khu sắp xếp. Một nửa phải dựa vào bản thân thi cử, một nửa nếu học tập không tốt, thì phải nhờ phân khu liên lạc trường học.
Trình Miễn khi đó chính là người đầu tiên trong viện thi đỗ vào trường Nhất Trung, còn xếp hàng thứ nhất, ngay sau đó giáo sư Triệu liền trở thành nhân vật được bao nhiêu phụ huynh trong viện hâm mộ. Bọn trẻ con đều không thèm để ý điều này, bọn họ khi đó còn trẻ như ánh mặt trời, vô ưu vô lo, cả ngày chạy loạn trong đại viện, gió thổi lay động vạt áo, tràn đầy mùi vị thanh xuân tươi trẻ.
Câu nói kia nói thế nào ấy nhỉ.
Khi còn trẻ lông bông, quãng thời gian ấy thực tươi đẹp.
"Tiếu Tiếu." Trình Miễn đột nhiên nói, " Hôm nay sếp lớn uống thật nhiều."
Hà Tiêu hồi hồn: "Hơn hai mươi năm mới tu thành chính quả, sếp tất nhiên phải vui mừng, nên uống nhiều cũng bình thường mà. Ngược lại anh ——" nói tới cô lại tức, "Em hỏi anh, bắt đầu uống rượu từ khi nào?"
Trình Miễn mở mắt nhìn vẻ mặt tức giận của cô một chút, cười cười, lại nhắm nghiền hai mắt.
"Uống rượu à, để cho anh suy nghĩ một chút." Anh điều chỉnh lại tư thế, nằm thẳng cẳng trên đùi Hà Tiêu , giống như đang suy nghĩ, "Có lẽ là thời điểm ở trường quân sự, kì nghỉ về nhà năm thứ nhất, học uống cùng với cha. Anh nhớ được rõ ràng, bởi vì đó là năm em vừa rời đi."
"Rượu nha, rượu không tốt tí nào. Trước khi đến trường quân sự anh không uống rượu, thế nhưng ở trong viện có không ít người uống rượu, cho nên anh thường thường bị cả đám người Diệp Hồng Kỳ và Đinh Tiểu Nguy cười nhạo. Sau đó lại đến trường quân sự, huấn luyện khổ cực, công việc mệt mỏi, kỷ luật nghiêm, lễ mừng năm mới không cho về nhà, chỉ có thể uống rượu phát tiết. Về sau xuống liên đội, lại càng không thể không uống, nhất là khi lão binh giải ngũ thì lại phải uống một lần, say một trận. Sau khi tỉnh lại tất cả đều quên rồi. Thật là, đều quên rồi. . . . . ."
Hà Tiêu suy nghĩ Trình Miễn có phải đang say thật không, bởi vì trước đây anh chưa hề nói lời như vậy, cho tới bây giờ cũng không nhắc tới bản thân.
"Trình Miễn ——"
Cô mở miệng gọi anh, giọng nói hơi nghẹn.
Mà Trình Miễn hình như đã ngủ thiếp đi, nghe được tiếng cô gọi chỉ hơi hơi giật giật thân thể, bắt được tay của cô, trầm thấp nói câu gì đó, rồi lại ngủ thật say.
Hà Tiêu ngồi bên cạnh, nghe được rõ ràng câu nói của anh.