Bán Hạ nghe nói, Tộc trưởng buông xuống gậy đầu cá, cởi y phục da cá, thậm chí bỏ cả xương thú chưa từng rời tay, chỉ mặc bình y phục vải gai bình thường cùng ma ma hai người đi lên núi.
Không ai biết vì sao Tộc trưởng phải làm như vậy, cũng không có người nào dám hỏi.
Mộc Dương đã được như nguyện tạm thời thay mặt Tộc trưởng, đắc chí vừa lòng, rồi lại nơm nớp lo sợ.
Vô Mạt vẫn như cũ mỗi ngày lên núi săn thú, kể từ sau khi Bán Hạ mang thai, hắn còn chịu khó hơn cả trước kia, Bán Hạ thậm chí cảm thấy hắn hận không thể một lần kéo về hai con lợn rừng. Nhưng mà bây giờ hắn là một ngày đi săn rồi lại nghỉ ngơi một ngày, thứ nhất là để ở nhà cùng với Bán Hạ, thứ hai hiện tại trời nóng rồi, sợ con mồi hư mất, vì vậy muốn ở nhà xẻ con mồi rồi treo lên hong gió vào ngày thứ hai.
Hiện tại nhà Bán Hạ bốn phía đều treo đầy các loại thịt khô.
Hôm nay, Vô Mạt sau khi trở về, sắc mặt xem ra không tốt lắm.
Bán Hạ nhìn con mồi mới kéo về ở trong sân, thu hoạch rất tốt mà. Nàng đi tới, hai tay cầm tay Vô Mạt, dịu dàng hỏi: "Chàng làm sao vậy?"
Vô Mạt lắc đầu một cái, không muốn nói chuyện. Bán Hạ cũng không cưỡng cầu, đem thức ăn bưng ra, vợ chồng hai người bắt đầu ăn cơm.
Cơm nước xong, rửa mặt xong, liền cầm cái ghế mây đã được làm lớn ra, để trong sân, hai người ngươi dựa vào ta ta dựa vào ngươi ngồi hóng mát.
Gió mát phất phơ thổi qua, đại thụ sum xuê trên đỉnh đầu nhẹ nhàng lay động, qua kẽ hở bóng cây, có thể thấy vầng trăng cong cong cùng những vì sao rải rác, còn có núi lớn màu đen phía xa xa.
Trong thôn ban đêm rất yên tĩnh, trên núi động vật và chim chóc cũng ngừng tiếng, mấy con gà nuôi trong nhà cũng đều đã vào ổ. Trong thôn có vài người cũng cầm ghế mây ra sân nhà mình, cũng có người cầm ghế chạy đến đường cái, một nhóm người ngồi ở nơi đó nói chuyện .
Bán Hạ cùng Vô Mạt dựa sát vào nhau, giống như có thể nghe được tiếng tim đập của người kia.
Bán Hạ ngước nhìn bầu trời, nhắm mắt lại cảm thụ thời khắc tĩnh lặng này, chợt nàng cười , mở mắt nhìn Vô Mạt nói: "Vô Mạt, ta bỗng nhiên nhớ đến một truyền thuyết của Vọng Tộc chúng ta."
Vô Mạt nhướng lông mày, xoa xoa gương mặt của nàng: "Truyền thuyết gì?"
Bán Hạ cười nói: "Ta nghe mấy lão nhân nói, tương lai một ngày nào đó, sẽ có một nữ nhân mặc hắc y trong một đêm sấm chớp rền vang đi tới thôn, cầu xin lấy hương tro của các nhà."
Vô Mạt cũng chưa nghe qua cái này: "Tiếp tục nói đi."
Bán Hạ lắc đầu: "Nghe nói chúng ta phải đem tất cả hương tro cho nàng, sau đó ——"
Nàng dừng lại, nhíu mày, nhưng vẫn nói tiếp: "Sau đó thần miếu sẽ sụp đổ. . . . . ." Sau khi sụp đổ, người Vọng Tộc lúc đó sẽ rời đi sao?
Bán Hạ thật ra vốn chỉ thuận miệng muốn kể chuyện xưa cho Vô Mạt nghe để tâm tình tốt hơn thôi, nhưng chuyện xưa chưa nói xong, nàng lại chợt nhớ tới lời Tộc trưởng đã từng nói.
Vô Mạt thấy Bán Hạ dừng lại, không khỏi hỏi: "Thần miếu sụp đổ? Sau đó thì sao?"
Bán Hạ lắc đầu một cái, nhỏ giọng nói: "Ta cũng không biết, không có. . . . ."
Vô Mạt cũng không hỏi tới, chỉ nhẹ nhàng "Nha" một tiếng.
Trong nhất thời, trong sân chỉ còn tiếng côn trùng kêu vang, vợ chồng hai người dựa vào nhau, cũng không nói nữa.
Cũng không biết trải qua bao lâu, đang lúc Bán Hạ nghĩ Vô Mạt có lẽ đã ngủ thiếp đi rồi, bàn tay Vô Mạt lại chậm rãi đưa đến trên bụng Bán Hạ, nơi đó có hài nhi chưa ra đời của bọn họ.
Vô Mạt nhìn lên ngôi sao trên trời, chậm rãi nói: "Bán Hạ, ta hôm nay lên núi thấy Tộc trưởng cùng ma ma."
Bán Hạ không biến sắc: "A, bọn họ như thế nào?" Nàng có thể cảm giác được, trong giọng nói của nam nhân bên cạnh có một tia thê lương cùng cảm khái.
Vô Mạt lắc đầu một cái: "Không có việc gì." Vô Mạt do dự một chút, cau mày nói: "Ta thấy bọn họ trước mộ phần mẫu thân ta."
Bán Hạ cầm ngược lại tay Vô Mạt. Thật ra thì kể từ nàng gả cho Vô Mạt, Vô Mạt chưa bao giờ đề cập tới thân thế của mình. Lần đầu tiên nghe hắn nhắc tới mẫu thân, nàng cảm nhận được bàn tay của nam nhân bình thường vẫn trầm ổn này nhẹ nhàng run rẩy.
Vô Mạt chậm rãi tiếp tục nói: "Bọn họ tìm sơn động trước mộ phần mẫu thân ta để ở."
Tộc trưởng đại nhân lúc trước vì tộc quy, dưới cơn nóng giận bức tử con gái của mình, từ bỏ ngoại tôn của mình, hôm nay khi lớn tuổi, lại hối hận? Cho nên bỏ xuống gậy đầu cá, bỏ xuống xương thú, tháo xuống toàn bộ quyên uy và vinh dự thuộc về Tộc trưởng, mang theo thê tử tuổi già, chạy đến núi sâu thương tiếc nữ nhi?
Bán Hạ ngửa đầu nhìn khuôn mặt Vô Mạt: "Vô Mạt, chàng —— trong lòng nghĩ như thế nào?"
Dưới ánh trăng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng của Vô Mạt không biến đổi, đôi mắt tĩnh mịch làm cho người ta không nhìn ra bất kỳ tâm tình gì.
Hắn trầm mặc thật lâu, mới nhàn nhạt nói ra một câu: "Ta là đứa bé do sói nuôi lớn." Hắn nhắm mắt lại, bổ sung thêm một câu: "Ta không có người thân."
Bán Hạ khẽ thở dài, giơ tay lên đau lòng vuốt ve gương mặt của hắn, còn có cái mũi cao thẳng của hắn, đôi mắt thâm thúy của hắn.
Nếu có thể trở lại quá khứ, nàng rất hy vọng có thể cho đứa bé vẫn luôn cô độc đó một chút an ủi.
Nàng nhẹ nhàng ôm lấy hắn, lấy tay vuốt lên mái tóc hắn, êm ái nói: "Chàng hiện tại có ta, còn có hài tử chưa ra đời của chúng ta, đây đều là người thân của chàng."
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoàng Hiểu Phong về bài viết trên: alligator, hotaru_yuki, quyền khuyên, trạch mỗ 12.06.2014, 00:21 Hoàng Hiểu Phong Đại Thần Bạch Hồ Bang Cầm Thú Ngày tham gia: 21.03.2013, 12:02
Tuổi: 20 Re: [Xuyên không, điền văn] Một nhà dưới chân núi - Nữ Vương Không Ở Nhà - Điểm: 12 Ngoại truyện: Đêm động phòng ( gào ………. Sao ta cứ vớ phải chương nóng vậy)
Đập vào mặt chính là mùi thơm đặc trưng của thiếu nữ trong núi, mùi thơm đó, không nồng nặc bằng mùi hoa nhưng còn động lòng hơn mùi hoa, mang theo hương vị thanh mát như dòng suối, đây là mùi hương Vô Mạt chưa bao giờ tiếp xúc qua. Vô Mạt chỉ cảm thấy trong người có một dòng máu nóng xông đến hạ phúc, bộ vị nào đó trên thân thể trở nên khó có thể ức chế phát nóng lên, to ra giống như quả đậu đến lúc thu hoạch, kêu gào muốn nổ tung.
Hắn thở gấp dồn dập, hai mắt cơ hồ ửng hồng nhìn chằm chằm vào tiểu nữ nhân mềm mại trước mắt, giống như nhìn chằm chằm một khối trân bảo hiếm thấy, nhưng không biết nên lấy như thế nào.
Bán Hạ tự nhiên cảm thấy nam nhân này ngập ngừng, trong lòng nàng cũng cực kỳ ngượng ngùng, thế nhưng nam nhân như vậy không khỏi có phần ngốc nghếch đi . . . . . Nàng cúi thấp đầu, đỏ bừng cả cổ chờ đợi, nhưng không thấy hắn có động tĩnh gì. Cuối cùng rốt cuộc không nhịn được, khẽ nâng đôi mắt như nước lên, mím môi cười khẽ với hắn.
Đôi mắt ướt át của cô nương, so với dòng suối trong lành nhất còn sáng hơn mấy phần, lúc này thẹn thùng e lệ nhìn hắn như vậy, khiến tim của hắn cơ hồ sắp hòa tan.
Nàng rũ thấp mí mắt, lông mi dày thon dài tạo thành một bóng quạt xinh đẹp, chớp chớp dưới ánh nến đầy mị hoặc, làm cho nam nhân lạnh lùng trước mắt này sắp không cách nào kiềm chế được.
Hắn thở gấp, cũng khắc chế không nổi nữa đưa tay ra, cường hãn đem nàng ôm chặt vào trong lòng mình. Cảm xúc mềm nhũn trên tay, trước ngực hai luồng đầy đặn mềm mại của nàng đè ép trên lồng ngực bền chắc của hắn, mà vòng eo tế nhuyễn kia giống như hắn có thể nắm vừa bằng hai bàn tay, hương thơm trên tóc quanh quẩn ở chóp mũi hắn, dường như muốn ép hắn điên lên.
Vô Mạt ôm chặt lấy tiểu nữ nhân trong lòng, hai tay luống cuống không biết nên đặt ở đâu, e sợ chỉ sơ ý một chút liền làm vỡ nàng. Nàng mịn màng cỡ nào a, giống như chồi non đầu xuân vừa từ trong đất chui lên, chỉ cần hơi đụng là có thể chảy nước , đụng cái nữa, liền bẻ gảy.
"Nàng...nàng thơm quá, thật mềm. . . . . ." Âm thanh hắn khàn đục, không biết làm sao để biểu đạt cảm thụ của mình.
"Đau . . . . ." Bán Hạ nhíu mày, chỉ cảm thấy nam nhân này đang dùng sức giống như kìm sắt đem nàng bóp chặt.
Vô Mạt nghe thấy, cuống quít buông lỏng ra, hai tay nhẹ đỡ nàng: "Đừng sợ. . . . . . Là ta không tốt. . . . . ."
Vốn hắn đã thận trọng, nhưng nhất thời tình loạn, bản năng nguyên thủy của nam nhân lại khiến hắn ôm chặt tiểu nương tử mới cưới được này, nhưng nghe được một chữ đau kia, hắn nhất thời tay chân luống cuống không dám động nữa.
Bán Hạ thầm thở dài, lấy dũng khí vươn tay ra, phủ lên bàn tay thô ráp hữu lực của hắn.
Tay của hắn nóng như lửa, cứng ngắc vô cùng.
Bán Hạ không nhịn được ngượng ngùng mà mỉm cười hạnh phúc , nam nhân này. . . . . . Hắn đang lo lắng cho mình. . . . . .
Đôi mắt cực nóng của Vô Mạt nhìn chằm chằm nở nụ cười mềm mại của nàng, chỉ cảm thấy khuôn mặt mềm mại kia của nàng làm cho người tà muốn gặm một cái, hắn ngơ ngác nhìn, môi mỏng không nhịn được giật giật.
Bán Hạ cẩn thận từng li từng tí cầm tay của hắn, ngước mắt lên thì đụng phải đôi mắt tràn đầy khát vọng thâm sâu của hắn, bốn mắt nhìn nhau , gương mặt của nàng càng đỏ thắm, trong đôi mắt dường như sắp chảy ra nước.
Nàng không thể chịu đựng được ánh mắt trần trụi kia, bộ dáng kia dường như muốn đem mình nuốt vào, không nhịn được ngượng ngùng xoay mặt nhìn về phía khác.
Động phòng phải làm thế nào, nàng ngược lại cũng biết, nhưng đối mặt một nam nhân cứng rắn nóng bỏng như vậy, nàng lại không nhịn được run rẩy, không biết phải làm thế nào mới tốt.
Nàng hai má ửng hồng, hai mắt bao phủ một tầng sa mỏng mê loạn, cái cổ trắng mịn khẽ cúi xuống đầy mỹ lệ, xương quai xanh mảnh khảnh tản ra mùi vị ngây thơ dụ - hoặc.
Vô Mạt thở dốc càng nặng nề, hạ thân dường như đau đớn sắp vỡ ra, hắn kìm nén đến cơ hồ muốn hét to lên, hắn cũng không chịu nổi cái loại hành hạ này nữa, trong cổ họng phát ra tiếng gầm y hệt dã thú động tình trong rừng, hắn chỉ muốn ôm chặt tiểu nữ nhân này, tiến nhập vào vào trong thân thể, không, so nhập vào trong thân thể càng thân mật hơn. Trong đầu bắt đầu hiện ra hình ảnh thỉnh thoảng bắt gặp trong núi rừng, về sói đực cùng sói cái, về thỏ cái cùng thỏ đực, về heo đực cùng heo mẹ. . . . . .
Bán Hạ chợt bị ôm bổng lên, nàng kìm lòng không được "A" một tiếng, trợn to hai mắt nhìn nam nhân như chợt nổi điên này. Y phục bị cởi ra một cahcs thô bạo, kéo xuống, lại vứt trên mặt đất, không khí lạnh lẽo bao vây thân thể của nàng, nàng ở trên tay nam nhân không nhịn được run rẩy.
Đang lúc muốn kháng nghị, nàng liền bị đôi tay kia không khách khí chút nào ép sấp lên mép giường, thân thể trần truồng của nàng bị buộc quỳ trên cái chăn da hổ mềm mại trên giường đất, lông hổ trên chăn da hổ cọ xát nơi mềm mại trước ngực nàng chưa bao giờ bị người đụng vào, nàng kinh hoàng dùng đôi tay chống đỡ không để mình ngã xuống, thế nhưng động tác lại khiến cho hai đoàn mềm mại nhộn nhạo mị hoặc người.
Chuyện này. . . . . . Đây là thế nào. . . . . . Trong mắt Bán Hạ dâng lên một tầng ướt át uất ức, nàng cắn môi, vạn lần không ngờ mình sẽ bị đối xử như thế. . . . . .
Nàng lấy một tư thế cực kỳ xấu hổ quỳ nằm, cái mông nở nang trắng noãn cứ như vậy nhếch lên hiện ra toàn bộ trước mặt nam nhân kia, nàng kinh hoàng khép chặt hai chân lại.
Nhưng nam nhân phía sau cũng không để cho nàng khép lại, hai bàn tay to cường hãn của hắn đẩy hai chân của nàng ra, nâng một chân lên, nhấc lên cao, khiến nơi xấu hổ bại lộ hoàn toàn trong không khí.