hó có thể nhịn, khóc sụt sùi lên tiếng: "Không cần. . . . . ."
Thế nhưng âm thanh cầu khẩn mềm yếu lại càng khiến nam nhân phía sau nổi thú tính hơn, ánh mắt hắn giống như sắp cháy rồi, hắn chợt cúi đầu, thế nhưng dùng đôi môi nóng bỏng bao trùm nơi ướt át của nàng. . . . . .
Bán Hạ bò lên phía trước muốn tránh né, nhưng bàn tay lớn kia bắt được eo của nàng khiến nàng căn bản không cách nào bò lên phía trước được một bước.
Nàng xấu hổ nhắm hai mắt lại, thế nhưng lại làm cho cảm giác càng thêm rõ ràng. . . . . . Cái lưỡi ướt mềm tách hai bên cánh hoa cường hãn thăm dò nơi bí mật của mình, hắn tham lam tiến sâu vào trong, quấy phá lộn xộn bên trong, vào sâu ra cạn. . . . . .
Nàng phát ra tiếng khóc ức chế, mật huyệt phía dưới lại giống như cảm thấy cái gì, co rút lại , bao bọc chặt chẽ cái lưỡi đang xâm nhập. Vì thế càng làm cho nam nhân sau lưng làm các động tác mãnh liệt hơn, hắn tham lam gặm nuốt hấp duyện, nhanh chóng ra vào.
Bụng Bán Hạ như có một đám lửa đang thiêu đốt, đau đớn cùng hưng phấn tràn ngập toàn thân của nàng, nàng khó kìm lòng nổi mà lắc lắc đầu, muốn đây đẩy tất cả dao động ở sau ót, nhưng động tác của nàng lại làm cho những sợi tóc mềm mại đung đưa trái phải, dập dờn trên tấm lưng đang căng thẳng uốn cong như một cây cung tạo ra một màn động lòng người.
Đang lúc Bán Hạ khí thế ngất trời khó ngăn cảm xúc của mình, lưỡi của Vô Mạt chợt rút lui, hắn chậm rãi nâng người lên, đôi mắt đen tĩnh mịch nhìn mình chằm chằm tiểu nữ nhân đang quỳ nằm trên giường gạch.
Da thịt của nàng mềm mại tuyết trắng, tóc của nàng ấy sao mà mềm mại đen bóng, nàng cỡ nào động nhân a, nhưng bây giờ tiểu nhân nhi động nhân như vậy, lại đang nằm trên tấm chăn da hổ của mình vẫn dùng, cong cái mông tuyết trắng lên giống như trong con thú nhỏ đang phát xuân trong núi.
Nam nhân chợt cởi y phục của mình, để qua một bên.
Dưới ánh trăng, một nam nhân tóc đen khoác hờ áo đứng sau tiểu nữ nhân quỳ nằm, cơ bắp khoẻ mạnh khẽ căng lên, hạ thân sưng to đến muốn bạo liệt bên dưới như đang ngửa mặt lên trời kêu gào.
Hô hấp của hắn cơ hồ ngừng lại, động tác chậm chạp đến gần như là dịu dàng tiến lên, dùng thứ đang kêu gào của mình dán sát vào tuyết trắng của nàng.
Bán Hạ từ hoàn toàn tuyệt vọng rồi khóc sụt sùi, nàng không thể nghĩ đến sẽ bày ra tư thế xấu hổ thế này, cũng càng không ngờ nam nhân nhìn như không hiểu biết lại chọn lựa cách làm cho người ta khó có thể mở miệng như vậy để đối phó mình, càng làm cho nàng không ngờ chính là, mình thế nhưng lại khó có thể ức chế cong hai đầu gối lên, nhẹ nhàng ma sát hai chân khép chặt.
Nàng lại cảm thấy trống không vô cùng, như một nơi nào đó trong thân thể cần được lấp đầy bổ túc.
Nàng mở đôi mắt đầy nước xụi lơ mà đem khuôn mặt dính sát vào chăn da hổ xúc cảm bóng loáng cọ xát, không nguyện thừa nhận, nàng đang mong đợi thứ gì.
Dưới ánh trăng, nam nhân khoẻ mạnh cẩn thận dùng cự vật của mình cọ xát nơi mềm mại kia, cuối cùng giống như có hi vọng, đột nhiên phát hiện ra một nơi ướt át ấm áp, hơi chút dùng sức, thế nhưng trượt vào. Tròng mắt tối thêm vài phần, phía dưới dùng sức, đột nhiên đâm thẳng vào trong đó. Đâm một cái phía dưới chỉ cảm thấy bên trong lửa nóng khít khao, hắn tìm khắp Núi Thượng Cổ nhưng lại chưa bao giờ biết trên đời còn nơi có thể làm người ta mất hồn như vậy, thật sự là tư vị tuyệt vời, không khỏi dùng lực đâm vào sâu bên trong hơn nữa.
Bán Hạ nhất thời đau đến suýt hét lên, đau đớn xé rách khiến nàng nhíu chặt chân mày, nước mắt đều muốn rớt xuống, nhưng người phía sau lại giống như mất lý trí, nắm eo của nàng, thân thể điên cuồng mãnh liệt vận động. Bắt đầu từ lúc này với Bán Hạ không khác nào hành hạ, đau đớn vô cùng, nàng không nhịn được nức nở nghẹn ngào không ngừng, nhưng sau đó loại ma sát này như bị cái gì làm dịu đi, trở nên thông thuận thoải mái, nức nở nghẹn ngào vẫn không ngừng, nhưng lại có thêm mùi vị vui thích, mãi cho đến sau đó, nàng lại không nhịn được liều mạng nắm chặt chăn trên giường gạch rên rỉ, chỉ mong chờ hắn mạnh hơn nhanh hơn.
Vô Mạt sau lưng nghe nương tử phát ra tiếng kêu say lòng người như vậy, càng ra sức, mồ hôi nóng bỏng từ lồng ngực nở nang chảy xuống, chảy tới phần bụng nóng bỏng, cuối cùng chảy tới nơi tương giao của hai người.
Vô Mạt trong hoảng hốt chợt dừng lại, hắn thở gấp cúi đầu ngưng mắt nhìn người trong ngực, chỉ cảm thấy nàng là thứ làm người ta thương tiếc nhất trong trời đất, thật hận không thể đem nàng ăn vào trong bụng, vĩnh viễn không để cho người ngoài thấy nửa phần.
Bán Hạ đang động tình, thấy Vô Mạt dừng lại, hết sức khó nhịn, không chịu được giãy dụa vòng eo mảnh khảnh. Theo vòng eo giãy dụa, hai bên trắng noãn đang kẹp thứ nóng bỏng kia cũng giãy dụa theo, làm Vô Mạt thở dốc vì kinh ngạc.
Hắn không nhịn được cúi người, hơi thở nóng rực ở bên tai nàng gầm nhẹ một tiếng: "Ta nghĩ muốn ăn nàng."
Nói xong là cuồng mãnh đại động, đem Bán Hạ phía dưới như hoa lê trong mưa đung đưa không ngừng, cuối cùng mưa gió chợt ngừng, hắn gầm một tiếng, đem toàn bộ nhiệt tình yêu thương cho nàng.