không có nhiều nữ tử, chỉ gần gũi người con gái này. Vốn tưởng dung mạo của Thanh Thu sẽ hơn mình, giờ xem ra chẳng qua cũng tàm tạm, hơn nữa tuổi còn khá cao, sao có thể xinh đẹp thanh xuân như nàng được, thậm chí còn không bằng Huống Linh Ngọc.
Nàng ta khẽ ngẩng cao đầu, chiếc cằm tinh tế thoáng cử động, giọng nói dịu dàng như bay: “Cô chính là Thanh Thu ư? Chơi đàn hay lắm”.
Thanh Thu khẽ cúi đầu: “Tiểu thư quá khen, vừa rồi người chơi đàn không phải là ta”.
“Ồ? Vậy là ai?”
“Là sư tỷ của ta.”
“Nghe Huống Linh Ngọc nói, cô cũng là môn sinh của Ngũ Liễu tiên sinh, là tỷ muội đồng môn với Tuyết Chỉ đại gia. Xem ra cũng không phải hạng tầm thường, sau này thành tỷ muội với ta, coi như không đến nỗi nào, thật tốt.”
Khang tiểu thư dù sao cũng xuất thân quyền quý, tính cách dịu dàng mềm mỏng, những lời đó vừa thốt ra, mọi người bên cạnh không ai không khen nàng ta hiểu chuyện, nhã nhặn.
Làm tỷ muội với con gái của tướng quân, nàng đâu có phúc phận ấy! Thanh Thu ngẩng đầu, chằm chằm nhìn Khang Tùng Nhị, nàng ta thật trẻ trung, lại xinh đẹp mỹ miều, mười ngón tay trắng thon chẳng khác gì cọng hành, nõn nà như bấm ra được nước. Khang Tùng Nhị vững vàng đứng trước đám người, vẻ mặt ba phần vui bảy phần trang nghiêm, đây mới chính là phong thái của chủ mẫu phủ thế tử, sau này thế tử sẽ cùng nữ tử ấy mãi mãi bên nhau…
Sắc hồng trên mặt Thanh Thu biến mất không tăm tích, chỉ còn lại khuôn mặt trắng bệch, gió mùa đông buốt giá thổi qua mặt nàng cứa vào tim nàng, đau tới phát hoảng.
Huống Linh Ngọc thấy vẻ mặt Thanh Thu lúng túng, trong lòng thầm thở dài, vừa rồi vị Khang tiểu thư cũng nói những lời như thế với nàng ta. Lúc ấy Linh Ngọc mới biết thì ra cô mẫu vẫn có ý định gả mình cho thế tử, phải làm thế nào, giờ nàng ta chẳng còn suy nghĩ muốn lấy biểu ca nữa.
Không phải vì biểu ca và Thanh Thu có tình cảm với nhau, mà cho dù nàng ta có làm vợ cả, nàng cũng cảm thấy mình chẳng thể xen nổi vào giữa hai người. Huống hồ mặc dù nàng vẫn chưa nhận lời Tống Củng, nhưng lòng nàng đã hướng về phía chàng, chỉ đợi ngày chàng tới phủ quận vương cầu thân.
Huống Linh Ngọc không giỏi ăn nói, nghĩ một lúc mới khẽ nói: “Trong vườn lạnh quá, chi bằng chúng ta vào phòng nói tiếp”.
“Ừm, vừa hay ta cũng muốn thỉnh giáo Thanh Thu cô nương về cầm nghệ.” Khang Tùng Nhị hài lòng với cục diện trước mắt, hai nữ tử trong phủ này đều rất hiền lành, không đáng để nàng ta phải lo lắng, sau này mọi người chung sống hòa thuận là được.
Khang Tùng Nhị đang định đưa theo đám người về phòng nói chuyện, quay đầu đã thấy thế tử đứng ngay sau lưng mình, trên mặt nở nụ cười lạnh lùng, thấy mọi người đã nhận ra mình, Vệ Minh liền bước tới.
Mọi người đồng loạt quỳ xuống thỉnh an, Huống Linh Ngọc cúi đầu gọi biểu ca, Khang Tùng Nhị nhẹ nhàng hành lễ, ngượng ngùng đợi hắn nắm tay mình kéo lên. Nhưng Vệ Minh chẳng thèm nhìn đến, hắn đi thẳng tới trước mặt Thanh Thu, nắm lấy bàn tay lạnh cóng của nàng, nhìn vào đôi mắt thất thần của nàng, đau lòng bảo: “Ra ngoài mà không chịu mặc thêm áo, tay lạnh cóng cả rồi”.
Tay hắn rất ấm nhưng không thể sưởi ấm được trái tim nàng, là thê thiếp được hắn sủng ái, thì cũng chỉ là thiếp mà thôi. Ánh nhìn hoang mang như không dám tin vào mắt mình của thiên kim tiểu thư họ Khang trong chốc lát biến thành những mũi đao căm hận phi về phía nàng. Thanh Thu có thể đoán được, sau khi vị tiểu thư này được gả về phủ, e rằng cuộc đời nàng sẽ gặp nhiều khó khăn.
Vệ Minh nhìn lướt qua mặt từng người một, ai nấy trong phủ thế tử đều lần lượt lẩn tránh ánh mắt của hắn, xem náo nhiệt đủ rồi, giờ cũng nên rút lui thôi. Khi ánh mắt của hắn dừng lại trên khuôn mặt đầy ấm ức của Khang Tùng Nhị, Vệ Minh xa lạ hành lễ rồi hỏi: “Cô là nữ tử nhà ai, tại sao lại ở trong phủ của ta?”.
Không đợi Khang Tùng Nhị đáp lại, Vệ Minh nhìn Huống Linh Ngọc: “Linh Ngọc, là đến tìm muội à? Vừa rồi ta nghe thấy cô ta nói muốn thỉnh giáo cầm nghệ của Thanh Thu, thật chẳng có phép tắc gì hết, đến làm khách trong phủ ta phải biết an phận một chút, thật khiến người ta khó chịu”.
Lời vừa nói ra, đến ngay Khang Tùng Nhị cũng không biết phải đáp lại thế nào, bị hắn chọc tức tới nước mắt ầng ậc, không nói nổi nửa lời. Huống Linh Ngọc mồ hôi ướt đẫm, biểu ca mở miệng quả chẳng nể mặt, xem ra vô cùng bất mãn với sự sắp xếp của cô mẫu. Nhưng dù thế cũng không nên đắc tội với Khang tướng quân chứ, làm vậy sẽ khiến hai phủ bất hòa.
Huống Linh Ngọc định nói gì đó, nhưng không thốt nổi thành lời, trong lúc nàng ta còn đang ngẩn người nhìn thì Khang Tùng Nhị đã hai tay ôm mặt đem theo đám tùy tùng nhà họ Khang rời đi, Vệ Minh mỉm cười với Linh Ngọc một cái, rồi kéo Thanh Thu về phòng.
Tô Diệu đang nghĩ không biết con gái của Khang tướng quân sẽ gây khó dễ cho Thanh Thu như thế nào. Nàng ấy vẫn ngồi đợi tin của Thanh Thu trong Giám Thiên các, thấy thế tử cùng Thanh Thu bước vào, mới thở phào nhẹ nhõm, ở lại thêm nữa e rằng không hay, nên Tô Diệu cáo từ ra về.
Bọn Tử Liên đi vào vây quanh hầu hạ thế tử, dè dặt cởi áo cho hắn, đổi sang một chiếc áo dài mỏng để mặc trong phòng, rồi dâng khăn nóng, pha trà. Vệ Minh thay y phục xong, uống một hớp trà nóng, nhìn thấy bộ dạng đăm chiêu suy tư của Thanh Thu, cười hỏi: “Có phải gần đây ở trong phủ lâu ngày nên buồn bực không? Vài hôm nữa ta sẽ đưa nàng ra ngoài chơi cho khây khỏa”.
Nhưng Thanh Thu chẳng hề cảm kích, vừa rồi bị người ta gọi ra để “ngắm nghía”, rồi lại bị người khác kéo về, nói vòng vo chẳng qua cũng là bị người khác đá qua đá lại, chẳng được tự mình làm chủ. Hơn nữa lại thêm mấy ngày gần đây hắn vẫn vì chuyện của Ninh Tư Bình mà không thấy thoải mái, nên nàng lạnh nhạt đáp: “Thế tử về thật đúng lúc”.
Vệ Minh không nói gì nữa, hắn không biết nên nói gì, tình cảnh vừa rồi hắn rất hiểu. Tiểu thư họ Khang không phải người thô lỗ không hiểu biết vô duyên vô cớ xông vào phủ của mình, chắc chắn đã được sự cho phép của mẫu thân nên mới làm như thế. Trên danh nghĩa thì đến để kết giao với Huống Linh Ngọc, thực ra là cố ý cho Thanh Thu thấy, để nàng hiểu rằng ai mới là người phù hợp với hắn.
Từ sau lần Thanh Thu bị gọi về phủ quận vương, Vệ Minh liền đề phòng việc mẫu thân lại tìm cách ép Thanh Thu. Mặc dù Hồng Ngọc là người của mẫu thân, nhưng tốt xấu gì cũng đang làm a hoàn trong phủ thế tử, cho nên không dám lộ liễu hành động. Mẫu thân không còn trợ thủ, giờ có Khang Tùng Nhị đến phủ đi dạo một vòng, coi như giúp bà tuyên bố việc này.
“Ta đâu phải quay về đúng lúc, mà ta biết Khang tiểu thư tới đây.” Vệ Minh khoát tay bảo bọn Tử Liên lui xuống, thấy Thanh Thu lại ngồi xuống bên cạnh bệ đỡ đàn, hắn liền giơ tay kéo nàng vào lòng. Đã lâu rồi họ không gần gũi như thế, Vệ Minh không muốn giày vò bản thân vì chuyện tối hôm ấy nữa: “Sau này nếu có người muốn gặp nàng, nàng không cần phải để ý”.
“Người ta muốn gặp thiếp, người có thân phận thấp kém như thiếp, không thể không gặp.” Người ta mà nàng nhắc tới ở đây là Khang tiểu thư, một thiên kim tiểu thư gia giáo có học, sao đột nhiên lại đến phủ của một nam tử, rõ ràng là đến vì nàng.
Nỗi ấm ức trong câu nói của Thanh Thu, hắn nghe thấy rõ, Vệ Minh chau mày đáp: “Nàng nói đi đâu thế, nàng là người của ta, ở đây không tới lượt cô ta làm chủ”.
Bây giờ chưa tới lượt, nhưng tương lai thì không chắc. Thanh Thu muốn hỏi chỉ vì nàng là người của hắn thôi sao? Lẽ nào nàng cũng giống như đồ vật trong phủ, được gắn mác của thế tử rồi không dễ để người khác xâm phạm? Nhưng Thanh Thu không thốt nên lời, đành cúi đầu im lặng, nàng đúng là người của hắn, thân thể là của hắn, trái tim cũng thuộc về hắn, nàng chỉ có tuổi tác là thuộc về mình thôi.
“Nàng đang nghĩ gì vậy? Thanh Thu, nàng… đang nghĩ tới hắn ư?”
Không cần hỏi cũng biết “hắn” là ai, Thanh Thu cắn môi không đáp, nàng chưa bao giờ mong có người nhận ra tâm tư của mình, khiến nàng yên tâm. Nhưng bị Vệ Minh hỏi như thế, bất giác Thanh Thu nổi giận, vậy là dùng sức đẩy nam tử đang ôm mình ra!
Nàng giận rồi, tâm trạng Vệ Minh lại khá hơn rất nhiều, thuận theo lực đẩy của nàng mà đổi tư thế khác. Cả hai cùng lăn xuống giường, hắn quấn chặt lấy nàng khiến Thanh Thu không thể cử động. Sau nụ hôn dài triền miên họ mới ngồi dậy, Vệ Minh vén mớ tóc lòa xòa ra sau tai nàng, cầm bím tóc của nàng hít hà, cười nói: “Mấy hôm nữa ta cho người đến đo rồi may hỷ phục cho nàng, được không?”.
Đặt may hỷ phục, vậy là muốn nàng xuất giá, ý của Vệ Minh là sẽ lấy nàng? Lần trước hắn tới phủ quận vương, nói muốn lấy nàng làm vợ, đấy chẳng qua chỉ là sự kích động nhất thời sau “đêm xuân” nồng nàn. Trước mặt nàng, hắn chưa hề nhắc tới, lần này là thế nào đây? Thanh Thu mở to đôi mắt trong veo như nước, ngẩn người nhìn Vệ Minh.
“Ta thật sự không muốn thấy bộ dạng này của nàng.” Hắn dùng đuôi tóc quệt quệt lên bờ môi bị hôn tới đỏ ửng của Thanh Thu, khiến nàng bất mãn, “Thế tử muốn thế nào, muốn thiếp vui sướng tới ngất đi ư?”.
Quận vương phi sao có thể cho phép chuyện này xảy ra, toàn thân nàng giống như bị kim đâm, nhắc nhở nàng rằng bớt mơ mộng đi.
“Không đến nỗi ấy, Thanh Thu, ít nhất nàng cũng nên ngượng ngùng gật đầu chứ. Bộ dạng này, giống như sắp phải tới chỗ đoạn đầu đài vậy.”
“Thật ư?” Thanh Thu cười khổ, không đến nỗi là bước tới đoạn đầu đài, nhưng cũng chẳng kém việc bước lên ấy là bao, lại còn bị bao nhiêu người nhìn vào, có khả năng không?
“Nàng còn chau mày nữa, đúng là trong lòng nàng vẫn đang nhớ nhung tới cái tên Ninh tông chủ đó, không muốn làm vợ ta.” Miệng hắn cười, thực ra trong lòng có chút bực bội.
Là vợ của thế tử, có khả năng không? Nhiều lần nàng cũng nghĩ tới vấn đề này, nhưng sao có thể chứ, nàng thật sự muốn giống như Lục Châu, trở thành người của một vị gia gia nào đó là đã thỏa mãn rồi. Sau này làm thiếp được sủng ái kiêu ngạo vênh mặt với đời, dù gì trong phủ thế tử ngoài nàng ra cũng chẳng có ai khác.
Nhưng mỗi lần chỉ mấp mé nghĩ thế thôi nàng đã không kìm được thầm mắng mình hy vọng hão huyền. Người ta lấy làm thiếp đã tốt cho nàng rồi, đâu dám nghĩ tới làm thê chứ?
“Thế tử, người lại nói đi đâu thế.”
Cánh tay của Vệ Minh ôm nàng rất chặt, “Tối đó, ta thấy hắn ôm nàng, thật sự ta đã sợ rằng nàng sẽ đi theo hắn”.
Nàng sẽ không đi theo Ninh Tư Bình, nhưng muốn đi khỏi đây. Đôi lúc Thanh Thu thấy mình tiến thoái lưỡng nan, vừa muốn đi lại vừa không muốn đi, cứ kéo dài thế này trong lòng mâu thuẫn càng lớn.
Vệ Minh lại nói: “Mấy ngày nay nàng và ta như vậy, nàng khó chịu, lòng ta sao dễ chịu cho được. Sau này nếu có chuyện gì nữa thì cứ nói hết ra, tránh hiểu lầm”.
“Hiểu lầm sao? Chuyện tiểu thư họ Khang, không phải là hiểu lầm, người ta nói muốn làm tỷ muội với thiếp. Đây là chuyện tốt, ở độ tuổi này rồi còn có thể xưng tỷ gọi muội với nàng ấy, thật có phúc mà.”
“Chuyện này ta không cần giấu nàng, mẫu thân đúng là có ý đó, có điều ta không đồng ý.”
Vệ Minh cảm thấy đau đầu, mẫu thân tự ý quyết định, hắn có thể không chấp nhận, nhưng cũng phải nghĩ cách giải quyết êm đẹp với Khang tướng quân. Hắn vốn định đợi ngày nào đó thời tiết ấm áp hơn sẽ đi giải quyết việc này, nhưng xem ra không thể kéo dài thêm được nữa.
“Còn nhớ có lần nàng nói với ta, đời này không làm thiếp, ta vẫn nhớ.”