ng một mình bên ngoài nhiều năm, chắc sẽ có chút kiến thức và kinh nghiệm. Rồi nàng lại nghĩ giờ không tiện hỏi về chuyện năm xưa Tô Diệu bỏ nhà đi theo tiếng gọi của tình yêu, bèn chuyển đề tài.
“Không có gì, muội muốn gặp tỷ, còn cả tiểu Họa My nữa, nhưng tỷ không đưa con bé tới. Chi bằng thế này, tỷ kể cho muội nghe nhưng chuyện vui tỷ gặp bên ngoài đi, muội chưa bao giờ rời khỏi thành Việt Đô, đến đi thế nào cũng không biết.”
“Tại sao đột nhiên muội lại có hứng với chuyện này, hơn nữa muội chẳng cần lo, có thế tử bên cạnh, khắp thiên hạ chỗ nào rồi cũng sẽ được đi thôi.”
Nàng cố gắng vờ như không quan tâm, nói: “Nhàn rỗi không có việc gì làm, coi như học hỏi thêm chút kiến thức mà”.
Năm đó Tô Diệu rời khỏi thành Việt Đô trong tâm trạng hoang mang, kinh nghiệm không nhiều, hai phu thê gặp xe là lên luôn, đi tới tận Mậu Châu mới yên tâm xuống xe. Sau đó hai người tìm gặp người đứng đầu nơi đó nộp rất nhiều tiền bạc, mới được an cư. Chuyện này nói ra nghe thì đơn giản, nhưng những khổ sở khó khăn ngày ấy, Tô Diệu tới giờ vẫn chưa quên.
Đương nhiên chuyện vui cũng không ít, những nam hán tử phiêu bạt giang hồ, gánh hát, tạp kỹ, tất cả bọn họ sống cũng không đến nỗi nào. Chiến tranh nhiều năm như thế, nhưng không hề ảnh hưởng tới cuộc sống hằng ngày của bách tính, người dân sống cuộc đời bình an nhàn hạ. Tô Diệu trải qua những năm tháng chẳng tốt cũng chẳng xấu, sau này phu quân của nàng ấy bệnh nặng mà chết, Tô Diệu một thân một mình mang con quay về Việt Đô.
Hai người đang nói chuyện thì a hoàn vào tiếp trà, Thanh Thu vừa nhìn đã biết không phải hai tiểu nha đầu trong phòng mình, nghi ngờ hỏi: “Tử Liên? Họ đâu rồi, sao lại bảo ngươi vào đây phục vụ?”.
Tử Liên cúi đầu đáp: “Trong phủ có khách quý tới, Linh Ngọc tiểu thư đang đi dạo với khách trong vườn, họ đều chạy ra xem cả rồi”.
Ngày đông hoa tàn lá rụng, trong vườn có cảnh gì mà ngắm? E rằng vị “khách quý” đó tự mang mình ra làm cảnh cho người khác ngắm thôi. Phải mời cả Linh Ngọc tiểu thư ra tiếp đón, xem chừng vị khách quý này là nữ tử, hơn nữa thân phận chắc rất đặc biệt, nếu không sao lại có nhiều người chạy đi xem như thế. Lẽ nào Tuyết Chỉ lại đến? Thanh Thu bất giác chau mày, cũng một khoảng thời gian rồi nàng không còn nghe tới hai từ Tuyết Chỉ nữa, tâm trạng cảm thấy nhẹ nhõm không ít.
Nhìn lại Tử Liên, bình thường nàng ta chưa bao giờ tận tâm hầu hạ nàng, hôm nay lại không không tới xem náo nhiệt mà chạy vào đây tiếp trà, thật đúng là kỳ lạ. Hay là đang đợi nàng hỏi tới vị khách quý kia? Nàng điền đạm cười hỏi: “Không biết vị khách quý đó là tiểu thư nhà nào?”.
Tử Liên vội vàng đáp: “Nghe nói là con gái của Khang tướng quân, vừa được người ta phong là mỹ nhân đệ nhất kinh thành. Vì vậy mọi người trong phủ mới chạy tới ngắm nhìn nhiều như thế”.
Chính là Khang Tùng Nhị đó sao? Trong đầu Thanh Thu lập tức hiện lên một bức tranh, đấy là một thiếu nữ có nhan sắc và dáng hình tuyệt thế, dịu dàng đứng cạnh thế tử. Nàng đã từng gặp nữ tử này, hôm đó thế tử diễn cảnh anh hùng cứu mỹ nhân trước miếu Quan đế, và Khang tiểu thư là một trong số mỹ nhân đó.
Nàng ta tới đây làm gì? Một nữ tử sao lại vô duyên vô cớ tới phủ thế tử, lẽ nào…
Trái tim Thanh Thu đột nhiên trào dâng đủ các loại cảm xúc, nàng hít sâu một hơi, việc này còn khó chịu hơn cả Tuyết Chỉ đến.
Thanh Thu chầm chậm đứng dậy, đi tới trước khung cửa sổ nhìn ra vườn, hướng mắt về phía ấy với vẻ mặt hết sức bình tĩnh.
Đáng tiếc, bên ngoài Giám Thiên các còn có một bức tường bao, từ đây nhìn ra không thấy được cảnh gì đẹp, cũng chẳng thể thấy vị khách quý kia yêu kiều diễm lệ như thế nào.
Tử Liên cuối cùng cũng đạt được mục đích, khóe miệng lộ ra một nụ cười không dễ gì bị phát hiện, khom người lui ra.
Tô Diệu đương nhiên hiểu Thanh Thu đang nghĩ gì, chỉ là chuyện này khó tránh, sớm muộn gì cũng xảy ra, đành khuyên nhủ nàng: “Đừng nghĩ nhiều, dù gì thì bây giờ muội cũng là người quan trọng trong lòng thế tử. Sau này ngài ấy có lấy chính thê, thì muội vẫn được sủng ái nhất”.
“Tô Diệu tỷ tỷ, muội không muốn sống một cuộc sống như thế.”
Thanh Thu không quay đầu lại, giọng trầm xuống mà bi thương, nếu thật sự coi trọng thì hà tất nàng luôn nghĩ tới việc bỏ đi. Cái nàng sợ là chuyện này sẽ xảy ra vào một ngày nào đó, thế tử lấy vợ, nàng phải chung chồng với một nữ tử khác. Chuyện này dù thế nào cũng không sao có thể chấp nhận nổi, huống hồ khi thật sự phải đối mặt, cảm giác tức giận đến nghẹt thở cứ quấn lấy nàng.
Nàng sẽ không ra ngoài đó cố ý chạm mặt với thiên kim tiểu thư họ Khang, mục đích người ta đến đây đã thể hiện quá rõ ràng. Đương nhiên nàng có thể phản kháng, nói dăm ba câu khiến tiểu thư họ Khang ôm hận bỏ đi thì có ý nghĩa gì, như vậy cũng đâu có khác đám nữ tử ngu ngốc ghen tuông làm loạn?
Người ta muốn đứng ngoài chịu lạnh, nhưng nàng thì không, trời lạnh thế này nàng chỉ muốn ở lì trong phòng mãi không phải ra ngoài.
Tô Diệu cho rằng nàng có lòng tự tôn rất cao, lo lắng sau này sẽ chịu thiệt thòi, nghĩ ngợi thế nào rồi cũng vẫn quyết định kể cho nàng biết nhưng điều mình nghe được gần đây: “Ta nghe người ta nói quận vương phi muốn quyết định sớm hôn sự cho thế tử. Thiên kim tiểu thư của tướng quân họ Khang đó, nhân phẩm nghe nói rất tốt, chắc là tính tình cũng dễ chịu. Muội hà tất phải cố chấp, thân phận của thế tử cũng không tầm thường, nghe nói còn có vài thiên kim tiểu thư khác không màng danh phận tình nguyện gả cho ngài cơ”.
“Chẳng qua chỉ là một vị khách quý, tỷ nghĩ nhiều như thế làm gì?” Thanh Thu quay đầu lại, giọng nói không còn buồn bã như ban nãy nữa, mặt mày nhẹ nhõm, nhìn rất thanh thoát, cười: “Chi bằng Tô Diệu tỷ tỷ hãy đàn cho muội nghe một khúc, sẽ khiến muội vui vẻ hơn đấy”.
Tô Diệu nhã nhặn đáp: “Cũng được, hiếm khi có dịp chạm vào Lục Ỷ, giúp Thanh Thu giải sầu, Tô Diệu đương nhiên cung kính không bằng tuân lệnh”.
Nàng ngồi trước bệ đỡ đàn, ngẫm nghĩ không đàn khúc Tương tư, cũng không đàn Thanh phong, mà đàn khúc Tái thượng. Khúc đàn thời niên thiếu Tô Diệu thường mang ra để tôi rèn tâm trí, đây là khúc nhạc mà các học trò cần phải học trước khi làm lễ nhập môn với Ngũ Liễu tiên sinh. Phải đàn tới thuần thục không vấp mới được học khúc mới, Thanh Thu im lặng lắng nghe, nàng nhớ đến những năm tháng đi học đàn, những buồn bã trong lòng dần chìm xuống, xem ra nàng đã già thật rồi.
Khúc đàn còn chưa hết, Hồng Ngọc cao giọng truyền lời từ ngoài vào: “Thanh Thu cô nương có ở đó không?”.
Tiếng đàn của Tô Diệu đột ngột dừng lại, nghe Tử Liên đứng ngoài đáp: “Cô nương ở bên trong”.
“Cô nương đang chơi đàn ư? Linh Ngọc tiểu thư nói mấy ngày nay không được nghe Thanh Thu chơi đàn, vừa hay vị khách quý đó cũng muốn gặp cô nương một lát.”
Cách mấy lớp tường mà vẫn còn có thể nghe thấy tiếng đàn, tai thính thật đấy. Thanh Thu thở dài, xem ra nàng muốn trốn không gặp cũng chẳng được, nàng cười nhìn Tô Diệu đầy bất lực, cao giọng: “Là Hồng Ngọc phải không? Để ta chuẩn bị một chút rồi sẽ ra gặp Linh Ngọc tiểu thư”.
Tô Diệu lo lắng thay cho nàng, “vợ lớn” còn chưa chính thức đón về mà đã tới thị uy với Thanh Thu, vậy cuộc sống sau này có lẽ chẳng tốt đẹp gì. Thanh Thu đứng dậy chỉnh lại y phục, cũng không cài thêm hoa lên tóc đã vén rèm bước ra.
Vệ Minh bị quận vương phi gọi về phủ để bàn bạc đại sự, hoàn toàn không biết hậu viên trong phủ lửa đang cháy bùng bùng.
Cái gọi là đại sự, chính là chuyện chung thân cả đời của hắn.
Quận vương phi và phu nhân Khang tướng quân cùng đến chùa Long Dụ thắp hương. Việc hai nhà kết thân cũng đã quyết định, chỉ là bà vẫn chưa thuyết phục được con trai. Đúng như quận vương đã nói, Vệ Minh rất có chủ kiến của mình, muốn thuyết phục hắn rất khó.
Vậy là quận vương phi bèn nghĩ ra kế hoãn binh, ngoài mặt thì đồng ý cho con trai lấy Thanh Thu, có điều trong ngày thành thân cũng phải đón Khang Tùng Nhị về. Chỉ cần Vệ Minh đồng ý, thì hôm đó cho dù cùng đón về một ngày, nhưng ai là chủ ai là thứ, điều đó đã quá rõ ràng. Hơn nữa con trai bà cũng là người biết nặng nhẹ, lẽ nào định trở mặt trước mặt vương công quý tộc đầy phòng hay sao?
Đều tại Thanh Thu kia cả, dám kiêu ngạo trước mặt bà, còn nói không đồng ý làm thiếp, vừa về đã chuyển ở vào phòng thế tử ở, rõ ràng là có chủ ý độc chiếm Minh nhi.
Ai ngờ Vệ Minh từ chối ngay: “Không được, con đã nói chỉ lấy một mình Thanh Thu là đủ, mẫu thân hà tất phải sắp đặt hôn sự cho con”.
Hắn biết việc mình muốn lấy Thanh Thu sẽ khiến mẫu thân không vui, gần đây bản thân cũng nghe được nhiều tin đồn. Mỗi lần Khang tướng quân gặp hắn đều tỏ ra vô cùng hòa nhã vui vẻ, thái độ rất hài lòng, thì ra là vì chuyện này.
“Hôm đó con cũng nói thế, nhưng thân phận và gia thế của Thanh Thu chẳng có chỗ nào xứng được với con. Ai cho là thật chứ, ta đương nhiên phải tìm cho con một chỗ môn đăng hộ đối hơn, giờ hôn sự đã được định rồi, lẽ nào con định hủy hôn? Phủ quận vương không chịu nổi nỗi nhục này đâu, con bảo Khang tướng quân phải giấu mặt vào đâu chứ, toàn dân trong thành đang nhìn kia kìa.”
“Chưa gửi lễ, chẳng có gì chắc chắn cả”, Vệ Minh giọng bất mãn. Trước kia hắn ra biên ải cũng vì cha mẹ thấy hắn tuổi cũng không còn nhỏ mà chẳng lo nghĩ gì, nên định sắp xếp thay hắn, giờ mẫu thân lại muốn can thiệp vào cuộc đời của hắn ư?
Quận vương phi chau mày: “Chẳng phải mẹ đang thương lượng với con ư, nếu con đồng ý, có thể sớm đón Thanh Thu về. Ta nghe nói gần đây cô ta đã chuyển vào phòng con ở, ngộ nhỡ có thai, lẽ nào khi ấy vác bụng mà qua cửa ư?”
Vệ Minh bật cười, hắn và Thanh Thu mặc dù đêm đêm cùng phòng nhưng lại vô cùng trong sáng, Thanh Thu làm sao có thai được. Nhưng ngay sau đó lại băn khoăn ngộ nhỡ Thanh Thu có thai thì trông sẽ ra sao, cả nửa ngày cũng không tưởng tượng nổi.
“Mẫu thân, con biết người không thích Thanh Thu, nhưng trong chuyện này, con không thể nhượng bộ!” Lòng Vệ Minh đột nhiên hỗn loạn bất an, cũng có thể là vì vừa có cảm giác này, cũng có thể từ lâu đã có rồi, đột nhiên hắn muốn về gặp Thanh Thu ngay lập tức.
Khang tướng quân nửa đời chinh chiến, Khang Tùng Nhị rất có phong thái của cha, nàng ta vừa nghe nói mình có khả năng sẽ được đón về phủ thế tử cùng một ngày với nữ tử khác, bất giác tính kiêu ngạo nổi lên, nhất định đòi tới xem người nào mà lại được thế tử sủng ái như vậy.
Có điều Khang Tùng Nhị là thiên kim tiểu thư hiểu lễ nghĩa, không thể vừa vào phủ đã gọi nữ tử kia đến gặp nàng ta, đành tới gặp trước cháu gái của quận vương phi, nghe nói cô gái đó sau này cũng có khả năng là tỷ muội của mình.
Trời hôm nay khá lạnh, Khang Tùng Nhị kéo Huống Linh Ngọc đi dạo mấy vòng trong vườn, cuối cùng cũng tìm được cớ để gặp nữ tử kia.
Đầu tiên nàng ta nhìn a hoàn và tùy tùng theo sau Thanh Thu, rồi nhìn lại đám a hoàn tùy tùng hùng hậu cạnh mình, không tránh khỏi có cảm giác so sánh khí thế. Trong lòng Khang Tùng Nhị thầm cười nhạt một tiếng, bản thân nàng ta là con gái của tướng quân, còn cô ta là a hoàn chẳng ra a hoàn, đầu bếp chẳng phải đầu bếp, mang theo nhiều người như thế làm gì?
Có lẽ ở trong phòng có hệ thống sưởi khá lâu, nên nét hồng hào vẫn đọng lại trên khuôn mặt Thanh Thu, giống như được đánh một lớp má hồng. Khang Tùng Nhị thở phào, nàng ta đã nghe nói bên cạnh thế tử